Một buổi chiều cuối thu, người phụ nữ vốn là bạn thân của mẹ đến nhà quỳ xuống và thú tội rằng "đã sống chung với chồng chị và xin chị chấp nhận...".


Mình….. Ghét mỗi khi em giận mình, những lúc đó chẳng bao giờ em nói gì cả... Ghét khi anh bảo gì đó em bướng không chịu nghe lời. Nhưng mình... thích nhìn em mỗi sáng sớm khi em vừa ngủ dậy, đầu tóc rối bù, miệng vẫn còn ngáp và mắt còn lim dim...
"Nam! Dậy thôi!" Tiếng ai đó gọi tôi cùng với tay ai đó đập vào lưng tôi. Tôi bừng tỉnh dậy, thì ra đó là sếp gọi. "Tỉnh rượu chưa? Muộn rồi, làm ấm trà cho tỉnh ngủ rồi về thôi!" Vâng ạ, thì ra đó chỉ là giấc mơ, nhưng sao tôi lại thấy hạnh phúc quá vậy nhỉ?...
Hôm nay, tôi thật sự sợ hãi. Tôi không nghĩ nỗi sợ hãi lại ùa đến và xâm chiếm tôi bất thình lình đến vậy, khi từ dưới nhà vang dội lên những tiếng choảng choảng ầm ầm và tiếng thất thanh của cô chủ nhà.
Là con bị cuốn hút vào những thứ lạ lùng. Mẹ vẫn nhớ ngày con tầm 3-4 tuổi, con dường như bị cái quạt mê hoặc vì chuyển động vòng tròn của cánh quạt. Con làm đổ quạt rất nhiều lần và làm gãy mấy thanh nhựa bảo vệ. Rồi con thò cái que vào khi cánh quạt quay....
Trên đường. Tránh khúc đường lô cốt đang kẹt xe nên tôi vòng đường hẻm để về nhà. Con hẻm giờ cao điểm buổi trưa cũng đông đúc không thua gì ngoài lộ. Quẹo đầu xe sai chiều nên suýt nữa tôi đụng phải một người phụ nữ chạy chiếc xe khá cũ chở hàng, chắc là ra chợ.
Người anh trai nhặt rác của tôi
Anh chẳng biết làm gì ngoài việc đi cày, cuốc đất - nên người ta không mướn anh. May thay anh cũng kiếm được một công việc chỉ chọn vẹn 3 từ “thu gom rác”. Khi tôi biết anh làm cái nghề đó, bầu trời như đổ sụp xuống đầu tôi.
Anh hỏi rằng "Em có hối tiếc không?", "Nếu thời gian quay ngược lại thì em có chọn lựa như vậy không?". Em xót xa nhìn anh mà nước mắt cứ nghẹn ngào chảy ngược vào tim...
Đôi lần cậu ngỏ ý nhờ tôi làm mai, và cũng vì thế tôi giới thiệu cho cậu quen cô bạn thân của mình... Tôi bất chợt nhận ra cảm giác cô đơn càng lớn dần, tôi cảm thấy mất mát thứ gì đó mà trước giờ mình không để ý...
Em à! Có lẽ mình nên chia tay nhau thôi, níu kéo sống với nhau làm gì khi trong lòng em không bao giờ có gia đình nhỏ nghèo này
Cho đến bây giờ em mới hiểu sao ngày xưa các cụ chẳng thích con gái chút nào. Vài năm nữa thôi, em cũng phải theo người, rồi tết nhất bố mẹ lại càng bần thần trông ngóng.
Hôm nọ gặp lại ấy, ấy vẫn xinh như ngày nào, hình như tớ cũng khen ấy câu này đây mà cũng đúng như vậy thật nhưng ấy cũng chẳng quan tâm cho lắm. Trong mắt ấy chắc tớ vẫn là cậu con trai vụng về và hơi chút lố bịch.
Người ta hỏi nó rốt cuộc người yêu của nó đang yêu ai? Người ta cười, nó biết đã từ lâu rồi trong mắt bạn bè nó trở thành một con ngốc, yêu mù quáng, để bạn bè mỉa mai...
Mấy bữa nay thấy mắt ba đờ đẫn, ăn uống khó khăn, người lúc nào cũng đau không thể đi lại được và đôi lúc thấy nét buồn vô hạn hằn trên mặt ba, con sợ ba đã biết bệnh của mình thì sức khỏe ba lại yếu hơn nữa, con thật sự rất sợ… sợ lắm.
Hãy cho anh một cơ hội sửa lỗi lầm
Em thì rất thật thà và suy nghĩ vô tư khi tâm sự tất cả với anh về những vị khách hàng giàu có, những người đeo đuổi em. Nhưng cũng chính từ đó mà anh lo sợ sẽ mất em. Anh bắt đầu thay đổi từ lúc nào cũng không biết.
- Tết đầu vắng mẹ (30/01)
- Nhớ bữa cơm chiều (22/01)
- Đi chợ ngày Tết (21/01)
- Hãy cho con được gặp mẹ lần cuối (20/01)
- Bố chồng tôi (20/01)
- Canh khổ qua ngày Tết của ngoại (19/01)
- Tết đến thật rồi (19/01)
- Khi anh đi về phía không có em (17/01)
- Nồi bánh chưng của má (16/01)
- Từ ngày yêu anh (16/01)
- Thằng Út nhà mình (15/01)
- Mối tình chị - em (14/01)
- Thức tỉnh sau giấc mơ về mẹ (14/01)
- Chị chồng tôi (13/01)
- Dậy thôi, em trai bé bỏng của anh! (12/01)





|
|||||||||||
|
|||||||||||






















VnExpress tuyển dụng