|
||
![]() |
||
|
Vui buồn chuyện phân biệt chủng tộc Chỉ "công" chứ không "bằng"
- Các bạn, một người trong chúng ta phải hy sinh để chữa con tàu, riêng tôi thì không thể chỉ định ai. Vì vậy tôi sẽ tiến hành một cuộc kiểm tra kiến thức, ai không trả lời được, người đó sẽ có vinh dự được chết vì sự nghiệp chinh phục không gian của nhân loại. Ông ta bắt đầu hỏi người thứ nhất: - Vũ khí mà người Mỹ đã dùng để tấn công một thành phố của Nhật Bản ngày 6/8/1945 tên là gì? - À... ờ... một trái bom nguyên tử. - Tuyệt! - Nói đoạn ông quay về phía người thứ hai, mặt đang trắng nhợt vì sợ hãi - Thế tên thành phố đó là gì? - Hiroshima - người này thốt lên và thở phào nhẹ nhõm. Vị trưởng nhóm dừng lại trước mặt phi công da đen và hỏi: - Bây giờ đến lượt anh. Họ, tên, tuổi và nghề nghiệp của những nạn nhân? - !? *** Đắt vì chương trình video hiếm có Một tù trưởng da đỏ thuê phòng ở khách sạn tại New York. Lễ tân cho biết: - Chúng tôi có hai loại phòng, 40 USD và 100 USD. - Hai loại phòng khác nhau ở điểm nào? - Trong phòng loại 100 USD có chương trình video nói về sự chiến thắng của người da đỏ. *** Phản ứng theo tập quán
- Đây là một sự nhầm lẫn, mỗi anh đóng lệ phí 10 nghìn USD, tôi sẽ đưa các anh trở lại trần gian như bình thường. Người Mỹ đồng ý ngay. Vừa nhận lời xong thì anh ta đã được trả về đúng ngay nơi xảy ra sự cố, trên người không một vết xây sát. Nhân viên cứu hộ ở hiện trường xúm lại hỏi: - Còn hai ông kia đâu? - À, ông người Scotland thì vẫn đang mặc cả, còn anh chàng Canada thì nhất định cãi thánh Phedro rằng khoản 10 nghìn USD này bên bảo hiểm y tế phải trả thay anh ta.
- [Trở về]
|
||
| MENU | ||
Về đầu trang ![]() |
||
|
, |