Thứ hai, 8/11/2010, 15:34 GMT+7

'Nhiều người chết oan vì bỏ quên văn hóa an toàn'

Cái chết của một trong hai bé trai ở Khánh Hòa sau vụ lở núi hôm 2/1 khiến nhiều bạn đọc VnExpress.net băn khoăn: "Cháu bé có thể sống nếu trang thiết bị cấp cứu hiện đại hơn; cha mẹ cháu chuyển đến nơi an toàn hơn?".
> Cuộc vật lộn cứu hai bé trai bị vùi trong đất lở

Bác sĩ Quản Hồng Đức, Giám đốc điều hành Công ty The Liner, viết cho VnExpress.net, phân tích khả năng sống còn của các cháu bé trong trường hợp này và văn hóa an toàn trong xã hội.

Như lệ thường, sẽ chẳng có gì để nói nếu chúng ta đóng sự việc này lại bằng câu kết luận rất phổ biến: đó là sự không may, hoặc khác đi thì đó là số phận, như bài viết “mưa lũ vẫn bám riết lấy số phận của hai em”. Sống trong một xã hội có quá nhiều rủi ro cộng thêm số phận “hẩm hiu”, thì việc cầm chắc cái chết trong một hoàn cảnh nào đó có lẽ chẳng cần phải bàn thêm nữa.

Tôi đọc 5 lời bình luận của độc giả xung quanh sự việc này, thấy hầu hết mọi người đều cho rằng cái chết của bé Nhất là do sự yếu kém, lạc hậu của hệ thống cấp cứu, cứu nạn.

Theo tôi, ý kiến này nên được đưa ra để thảo luận nhưng không thể kết luận đó là nguyên nhân dẫn đến cái chết của bé Nhất. Cả hai bé Nhất và Huy đều quá nhỏ để có thể nhận thức được sự nguy hiểm. Các bé đều hoàn toàn không có khả năng tự bảo vệ mình. Vả lại hơn một tiếng đồng hồ bị vùi trong đống đổ nát thì sống sót được là một điều may mắn.

Có thể có ai đó sẽ cho rằng lúc được đưa ra khỏi đống đổ nát đó bé Nhất bất tỉnh nhưng vẫn còn những dấu hiệu của sự sống thì bé phải được cứu sống. Suy nghĩ này đầy tình người nhưng không hoàn toàn đúng. Đã có bao nhiêu trường hợp các bác sĩ đã phải bất lực nhìn tử thần cướp đi mạng sống bệnh nhân của mình tại bệnh viện, trong điều kiện trang, thiết bị y tế hiện đại nhưng vì tai nạn hoặc bệnh quá hiểm nghèo vượt quá khả năng hiện tại của ngành y tế.

Nói như vậy, không phải để bao biện cho những yếu kém của ngành y tế, của hệ thống cứu hộ cứu nạn, mà để cho chúng ta có cái nhìn khách quan hơn, công bằng hơn.

Người dân khẩn cấp đào đất để cứu hai cháu bé bị vùi trong đất lở ở Khánh Hòa hôm 2/11. Ảnh: Quang Đức
Người dân khẩn cấp đào đất để cứu hai cháu bé bị vùi trong đất lở ở Khánh Hòa hôm 2/11. Ảnh: Quang Đức

Tuy vậy, có những cái chết mà chúng ta không còn gì phải ân hận vì đã làm hết sức và bằng tất cả những gì mình có. Nhưng cũng có cái chết để lại cho người còn sống, người trong cuộc nhiều trăn trở với những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Liệu có thật sự chúng ta “bó tay” trước số phận của người không may, hay chúng ta đã chưa có sự chuẩn bị tốt nhất và chưa làm hết sức để chiến thắng số phận không may dành cho họ?

