Thứ năm, 27/10/2011, 07:30 GMT+7

Câu cửa miệng có gì mà khụng khiệng

Bắt chước lối nói “thành ngữ sành điệu” từ một cuốn sách vẽ đang gây dư luận xôn xao, tôi nghĩ ra cái đầu đề bài viết của mình như vậy. Chẳng là tôi vẫn được các bạn trẻ gọi yêu / gọi lỡm / gọi ác là gã đầu bạc “tiền mãn teen”. (Phạm Xuân Nguyên)
> NXB Mỹ Thuật: 'Nhã Nam tự ý phát hành 'Sát thủ đầu mưng mủ'/ 'Sát thủ đầu mưng mủ' bị tạm ngưng phát hành

Tiếng Việt ta là thứ tiếng đơn âm có vần, có thanh, nên người viết thích nói vần vè có nhịp điệu cho khoái cái lỗ tai “thẩm âm” của mình. Nói điều có nghĩa cũng tìm cách hiệp vần cho dễ nhớ, dễ thuộc, từ đó dễ lan truyền. Mà nói vô nghĩa, nói chơi, càng cần có vần vè cho bật cười, cho thích thú. Không chừng vì là vô nghĩa, nói chơi, nên vần càng bất ngờ, càng kéo theo những kết hợp, liên tưởng không ăn nhập gì với nhau trong câu nói thì hiệu quả khoái trá do ngôn từ gây nên càng mạnh.

Tôi đồ rằng trong kho tàng ca dao tục ngữ của ta có nhiều câu xuất xứ ban đầu là từ nói chơi, nói vui, nói buột mồm, rồi thì trong số đó câu nào có nghĩa mà được nhiều người công nhận thì được ghi nhớ và truyền tụng, còn những câu khác thì chỉ đáp ứng tức thời một nhu cầu nào đó rồi mất đi. Chẳng hạn, giữa một đám đông nói chuyện về sự thật thà, bàn qua tán lại, một người buột ra câu “thật thà là cha quỷ quái” được mọi người tán thưởng vì đề cao thật thà. Nhưng cũng chủ đề đó ở một cuộc khác có một người khác sau khi bàn luận chép miệng “thật thà là cha dại” cũng được mọi người chấp nhận vì quả trong đời người thật thà lắm khi thiệt thòi. Nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong, dân ta dễ tính, thuận tai nghe là gật, gặp trường hợp nào đó chợt nhớ ra câu nghe được thấy hợp thì nói câu “cha dại” hoặc câu “cha quỷ quái”, thế là thành ra cái câu buột miệng được truyền đi, không thì thôi. Hoặc giả đang trong một cuộc tranh luận gì đó, có kẻ xen vào liền bị mắng “biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe”. Cái “dựa cột” này là của tiếng Việt vậy. Tôi tin là thế, tin là thời nào người Việt cũng thích nói vần vè, và có nhiều câu vần vè chỉ để cho vui, chỉ là sản phẩm của một thời. Cái câu “bố vợ phải đấm” thì có nghĩa lý gì, khi các nhà ngôn ngữ học giải thích đó là nói chệch, là biến âm của “khố rợ phải lấm”. Câu đó truyền từ xưa lại nên nay vẫn nói mà vui, chứ nếu nay câu đó phát ra trên miệng người trẻ thì chắc là bị “ăn đòn”. Chẳng phải người xưa đã nói “sướng con cu mù con mắt” đó sao!

