Thứ năm, 17/12/2009, 15:30 GMT+7

Hồi hộp trước trận chung kết

Chúng ta đã rất gần với đỉnh vinh quang rồi, chỉ còn 90 phút nữa mà thôi! Tôi mong rằng giấc mơ của thế hệ cha anh lúc trước sẽ được lớp đàn em U23 hòan thành ngay trong chiều tối nay. (Võ Ngọc Yến)

Tôi bắt đầu "tập tành" xem bóng đá lúc 9 tuổi. Cái thời ấy thì Việt Nam mình chưa biết đến giải ngọai hạng Anh Ý Tây Ban Nha gì đâu, V-League thì lại càng không. Cái thời đó người hâm mộ bóng đá chì biết mỗi Seagames, Tiger Cup (tên gọi cũ của VFF Cup bây giờ), và đội tuyển bóng đá Việt Nam. Tuy còn nhỏ, nhưng tôi vẫn nhớ như in Seagames 18 tại Chiang Mai, Thái Lan, năm 1995 đó, khi mà đội tuyển quốc gia (ĐTQG) Việt Nam lúc bấy giờ dưới thời dẫn dắt của huấn luyện viên (HLV) người Đức Weigang. Thế hệ cầu thủ lúc bấy giờ gồm có Hùynh Đức, Hồng Sơn, Đỗ Khải, Hòang Bửu, Công Minh, vâng vâng và vâng vâng -- những cầu thủ mà xưa nay vẫn luôn được gọi là "thế hệ vàng" của BĐVN mặc dù rằng các anh này chưa bao giờ giành được chiếc huy chương vàng (HCV) bóng đá Seagames cả. Seagames năm đó Việt Nam vào đến trận CK gặp Thái Lan và cuối cùng để thua đến 1 tỷ số đậm 0-4. Trong tiềm thức của một đứa trẻ 9 tuổi như tôi lúc đó: Thái Lan thật sự là 'hung thần", là "ông kẹ" vì họ đã thắng Việt Nam của tôi đến 4 bàn không gỡ. Sự chênh lệch về đẳng cấp giữa Thái Lan và Việt Nam lúc bấy giờ, với cá nhân tôi, cũng giống như là Nhật Bản và Thái Lan bây giờ vậy đó. Thái Lan đá với Việt Nam cũng như là người lớn đá với con nít. Thế rồi kỳ bóng đá Seagames đầu tiên trong đời tôi cũng đã khép lại với một kỷ niệm buồn là Việt Nam thua trắng Thái Lan đến 4 bàn!

Rồi mấy năm sau đó, tôi lớn thêm chút nữa, như thường lệ cứ tới tháng 12, tôi vẫn tiếp tục đón chờ Seagames để cổ vũ cho đội Việt Nam của tôi. Tôi không nhớ là Seagames thứ mấy, nhưng lần đó Việt Nam lại vào chơi trận chung kết môn bóng đá nam và đối thủ của họ lúc bấy giờ vẫn là "ông kẹ" Thái Lan. Năm đó Việt Nam của tôi lại thua người Thái. Lần này thua ít hơn lần Seagames 18 hai bàn, tức là Việt Nam thua Thái Lan 2-4. Lại thêm một lần nhìn các cầu thủ "thế hệ vàng" lên bục nhận chiếc huy chương bạc và trong lòng thì lại là một nỗi buồn vô tận. Nỗi ám ảnh Thái Lan dần hình thành trong cái đầu óc trẻ con của tôi từ đấy!