Trong trường hợp này, tôi tin chắc rằng bạn đọc sẽ được an ủi hơn nếu họ biết được rằng bé Nhất tử vong là do chấn thương quá nặng, mặc dù được cấp cứu kịp thời ngay trên xe cứu thương bằng những trang, thiết bị tốt nhất. Đã từng có bài báo trước đây viết về những chiếc xe cứu thương ngoài chiếc còi hú ưu tiên và chiếc cáng thì không có gì khác. Có bạn đọc bình luận bài viết này nói rằng bạn sống ở Mỹ và chỉ cần gọi 911 thì máy bay trực thăng sẽ đến để tham gia cứu hộ, cứu nạn và đưa nạn nhân đi cấp cứu.

Có lẽ chẳng cần phải sang Mỹ hoặc sống ở Mỹ, các bạn chỉ cần xem những bộ phim của phương Tây về tai nạn, thảm họa thì hình ảnh nhân viên y tế có mặt tại hiện trường để đón nạn nhân và ngay sau khi chạm được vào người nạn nhân, họ lập tức choàng lên người nạn nhân một tấm chăn đặc biệt để chống mất nhiệt và chụp vào mũi nạn nhân mặt nạ ôxy. Đó là hình ảnh của trang, thiết bị hay của sự chuyên nghiệp.

Theo tôi, đó là hình ảnh của sự quan tâm đến quyền của người dân: quyền được bảo vệ và quyền được sống khỏe. Mà nếu nói rộng thêm nữa thì đó là văn hóa - văn hóa an toàn tồn tại trong xã hội. Chúng ta không thiếu nhân lực, chúng ta không thiếu tình người trong lúc hoạn nạn, khó khăn, vì đó là phẩm chất của người Việt. Bằng chứng là trên chiếc xe cứu thương đưa hai bé Nhất và Huy, nhân viên y tế đi cùng là một bác sĩ - Bác sĩ Lê Hữu Hải.

Ở nước ngoài, nhân viên y tế trên những chiếc xe cứu thương thường không phải là bác sĩ, họ là những nhân viên được đào tạo chuyên nghiệp về cứu nạn, cứu hộ và cấp cứu (tiếng Anh gọi là Medic hoặc Paramedic). Nhưng cái họ hơn chúng ta đó là trang, thiết bị cấp cứu và tính chuyên nghiệp trong công tác cứu nạn, cứu hộ. Mà xét cho cùng, những cái thiếu này của chúng ta không hoàn toàn nằm ở khía cạnh tài chính mà ở suy nghĩ của những nhà quản lý các cấp.

Cho phép tôi được khép lại những suy nghĩ của mình trong bài viết này bằng một kỷ niệm khó quên của tôi ở một tập đoàn nước ngoài kinh doanh tại Việt Nam. Cách đây 2 năm, ban lãnh đạo công ty đưa ra ý kiến là cần trang bị một xe cứu thương chuyên dụng tại nhà máy trong khu công nghiệp Tây Bắc Củ Chi và thống nhất là sẽ thuê xe.

Sau khi biết giá thuê của chiếc xe hơn 30 triệu đồng một tháng, tôi đã tròn mắt ngạc nhiên nhìn người sếp của mình vì cho rằng đó là lãng phí, và hơn nữa nhà máy chỉ cách Bệnh viện Củ Chi không tới 10 phút đi lại. Vị sếp nhìn tôi và nói: “Chúng ta đang xây dựng văn hóa an toàn, và cái này là một phần của văn hóa. Văn hóa an toàn được xây dựng trước hết bằng cái tâm của người quản lý, và cái tâm đó được thể hiện bằng hành động: làm tất cả những gì có thể làm được vì sự an toàn cao nhất cho người lao động”.

Sau hơn 2 năm, chiếc xe cứu thương hiện đại đó vẫn ngày đêm túc trực tại nhà máy công ty dù số lần sử dụng đếm không hết trên đầu ngón tay. Tôi hiểu đó không phải là sự lãng phí, đó cũng không phải là cách chơi của “đại gia” có tiền, mà là sự quan tâm của cấp quản lý, những người luôn mong muốn những điều tốt nhất cho nhân viên của mình. Đó là Văn Hóa An Toàn - một hình thái văn hóa mang đậm nét nhân văn.