Vậy nên, vấn đề đặt ra là sự có mặt của một cuốn sách như Sát thủ đầu mưng mủ (NXB Mỹ Thuật - Công ty Nhã Nam, 2011) có đáng làm to chuyện và chụp mũ? Cuốn sách có mắc cái tội tày đình là phá phách tiếng Việt hay thuần phong mỹ tục như ý kiến của một số luồng dư luận sôi sục mấy ngày qua? Bởi dăm năm nữa, sách này chính là một tài liệu giúp tìm hiểu ngôn ngữ đường phố, ngôn ngữ thành thị một thời của lứa tuổi trẻ, khi mà những câu nói được ghi lại trong đó đã không còn được dùng nữa. Chúng thay đổi nhanh lắm vì là lời nói cửa miệng, câu truyền miệng mà. Cuộc sống biến đổi từng ngày, nhất là thời đại hiện nay, giới trẻ lại là giới năng động, hiếu động, thích nghịch ngợm, phá phách theo bản tính lứa tuổi, mà trong ngôn ngữ học thì lĩnh vực từ vựng lại linh hoạt nhất, bám sát hiện tại nhất, dễ và mau biến đổi nhất. Thì đấy, một thời ta mở mồm ra là “hết sẩy”, nay từ này đã ít dùng, có khi mất hẳn. May chăng, nếu biến tấu theo kiểu trẻ bây giờ thành “hết sẩy con bà Bảy” thì nó còn sống thêm một thời gian nữa.

Những câu nói nôm na của lớp trẻ được gọi là “thành ngữ sành điệu” là phải. “Sành điệu” đây là khác người, là hợp thời, là bây giờ-ở đây-lúc này. Những người trẻ tận dụng tối đa các khả năng hiệp từ hợp vận của từ ngữ tiếng Việt để tạo ra những tổ hợp, những mệnh đề, những phán đoán, những câu bất ngờ, trái khoáy, cốt 1) gây cười cho vui, 2) xả căng thẳng, áp lực của đời sống hiện đại, 3) chứng tỏ “cái tôi” của thế hệ, 4) chỉ dấu thời đại và 5) chứng tỏ khả năng dùng tiếng Việt. Câu nói của kẻ tội phạm Năm Cam “cái gì không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền”, và câu nói của giới trẻ “tiền thì anh không thiếu nhưng nhiều thì anh không có”, ngoài nội dung thực tế và ý nghĩa xã hội, chúng giống nhau ở cấu trúc gây bất ngờ về mặt logic. Nhà hiền triết phương Đông nói “nhân chi sơ tính bản thiện”, qua miệng người Việt Nam thành triết lý thực tiễn “nhân chi sơ là sờ vú mẹ, tính bản thiện là miệng muốn ăn”, còn bây giờ lớp thanh niên chọc đùa “tinh vi sờ ti con lợn”. Sao lại là “con lợn” vào đây mà không phải là con khác? Thì con nào khác cũng được, miễn là con có ti, mà tên gọi là vần trắc, ví như con chó, con hổ, con khỉ. Con lợn được xuất hiện trong câu nói chẳng qua chỉ là khi buột miệng thì từ gọi tên đó đã ở đầu lưỡi, vậy là xong. Cũng vậy, câu “ngu như bò còn thích hát hò” có thể sản sinh thành “dốt như lợn còn thích tí tởn”.

Tôi tin người Việt ai cũng mang sẵn trong mình cái “gene” bẻ câu sắp chữ như những người hát đối đáp ngày xưa và sẵn sàng mang ra dùng trong nhiều hoàn cảnh, tình huống, trường hợp. Lớp trẻ ngày nay quả có vấn đề về ngôn ngữ thật, nhưng là ở chỗ khác. Chẳng hạn, ở sự lạm dụng ngoại ngữ, nhất là tiếng Anh, đá ngang đá ngửa từ ngữ ngoại lai vào câu tiếng Việt, không biết khai thác và sử dụng các khả năng phong phú giàu có của ngôn ngữ dân tộc. Điều này cần phải được chấn chỉnh và khắc phục, trước hết từ chính bản thân họ. Còn những câu cửa miệng “sành điệu” này có câu gây sốc, có câu phản cảm, nhưng sẽ lại có những câu “sành điệu” khác thay thế, và đó cũng là một cách người trẻ rèn luyện khả năng tung hứng, đùa giỡn, và yêu tiếng Việt của mình.

