Em sẽ đợi...
 |
| Ảnh: nubar.com. |
Nhiều lúc em gửi những tin nhắn offline thể hiện thái độ quan tâm dành cho người. Nhưng người không bao giờ reply cả. Có thể người không quan tâm hoặc người không muốn em có bất kỳ tia hy vọng nào để rồi phải thất vọng.
Em 25 tuổi, chưa một mảnh tình dắt vai. Nhiều khi em cũng tự hỏi có phải mình quá xấu hay là mình không có điểm nào thu hút nhỉ? Rồi em tự soi gương và thấy mình cũng không đến nỗi nào. Em cũng dễ “xương”, nhiều người đã nói với em như thế. Em cũng cao ráo nhưng hơi béo một tí. Em cũng hay nói hay cười. Khi mới gặp có thể nhiều người nói em khó gần nhưng khi đã thân quen rồi thì em luôn chân thành và cởi mở.
Em gặp người như sự sắp đặt của định mệnh. Em và người học chung trường trong 4 năm trời nhưng chưa từng gặp mặt nhau. Nhưng khi gặp nhau thì em vẫn là sinh viên và người đã ra trường (em học cao đẳng rồi liên thông lên đại học. Người thì học một lèo nên ra trường trước). Ấn tượng đầu tiên của em về người là một anh chàng cao và đẹp trai, chỉ vậy thôi. Thời gian trôi qua, em dần phát hiện ra nhiều điểm đáng yêu của người: tài giỏi, thông minh, ít nói, có vẻ bẽn lẽn mỗi khi tiếp xúc với con gái và rất giản dị. Và điều mà em ghét nhất ở tính cách của người là đôi khi người cũng hơi tự cao và hay hứa lèo (người có biệt danh là lèo mà).
Em bắt đầu cảm thấy nhớ nhung khi không được gặp người. Ngày nào em cũng suy nghĩ về người. Em bắt đầu mơ mộng về một tương lai của em và người. Nhưng chỉ là một mình em đơn phương mà thôi. Và một ngày em phát hiện ra, người đã có người yêu. Nhưng mối tình của người không đẹp như người mong đợi. Nhiều khi đọc những trang blog của người mà tim em cũng quặn đau theo từng dòng tâm sự của người. Em biết rằng hình ảnh của người xưa vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim người. Người luôn cố gắng và nỗ lực để hàn gắn lại những tình cảm trước đây. Em lúc nào cũng như cái bóng cứ đi theo người. Lúc nào cũng quan tâm xem tâm trạng của người vui hay buồn. Nhiều đêm, em online không phải để chat với bạn bè mà chỉ để nhìn thấy nick của người sáng lên. Với em như vậy cũng đủ lắm rồi. Em nghĩ, người ít nhiều cũng cảm nhận được tình cảm mà em dành cho người. Nhưng người cứ lờ đi. Nhiều lúc em gửi những tin nhắn offline thể hiện thái độ quan tâm dành cho người. Nhưng người không bao giờ reply cả. Có thể người không quan tâm hoặc người không muốn em có bất kỳ tia hy vọng nào để rồi phải thất vọng.
Giờ đây thì người đã xa em lắm rồi. Ở một phương trời xa xôi, người vẫn nghĩ về người xưa với những tình cảm nguyên vẹn như ban đầu. Đây là điều mà em cảm thấy không tự tin nhất khi cứ mãi dành tình cảm cho người. Xét về nhiều khía cạnh thì em biết mình không có điểm gì nổi bật so với người cả. Nhưng em biết làm sao đây vì con tim em không chịu nghe lời lý trí. Nó cứ luôn dành tình cảm cho người. Đã không ít lần em van xin nó hãy quên người đi nhưng có cứ ngoan cố không nghe và vẫn cứ thích người như vậy đó. Không biết bao nhiêu lần, em tự nhủ mình phải quên người đi. Nhưng người ơi, em không thể quên. Em càng cố quên thì em càng nhớ. Không biết tự bào giờ, em không còn là chính mình nữa. Em chỉ thích nghe những bài nhạc buồn. Mỗi lần nghe bài “Ngày mai em đi” hay “Nhật ký” thì em lại nhớ tới người, một nỗi nhớ da diết làm tim em đau nhói.
Thời gian này em suy nghĩ rất nhiều. Em tự hỏi mình có nên nói thật tình cảm của em dành cho người hay không. Em sợ khi nói ra rồi thì người lại im lặng hoặc từ chối và em lại thất vọng. Vì em biết lúc này đây, người vẫn còn nhớ tới người xưa. Cũng có thể người đã tìm lại được hạnh phúc của ngày nào. Em cũng không biết nữa... Nhưng em sẽ đợi. Em sẽ đợi tới một ngày nào đó, em đủ tự tin để nói thật những tình cảm mà em dành cho người. Em sẽ đợi đến khi người không còn cảm thấy “buồn và đau đớn” nữa. Cho dù người có từ chối hay im lặng thì em sẽ không thất vọng đâu. Và lúc đó, em không khóc mà em sẽ mỉm cười. Vì em biết em đã không từ bỏ cơ hội để đến bên người. Em không có gì nổi bật cả, em chỉ có một tình cảm chân thành dành cho người mà thôi. Tâm trạng của em lúc này là: “…Và dù xa nhau như thế nhưng yêu thương vẫn còn đó, vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim…”. Người ơi, em sẽ đợi…
Green Panda
Chia sẻ những mẩu chuyện vui buồn, cảm xúc, clip, ảnh, blog... về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net