Tôi đau lòng khi chợt nhận ra rằng, viết về những cái chết hình như đang trở thành dòng tin thường xuyên trên tất cả báo hàng ngày. Tôi thực sự không dám tin vào những gì mình đang chứng kiến hàng ngày về những cái chết, vì nó cho tôi cảm giác về một xã hội không an toàn, rằng mình có thể chết vì bất kỳ một lý do nào.

Hình như ngày nào cũng đọc, cũng chứng kiến những cái chết như vậy, con người ta sẽ dần trở nên thờ ơ hơn, vô tâm hơn. Vô tình đọc tin tức về một cái chết nào đó, người ta cũng dễ dàng vô tình bỏ qua vì cho rằng đó là điều bình thường thôi. Có lẽ ai đó sẽ phải dóng lên hồi chuông báo động vì những thứ bất thường đang dần trở nên bình thường trong xã hội ngày nay. Người ta trở nên “hồn nhiên” hơn, vô tâm hơn và cũng chẳng có gì đáng phải nghĩ, phải làm sau những cái chết của đồng loại mình nữa.

Bác sĩ Quản Hồng Đức
Giám đốc điều hành The Liner Company Limited

Cảm ơn bác sỹ Đức- con người đầy lương tâm

Trước tiên, cho tôi xin gửi tới Bác sỹ lời cảm ơn chân thành nhất vì những tình cảm và tinh thần trách nhiệm của Anh dành cho cộng đồng (trong đó có cả tôi và các bạn).
Tôi đã đọc ý kiến của mọi người và chỉ muốn nói thêm một điều: những kinh nghiệm mà Bác sỹ Đức đưa ra thực sự hữu ích, trong khi các nhà lãnh đạo các cấp chưa chỉ đạo tốt để tạo ra "Văn hóa an toàn" thì mỗi chúng ta, cả bạn và tôi: Khi phải đứng trước sự cố bất thường rủi ro hãy vận dụng thật tốt những kinh nghiệm của Bác sỹ Đức, giữ bình tĩnh ở mức tối đa, để có thế thoát ra khỏi mối nguy hiểm đó với sự tổn thất được hạn chế nhiều nhất. Điều đó không chỉ mang lại niềm vui cho riêng Bác sỹ Đức mà là niềm vui chung của toàn thể độc giả.
Thân mến!

BS có tâm không dễ tìm

Đọc xong tôi thấy như mình đã tìm một thứ gì đó an ủi cho bản thân mình, đến giờ này cũng có BS Đức lên tiếng .Cha tôi cũng bị mất vì 1 lý do hết sức vô lý, đáng lý ra cha tôi không mất, chỉ tại các bác sĩ ở bệnh viện tỉnh không có lương tâm và không coi tính mạng của cha tôi là gì.

Xin chân thành cảm ơn Bác!! Chúc Bác vui khoẻ và tiếp tục quan tâm đến cộng đồng..

Bài viết cho cả xã hội

Tôi thấy bài viết của BS Đức đáng để cho cả xã hội quan tâm và nhìn nhận lại :
"Tôi đau lòng khi chợt nhận ra rằng, viết về những cái chết hình như đang trở thành dòng tin thường xuyên trên tất cả báo hàng ngày......Hình như ngày nào cũng đọc, cũng chứng kiến những cái chết như vậy, con người ta sẽ dần trở nên thờ ơ hơn, vô tâm hơn..."
Có lẽ là đúng như thế....thật sâu sắc nhưng cũng thật buồn sau khi đọc bài viết này khi nghĩ về một hiện thực đang dần ăn sâu trong tiềm thức mỗi người.