Thú thực, đọc những câu thành ngữ mới đó, với nhiều người, trong đó có tôi, còn thấy khoái cảm về ngôn ngữ và tinh thần hơn đọc nhiều bài viết xơ cứng nội dung và nghèo nàn câu chữ.

Phạm Xuân Nguyên
Hà Nội, 26/10/2011

Không đồng tình

Tôi năm nay 24 tuổi, có thể nói là đã qua tuổi teen nhưng chưa phải là quá già so với các câu tục ngữ kiểu này, trong văn nói hàng ngày tôi vẫn thỉnh thoảng sự dụng khi đùa vui với bạn bè. Vậy nên tôi không cho các câu tục ngữ này là xấu, thực ra nó còn thể hiện sự phong phú của tiếng Việt. Tuy nhiên cái mà bạn ( anh ) Nguyên không phân biệt đó là văn nói và văn viết. Lời nói gió bay, nhưng đã xuất bản thành sách thì nó như một sự hợp thức hóa cho những ngôn ngữ kiểu này. Với người lớn như chúng ta thì có đủ nhận thức để biết rằng quyển sách chỉ đọc cho vui chứ không nhớ làm gì, nhưng với những thế hệ trẻ vẫn còn đang ngày ngày ngồi trên ghế nhà trường trau dồi ngữ pháp tiếng việt, khi mà nhận thức xã hội còn chưa đầy đủ thì cuốn sách này chẳng khác gì một liều thuốc độc ngấm vào đầu các em. Một điều nữa, nếu là thời kì internet chưa phát triển thì sẽ chác chắn sẽ không có nhiều người biêt đến quyển sách và ta không cần phải ngồi đây tranh luận nên hay không nên nữa. Nhưng rõ ràng chính tác giả cũng biết thời đại mà tin tức lan truyền chóng mặt như hiện nay thì chắc chắn là nếu làm một cuộc khảo sát thì chắc chắn trên 90% giới trẻ đều đã từng đọc hoặc thông qua bạn bè mà biết những câu thành ngữ trong quyển sách này.

"Nhất trí con bà tí"

Đọc cuốn sách thấy khá là vui. Giải trí tốt, cho người nghiên cứu cũng hữu ích. Họa sỹ cũng thâm thúy đấy. Tôi thích trang minh họa câu "Ăn chơi sợ gì mưa rơi"!
Tôi cũng nhất trí con bà tí luôn!

Cấm phát hành là đúng !

Cần phân biệt rõ ràng giữa nói vui, nói giỡn chơi ngoài đời với việc xuất bản thành một tác phẩm văn học. Thử hỏi, lớp trẻ đều học theo cách nói giỡn, cà tửng như vậy thì ... eo ơi ...

có thật là ngôn ngữ của giới trẻ?

Tôi cũng đọc qua quyển sách này, theo như tác giả quyển sách giới thiệu đây là những câu cửa miệng của giới trẻ hiện nay. Nhưng thực tế tôi chỉ tìm được vài câu mà tôi thấy mọi người hay dùng. còn lại tôi thậm chí có câu chưa từng nghe thấy, mà cũng chả hiểu nó có ý nghĩa gì, dùng trong trường hợp nào ? Theo tôi thấy thì hơn phân nửa số câu mà tác giả cho là "thông dụng" thì tôi thấy phần lớn là "lũ" trẻ ăn chơi, "hư hỏng" hay dùng thì nhiều hơn. thế mà tác giả lại đem gán cho "giới trẻ" !!!

Câu cửa miệng

Việc này thật không được! Đến chính cháu còn là một học sinh mà còn không thể chịu được cái lối cửa miệng ấy!

Cuốn sách này chỉ đem cái buồn cười cho lứa teen mà thôi, nhưng mà lại có nội dung thô tục, phản cảm. Nhất là có một số câu như là "Không yêu thì tỏ ra yếu sinh lý", "Yêu nhau trong sáng phang nhau trong tối", "Thô bỉ như con khỉ", v..v...đều là những câu rất thô thiển mà cháu biết được qua quyển sách ấy của một người quen. Thực sự đó là cuốn sách đúng là phải cấm.