Những điều trái khoáy

Đó là thực trạng ở VN hiện nay. Chỉ ở TP HCM thôi, ta sẽ thấy sự vô lý này. Nhìn các trụ sở chính quyền từ cấp phường (cả CA và UBND) sẽ thấy toàn bộ đang được xây dựng mới hoành tráng, máy lạnh đầy đủ. Cả TP này sẽ tốn hàng nghìn tỉ vậy nhưng vài bộ đồ lặn hiện đại cho thợ lặn cứu hộ không mua nổi để các anh phải lặn chay dưới làn nước hôi thối. Vài bộ đồ chống lửa cho lính cứu hỏa mặc cũng không để họ phải lao vào lửa cứu người trong nguy hiểm. Nhà cao tầng nhưng xe, thang, vòi phun không tới. Xe 4 chỗ không đi tuần chỉ để chở cán bộ đi họp... Và còn bao điều kỳ cục khác nữa đến bao giờ mới chuyển.

Trang bị thiết bị y tế

Vì làm công tác liên quan đến tài chính nên thấy rằng hằng năm quỹ BHXH dư ra hằng ngàn tỷ đồng do người dân đóng góp mà chẳng biết chi vào đâu. Vì những nhân viên làm việc cho công ty nước ngoài như tôi phần lớn đều có chế độ BHYT riêng nhưng vẫn phải đóng quỹ BHYT hàng tháng mà chưa bao giờ sử dụng. Tiền dư ra từ BHXH hoàn toàn có thể dùng để trang bị cho các đội cứu hộ của TP, tránh những cái chết đáng tiếc như thời gian vừa qua.

Vấn đề là ở tầm quản lý

Theo tôi, hiện tại chúng ta coi giá trị, mạng sống của con người quá đơn giản, và quá rẻ. Chưa cần nói đến máy bay trực thăng cho nó cao sang. Khi lũ vừa rồi, chúng ta có thể nói là thiếu đủ thứ, có cái còn bị động. Nhưng bên cạnh đó, hàng năm ta vẫn diễn tập phòng chống lụt bão và giảm nhẹ thiên tai đều đặn đến tận cấp cơ sở. Vậy mà năm nào ta cũng lúng túng, tất cả lỗi là tại ông trời.

Hàng ngày các bạn ra đường sẽ thấy nguy cơ mất an toàn rình rập: đó là mất nắp hố ga, ổ gà, ổ trâu trên các con đường, vỉa hè, nhiều vô kể. Cung đường đó có ai quản lý không, xin thưa có đủ hết, không những đủ mà còn dư thừa. Vậy trách nhiệm thuộc về ai. Tôi có cảm giác là chúng ta cứ chạy theo mấy cái hào nhoáng "nhất, nhất" ở đâu ấy. Đại lễ 1.000 năm qua một cách quá bình thường, và đây, sau đại lễ những con đường đau khổ lại chờ tiếp tục đến đại lễ 1100 hay chăng.

Xe cứu thương

Nhan day toi co y kien ve van de CHAT LUONG XE CUU THUONG vi no lien quan rat nhieu den su an toan cua benh nhan cung nhu cua chung ta. Hau het cac benh vien cong xe cuu thuong deu rat cu ,chat luong kem nhung ben ngoai thi duoc son phet rat dep.

Toi la dieu duong thuong hay di ho tong benh nhan, mac du suc khoe toi rat tot va chua bi say xe bao gio. Nhung cu len xe cuu thuong cua benh vien toi la bi say vi xe rung lac rat du doi.

Thiet nghi can co co quan co trach nhiem vao cuoc de kiem tra chat luong xe cuu thuong.

Con nguoi_nen tang cua moi xa hoi

Con nguoi la nhan to chinh, vo cung quan trong de xay dung nen mot xa hoi. Dang tiec la o Viet nam con nguoi lai khong duoc cham chut giao duc tu the chat den tinh than. Cu the la y te va giao duc o Viet nam minh ngay cang xuong doc mot cach tram trong. Suot ngay bao chi ho hao, ca ngoi nay no nhung nhung viec cu the nhu the nay thi khong lam duoc, toan ly thuyet suong. That dang buon.