Sach vui nen ban chui

Tôi đã đọc qua sách này, nói chung sách đúng là mang tinh thần giải trí. Có một số lĩnh vực có thể gây phản cảm, mặc dù truyền miệng thì không sao nhưng in thành hình và gắn với một số nghề, số công việc, hình ảnh nhạy cảm, mang tính chuẩn mực thì không nên (Bộ đội, bác sĩ, nhà giáo, người hiến máu...) Nói chung đây chẳng qua là do lỗi kiểm duyệt chưa sát sao để loại bỏ những lỗi không nên đưa vào đại chúng bằng con đường chính thống. Ngoài ra thì cũng chẳng có vẫn đề gì. Chính những bình luận nghiêm trọng của các nhà tiền bối và cao quý sẽ càng làm cho sách càng nổi hơn. Vì vậy thay vì thu hồi ầm ĩ, bình luận ghê gớm thì chỉ nên chấn chỉnh lại khâu kiểm duyệt thôi.

Tôi ủng hộ tác giả sẽ ra những cuốn sách mang tính giải trí hay hơn tương tự ( và cũng nên cẩn thận hơn với các luồng dư luận trước khi phát hành).
Còn nếu các nhà ngôn ngữ học của chúng ta phản đối mạnh mẽ quá thì nó vẫn bán chạy như thường như câu tôi nói từ đầu "sách vui nên bán chui".

Chuyen binh thuong

Da goi la` sach thi` cu' de doc gia quyet dinh...Neu hay thi` no se ton` tai lau dai...neu do thi no se ngum cu` deo...khg mong gi` lay lai von' in....Co' gi ma am i?...Cac bac song khg co tu do quen roi`...nen cung ich' ky khg muon nguoi khac co tu do sao? Kho? than cac' bac' wa'...

mọi người ngộ nhỉ

sách đã đề tựa 15+ tức là dành cho lứa tuổi 15 trở lên mới được phép đọc, sao lại vác trẻ em vô đây?! con nít nó đọc có chăng do người lớn không biết quản lý, quản không được lại cấm. 15 tuổi thì cũng biết phân biệt cái hay dở, đúng sai rồi. Mà trẻ con bây giờ lớn nhanh lắm, cũng có công 1 phần từ sự lơ là của người lớn đấy.

Truyền miệng là không được phép in sách?

Lại vô tình đọc cái câu "bình lựng" của bác nào oang oang là " đã truyền miệng thì cho nó truyền miệng luôn đi, in sách làm gì", ta nói, công nhận "có lí thấy ghê, có lí dễ sợ" luôn. Vậy mấy cuốn ca dao, tục ngữ, thành ngữ Việt Nam bây giờ thì cũng dẹp luôn đi ha, bác Hung? Hồi xưa ông bà ta truyền miệng mấy câu đó không mà thành kho tàng đó...Ta nói, hình như ngày xưa nó cũng bị chê là thiển cận, rẻ tiền, nghèo nàn, dành cho nông dân thấp cổ bé họng nói chơi khi uống nước mưa, rít điếu cày, tào lao mía ngọn ngoài đồng thôi mà.

quá nhảm

phải đặt tên cho tác giả là Thành Phong đầu mưng mủ, Thành Phong có óc con khủng long. câu nói của miệng cho vui thì được. nhưng phát hành ấn phẩm văn hóa thì quá tệ

Tục ngữ là phải biết chơi chữ!

Tôi hổng dám luận bàn bênh vực hay phản đối gì hết. Mà tôi khẩn khỏan, cầu xin, các bác Hàn Lâm học viện thay vì bỏ thời gian moi móc, không fairplay thế kia thì giải thích giùm tôi mấy chữ này nghĩa là gì nha:

-Hết xẩy (hết xẩy là hết làm sao) -Im ỉm như gái ngồi phải cọc -Chẳng ai nắm tay thâu ngày đến tối (thâu ngày là gì vậy?) _Hễ chung thì chạ -Được thì đua, thua thì chịu -Ông sư có ngãi, bà vãi có nghì - Thứ nhất thục bi, thứ nhì quản tượng -Chữ tốt xem tay, người hay xem khoáy -Nói đúng như gãi vào chỗ ngứa.... .....(còn nhiều nữa trong cuốn tục ngữ ca dao sách gối đầu giường của bà con VN ấy ạ)

Mấy bác giải thích theo kiểu Hàn Lâm tôi xem thử... Mà mấy bác Hàn Lâm có giải thích kiểu nào thì cũng đúng hết, vì mấy bác học Hàn Lâm Học Viện mà. Còn tác giả Phong Dương này cũng dở, sao không ghi là tục ngữ mần chi mà ghi thành ngữ... Tục là thông tục, ngữ là câu nói. Đã gọi là văn học dân gian rồi mà cứ chối bỏ cái nguồn gốc dân gian, truyền miệng là thế nào?

Sao các bác giống tầng lớp giàu có, trí thức ngày xưa làm thơ thất ngôn tứ tuyệt, thơ Đường ra rả đả kích chê bai thơ lục bát là của thường dân, nông dân, tầm thường rẻ tiền quá.... Ờ, tầm thường mà người ta tinh tường, còn hơn mình cao cấp nên cứ hay cố chấp thành ra bất cập. Ai nói là "của một số bộ phận giới trẻ" mới xài (thông tin này do ai thống kê màkhẳng định vậy?)

Riêng tôi thì chỉ thấy một số người đại diện Hàn Lâm Bác học, cao thủ văn chương, ễnh ương đáy giếng... lên tiếng mà thôi. Tôi đồng ý là có một số câu ko được hợp lý lắm, nhưng điều đó không có nghĩa là chê bai gớm ghiếc, rẻ tiền (tôi cực kì ghét cái chữ rẻ tiền để gán vào tác phẩm chữ nghĩa, vậy là dùng tiền để đánh giá văn chương nghệ thuật rồi...). Đấy là chưa kể còn một số cuốn sách tự vị tiếng lóng, từ điển tiếng lóng hiện đại, chuyên mục giải thích từ mới trên một số báo nổi tiếng vẫn đăng hàng kì đấy, sao không ai nói là đem từ lóng đóng thành sách phổ biến kiến thức vậy trời?

Chia buồn với họa sĩ Thành Phong, chẳng qua là do cậu...(ko biết phải dùng cái từ nào cho hợp nữa, Không may mắn? quá trẻ? không hợp thời?....). Nói chung là...chia buồn vì những người phát cuồng về sự "chong xáng" của tiếng Dziệt vậy!

Đời rất dở

Đời rất dở, ra Ngã Tư Sở làm bát phở cho đời đỡ dở,đứng dậy trả tiền phát hiện khóa quần hở, cô em bán phở cươi nhăn nhở, Ơ! ĐỜI THẬT DỞ.

Toi nghi Khong nen in sach nay

Mấy cháu tôi, không biết học đâu nhiều “câu cửa miệng”. Khi nghe chúng “vè” nhau tôi thấy phải “khụng khiệng”! Bố ơi, bố à, nếu ăn cứt gà sẽ ỉa ra giun! Nhưng ăn món ngon cũng ra phân thối Nói không đầu cuối là đứa hư thân Gái để ngực trần ca - ve chính hãng .... Bố là thằng cực ngố, có hai con mắt trố Tóc bố đã hoa râm, sắp đi về với gió Mà giống như con chó, chỉ suốt ngày canh ngõ Đầu to đã lão hóa nên về cùng đất đá Mẹ là vịt con cái, không biết ấp biết đái Cả ngày ăn nằm đấy chẳng biết chăm con cái Con ghét bởi cả đời, mẹ vẫn như con gái Giá mẹ đã về trời, con sẽ thấy thoải mái ...