Con người ngày càng thờ ơ với nhau hơn

Sau khi đọc bài viết của anh Đức, em cảm thấy rất băn khoăn và lo sợ trước thực tại của cuộc sống, rõ ràng con người ta đang sống rất thờ ơ và vô cảm trước những nỗi đau của nhân loại. Hàng ngày đọc báo cứ thấy nhan nhản chuyện chết chóc, chuyện giết người thật là rùng rợn và ghê sợ. Vậy nhưng con người lại thờ ơ và vô cảm rồi đâm ra hoài nghi, mất lòng tin với nhau bởi họ sợ.

Bản thân tôi đây cũng rất sợ, sáng ngày đi ra đường mà tối còn về được đến nhà là còn biết được mình còn sống, mà không biết rằng đến hôm sau có được như thế không? Một xã hội bất an toàn làm cho con người cảm thấy bất an toàn theo.

Chúng ta phải làm gì đây để cuộc sống bớt đi những điều bất an đó, con người sống với nhau nhân ái hơn, chan hòa hơn và yêu thương nhau hơn?

Cám ơn bài viết của anh Đức

Tôi chỉ muốn nói lên sự đồng cảm của mình và đó là cũng là bài học đầu tiên mà tôi mới học được từ Anh.

Tôi cũng đồng ý với bài viết của BS Đức

Đọc bài viết của BS Đức tôi càng thấy thất vọng cho công tác cứu hộ cứu nạn của nước ta. Tôi lại nhớ lại hình ảnh các anh thợ lặn cứu hộ xe khách bị chìm ở miên trung, không biết ta có thể gọi họ là anh hùng hay do họ được trang bị sơ sài mà ta thấy họ như những người anh hùng chỉ ngậm ống thở vào mồm mà dám lặn xuống đáy sông chảy xiết (chắc cơ quan phụ trách cứu hộ cũng cảm thấy xấu hổ cho trang bị của các anh thợ lặn, nên sau đó thấy các anh thợ lặn trả lời PV là không quen mang ...đồ lặn). Và tôi cũng nhớ lại hình ảnh của mấy ngày trước thôi, đó là hình ảnh của hàng trăm con người phải chịu đói khát 3 ngày tại một con đèo giữa cao nguyên do sạt lở đất, thông tin liên lạc vẫn thông suốt, nhưng chỉ có lương thực là không thể mang đến được thôi. Lúc đó tôi nghĩ tại sao ta không dùng trực thăng để cứu hộ mà phải chờ dọn dẹp thông đường. Đúng như lời BS Đức nói, có lẽ chúng ta phải có ý thức về Văn Hóa AN TOÀN. Được như vậy thì chắc sẽ có nhiều người được cứu chữa kịp thời.

Đó là những sự thật!

Tất cả những điều bác sĩ Đức nói quả là những sự thật mà nhiều người chưa biết. Những cái chết được đưa lên báo hàng ngày nhưng càng ngày càng nhiều người chết oan chết uổng vì một xã hội thiếu an toàn. Chết vì ngã xuống cống, chết vì còi xe... thật quá đau lòng nhưng người ta vẫn lướt qua đến nhẫn tâm như thế!

VN quá không an toàn mà ít được cảnh báo

Thường đọc báo tin nước ngoài nổi bật như tai nạn do sơ suất, án mạng do tham lam, cướp giật.... thấy thật là chẳng thấm tháp vào đâu so với những gì đang xảy ra tại VN chúng ta.

Nói như bs Đức là cần "gióng lên hồi chuông báo động" về những rủi ro mà chúng ta vấp phải do thiếu hiểu biết.

Tran Gia Gia

Cách suy nghĩ của nhà lãnh đạo các cấp địa phương

"...Sau sự cố sạt lở núi, chính quyền địa phương mới di dời hơn 40 hộ dân trong khu vực nguy hiểm này đến nơi an toàn". Rất cảm ơn Anh Đức. Bài viết của anh rất sâu sắc, chính xác lắm. Tôi mong rằng sẽ có nhiều Báo, đặc biệt là các trang báo chính thống sẽ đăng bài viết này của anh trong nhiều và thật nhiều số nữa để nhiều nhà lãnh đạo Hiểu và thực hiện Văn hóa An toàn cho nhân dân ta được nhờ.

Tôi đang dần bị như thế

Hình như ngày nào cũng đọc, cũng chứng kiến những cái chết như vậy, con người ta sẽ dần trở nên thờ ơ hơn, vô tâm hơn. Vô tình đọc tin tức về một cái chết nào đó, người ta cũng dễ dàng vô tình bỏ qua vì cho rằng đó là điều bình thường thôi. Có lẽ ai đó sẽ phải dóng lên hồi chuông báo động vì những thứ bất thường đang dần trở nên bình thường trong xã hội ngày nay. Người ta trở nên “hồn nhiên” hơn, vô tâm hơn và cũng chẳng có gì đáng phải nghĩ, phải làm sau những cái chết của đồng loại mình nữa.

Không chỉ là vấn đề này mà còn nhiều vấn đề khác, nếu chỉ đưa tin ở góc cạnh thông báo thì dần dần sẽ dẫn đến hiện tượng thờ ơ này. Dường như những bài viết đi sâu hơn về vấn đề ngày càng ít...

Lãnh đạo

Ở Việt Nam các nhà quản lý, lãnh đạo ai cũng suy nghĩ và hành động theo suy nghĩ như trong bài viết của Bác sĩ Quản Hồng Đức thì tốt biết mấy! Nhưng sẽ không bao giờ được đề cử lên làm Bộ Trưởng Bộ Y Tế đâu.

ĐÁNH TIẾNG TỚI CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO

Qua bài viết này của anh Đức, tôi nghĩ tất cả người dân đều mong các quản lý cao cấp của nhà nước nhìn nhận lại thực trạng đời sống của nhân dân. Thay mặt cho đọc giả tôi cảm ơn bài viết của anh Đức đã đành thức một phần nào đó lương tâm của người Việt.

Văn Hóa An Toàn

Mô Phật.
Rất cám ơn bài viết của BS HỒNG ĐỨC. Thật là hay.
Mến chúc sức khỏe anh Đức.

Văn hóa cơ bản

Người VN chỉ được học những gì cao siêu mà quên học Văn hóa cơ bản phải được đưa vào chương trình giảng dạy, vào báo chí, truyền hình, truyện phố phường, gala cười và phải được LẬP ĐI LẬP LẠI sau 1 thời gian nhất định. (dành cho người chưa kịp xem)

- Nghe thấy xe cứu thương, cứu hỏa từ xa phải tấp vào lề và nhường chỗ cho người khác tấp vào.

- Bỏ tính hiếu kỳ để xem những chuyện lạ trên đường: "cứu thương, chữa cháy, tai nạn...

- Gây kẹt xe, khó khăn cho việc cứu nạn, tính mạng người bị nạn tính từng phút, có lúc tính bằng giây.

- Đậu xe, buôn bán hết cả vỉa hè cộng thêm xe hơi đậu dưới lòng đường

- Có khi người đi bộ phải xuống đi gần tim đường nhựa.

- Người lớn phải làm gương cho con trẻ việc xả rác ngoài đường.

- Khạc nhổ nơi công cộng.

- Hắt hơi, ho phải che bằng khăn (có người che bằng khe hở của mấy ngón tay) hoặc quay ra ngoài bàn hợp, bàn ăn, nơi công cộng. Nên có những clip mô phỏng việc ho, hắt hơi -> bắn ra như phun sương những dịch trong mũi đi rất xa vào thức ăn của người khác, vào môi trường xung quanh.

Bài viết hay và xúc động

Tôi cảm thấy xúc động khi đọc đến nửa sau của bài viết. Hy vọng mỗi người trong chúng ta đều ít "thờ ơ và vô tâm" hơn với những cái chết như thế này. Các nhà quản lý cũng là con người và hy vọng họ sẽ có những hành động ngay để thay đổi thực tế cứu hộ cứu nạn.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Các tư vấn trực tuyến đã làm
Tư vấn tránh thai
 
Các topic độc giả đã viết
Cách xử trí và ngừa táo bón cho trẻ
Lien he quang cao