tục ngữ

1. các bạn thử hộ tôi xem câu:" một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ". có nghĩa là gì?
2. câu" con ơi nhớ lấy câu này
cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan"? là sao?
3. cái chính ở đây là: ca dao tục ngữ là những câu nói ngắn gọn có vần, gần gũi với đời sống ..... có đúng không ạ. ai sáng tác không quan trọng. chủ yếu là người tiếp thu nó thế nào thôi. theo tôi phê phán cũng được, không cũng chẳng sao. tại sao người Anh sáng tác ra nhân vật Mr bean thì họ buồn cười trong khi đó tôi thấy nó gần giống với việt nam hiện tại? sao không cấm luôn đi.( như văn hoá xếp hàng, chen lấn, xô đẩy, keo kiệt...)

suy thoái văn hoá

nếu những ngôn từ trong cuốn sách đó đc chấp nhận, thì chỉ ít năm nữa thôi con em của chúng ta sẽ không còn nhận ra đc đâu là tiếng Việt đích thực, ăn nói thế nào, dùng từ như thế nào để cho có văn hoá. Và hiển nhiên, những loại ngôn ngữ này sẽ đc con em chúng ta dùng để đối đáp với ông bà cha mẹ nữa.

ủng hộ

tôi ủng hộ quyển sách này vì nó dạy cho lớp trẻ cách nói mới chẳng hạn như con bạn khi thấy bạn khóc thì nó sẽ nói bạn "khóc như thằng ngốc", hay bạn nói lớn làm ồn thì nó nói bạn làm "ồn như cái..." , nghĩ tới đó thiệt là vui, ôi tiếng việt thân thương.

Phú quý giật lùi

Dù là 1 người thuộc đời cuối 8x, tôi không tìm đọc cuốn sách đó, tôi không ghét nhưng cũng không ham thích gì thể loại này, thời gian tôi muốn đọc Đất vỡ hoang, Hội chợ phù hoa, Đống rác cũ, v.v... còn chưa có huống hồ... Tôi chỉ thấy còn nhiều người đả kích quá gay gắt cuốn sách này, so với nhiều thứ hầm bà giằng trên đời, tôi cho nó chưa đến mức "thảm họa", hay ảnh hưởng quá ghê gớm. Bởi lẽ, những người tư duy được, biết phân biệt sai trái, cái nào là chân giá trị, cái nào là giải trí tạm thời... họ sẽ không vì vài câu chế này mà lệch lạc suy nghĩ. Còn với đối tượng trẻ nhỏ thì chính gia đình, nhà trường là những người định hướng lại nếu các bé suy nghĩ sai. Nếu tôi có con nhỏ, tôi không cho chuyện này là dữ dội, vì tôi tự tin vào cách mình nuôi dạy con từ trước đến giờ và có đụng những chuyện thế này cũng là thêm cách hướng dẫn cho trẻ. Việc cấm đoán tác phẩm tiếp tục in ra là 1 biện pháp không khôn ngoan, thiếu công bằng, vì có những tác phẩm rẻ tiền hơn, xấu xí hơn vẫn được xuất bản, đơn cử là tác phầm "sợi xích" của Lê Kiều Như (nhà xuất bản VH xuất bản mới đáng sợ chứ!). Nói tóm lại là hiện giờ tôi rất rất thất vọng việc xuất bản ở Việt Nam!

Lệnh cấm chua như dấm

Nói vần vèo là đặc trưng của tiếng Việt. Mỗi giới, mỗi lứa tuổi, mỗi thời đại đều có những câu vần vèo của mình, được sử dụng trong những ngữ cảnh khác nhau. Vậy chẳng có gì phải cấm nếu những điều nói vần cho vui đó không ảnh hưởng thuần phong mỹ tục. Càng cấm càng làm người ta tò mò. Các nước phát triển còn có cả từ điển tiếng lóng, từ điển tiếng tục. Có những cuốn sách như thế này thì thế hệ đi trước mới hiểu được lớp trẻ ngày nay muốn nói gì. Bởi muốn hay không muốn thì họ vẫn cứ nói như thế mà chúng ta, những người làm cha làm mẹ không hiểu. Có những câu, đọc lên thì nghe khôi hài, nhưng thực ra lại thể hiện trạng thái giận dữ, bực tức của người nói. Ngoài ra, chẳng cần phải suy diễn, gán ghép gì, cuốn sách chỉ là một sự giải trí. Tiêu chí giải trí của nó rất rõ ràng và cũng rõ ràng là nó làm sảng khoái cho nhiều người. Chẳng phải vì nó mà ngôn ngữ Việt bị móp méo.

Nói vậy thì chẳng hoá khi ra đường mà nghe người ta chửi bậy thì về nhà mình cũng bị nhiễm rồi chửi con cái sao? Nhưng câu nói kiểu này cũng đã được in đầy rẫy trên Tuổi trẻ cười, hay trang cuối của An ninh Thế giới cuối tuần. Tôi thấy khá thất vọng với những lối suy nghĩ bảo thủ và áp đặt. Xã hội là muôn màu và mình phải biết các gam màu đó. Dùng hay không là bản lĩnh và thẩm mỹ của chính mình chứ đừng đổ tại tôi ăn mặc hở hang là vì bắt chước một tạp chí thời trang nào đó.

Hoàn toàn đồng ý nếu bạn 15+

Xem xong Sát thủ đầu mưng mủ tôi chẳng thấy tác hại gì cả mà mọi người lại làm to chuyện, tôi chỉ cảm thấy thư giãn. Tất nhiên tùy theo độ tuổi, nhưng tác giả đã cho in ngoài bìa 15+

Đề nghị NXB mỹ thuật

NXB nên nhanh chóng hoàn thiện giấy phép, đăng ký bản quyền gấp và in tái bản gấp , phát hành gấp nhiều vạn bản .. Tôi tin sách bán chạy . Đây là kinh nghiệm - Cái gì dân chúng xôn xao là thành hàng hiếm .

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
Cảm xúc âm nhạc
Lặng yên chờ một ngày anh trở lại (N.Đ.T.)
Giọt nước mắt pha lê (Daquyvang1980)
Dịu lòng khi nghe 'Anh hãy quay về cùng em' (Nguyễn Trung Hiếu)
Cơn gió lạ... (Trần Hoài Sơn)
Xe đạp ơi! (Trần Mỹ Phương)
'Without You', không anh... (Trinh Cali)
Lời ru tình yêu giờ chia thành hai nửa (Dungmustafa)
'Everyday I Love You' - sống mỗi ngày để yêu anh (Trinh Cali)
Mặt trời trên 'Con đường hạnh phúc' (Nguyễn Trung Hiếu)
Đâu thể nào đã là chia tay (Hana buồn)
Xem tiếp >>>
Cảm nhận phim
Chia sẻ về những bộ phim bạn yêu thích và để lại cảm xúc sâu đậm trong bạn. (Độc giả chịu trách nhiệm về bản quyền hợp pháp của bài viết tham gia).
Khi niềm tin chiến thắng số phận (Nick M)
Phong cách Trần Anh Hùng trong 'Mùi đu đủ xanh' (Dạ Vũ)
'Kikujiro' - hành trình thú vị và xúc động của cuộc sống (Dạ Vũ)
'Ngọa hổ tàng long' - bản tình ca được hát bằng đao kiếm (Lâm Tùng)
(500) Days of Summer - một câu chuyện hay về tình yêu (Thi Nga)
Âm nhạc, tình yêu và dục vọng trong 'The Piano' (Jic)
Thử làm phóng viên
Cung cấp thông tin, hình ảnh về những ngôi sao bạn gặp. Chia sẻ tại đây.
 
 
 
 
Lien he quang cao