Đến năm 1998, Việt Nam là chủ nhà của giải bóng đá Tiger Cup. Lần này, Việt Nam của tôi không đụng người Thái ở trận chung kết nữa mà thay vào đó là trận bán kết. Lúc này ĐTVN được dẫn dắt bởi HLV người Áo, Alfred Riedl. Thú thật trước trận bán kết năm đó, nỗi ám ảnh Thái Lan lại hiện về trong tôi và trong lòng tôi cũng không chắc rằng Việt Nam của tôi có thể thắng được người Thái ở cuộc chơi lần này hay không? Nhưng sao cũng được, thắng hay không cũng mặc, tôi cũng vẫn trung thành với Việt Nam thân yêu của tôi. Thật bất ngờ, năm đó Việt Nam của tôi thắng người Thái dòn giã đến 3 bàn không gỡ. Cả đất nước và hàng triệu triệu con người Việt Nam có một đêm không ngủ! Chưa bao giờ chúng tôi, những người Việt Nam, lại cảm thấy vui đến thế này. Với riêng tôi, trận thắng đó là một sự "trả thù ngọt ngào" của ĐTVN sau bao nhiêu lần bị người Thái "làm nhục" tại đấu trường khu vực. Cuối cùng Việt Nam của tôi cũng vượt qua được người Thái để đường hòang vào chơi trận chung kết ngay trên sân Hàng Đẫy (Hải Phòng) trước đối thủ ngang tầm Singapore. Có thể nói lúc đó, không chỉ riêng một mình tôi, mà cả triệu triệu người hâm mộ bóng đá Việt Nam, không hẹn mà gặp đều có chung một niềm tin là: ĐTVN đang ở gần với đỉnh vinh quang hơn bao giờ hết. BĐVN chỉ còn cách chiếc HCV Tiger Cup đúng 90 phút nữa thôi. Trận chung kết mà tôi hằng chờ đợi cuối cùng cũng đã đến. Tôi háo hức suốt cả buổi sáng hôm đó, chuẩn bị nào là cờ, băng rôn, áo, vẽ mặt, vẽ mày, để chỉ cần Việt Nam của tôi chiến thắng, tôi sẽ lao ngay ra đường để hát khúc hoan ca chiến thắng với những người Việt Nam yêu bóng đá khác. Nhưng cuối cùng, thật sự người tính không bằng Trời tính, Việt Nam của tôi năm đó lại thua trong trận chung kết. Lần này không phải trước người Thái mà là người Sing. Mà đau hơn nữa, Việt Nam của tôi thua không phải vì thua ở đẳng cấp hay ở một chiến thuật hòan chỉnh, mà là thua bởi một con người. Việt Nam của tôi năm đó đã bại trận cũng chỉ vì...cái lưng ăn may của Sasi Kumar, chàng hậu vệ cao to nhưng vụng về của Singapore. Năm 1998 phải nói thật sự là một nỗi đau, một cú shock, không phải chỉ riêng mình tôi cảm nhận, mà hình như là của cả một dân tộc Việt Nam. Việt Nam của tôi lại một lần nữa không thể chạm tay đến chiếc cúp Tiger danh giá của khu vực Đông Nam Á. Hình như cái duyên của BĐVN chưa tới. Với người khác ra sao thì tôi không biết, chứ với tôi năm đó, nỗi ám ảnh Thái Lan vừa tan biến thì lại xuất hiện thêm một nỗi ám ảnh khác: nỗi ám ảnh Singapore!

Những lần Seagames sau này của thế hệ cầu thủ Văn Quyến, Quốc Anh, Bật Hiếu, Quốc Vượng..., tôi không theo dõi thường xuyên vì lúc đó tôi không còn ở Việt Nam nữa. Dẫu vậy, tình yêu bóng đá Việt Nam trong tôi vẫn không vì vậy mà phai nhạt. Năm 2005 là một năm thất vọng tràn trề của riêng bản thân tôi và của cả nền bóng đá Việt Nam nói chung. Năm đó, như chúng ta đã biết, người Việt Nam bị tai tiếng trên đấu trường khu vực vì vụ bán độ của 7 cầu thủ Olympic Việt Nam. Việt Nam của tôi năm đó thậm chí thua trắng ở trận bán kết trước 1 đối thủ dưới cơ là Myanmar để đành ngậm ngùi nhìn đội này vào chung kết và rồi thua tiếp Singapore với tỉ số 0-5. HLV Alfred Riedl bị sa thải như 1 điều tất yếu. Và quan trọng hơn hết, tôi dường như đã quay lưng lại với đội tuyển Việt Nam. Khi niềm tin đã bị sụp đổ thì con người ta sẽ không còn một chút hy vọng nào để mà vướng víu. Tôi tin chắc hàng trăm người hâm mộ bóng đá khác cũng sẽ có cảm giác hụt hẫng như tôi lúc bấy giờ!

Khi mà tưởng chừng rằng tình yêu bóng đá của tôi với Việt Nam đã không còn nữa, thì chính lúc này lứa cầu thủ Công Vinh, Quang Thanh, Tài Em, dưới sự dẫn dắt của HLV Calisto đã tạo dựng lại một niềm tin trong tôi. Năm 2008, 10 năm sau cái trận chung kết Tiger Cup 1998 định mệnh, Việt Nam của tôi lại một lần nữa bước vào chơi trận chung kết Tiger Cup (lúc này đã đổi tên thành VFF Cup, nhưng tôi vẫn quen gọi Tiger Cup). Đối thủ của ĐTVN lúc này vẫn chính là "kẻ thù truyền kiếp" Thái Lan. Lần này tôi xem Tiger Cup ở ngay tại quê hương Việt Nam. Việt Nam của tôi chơi rất tệ ở vòng bảng, đến nỗi đã có lúc tôi tưởng như rắng Việt Nam của tôi sẽ bị lọai sớm. Nhưng không, Việt Nam của tôi càng đá càng hay, để rồi chơi bùng nổ ở hai trận chung kết và giành luôn chiếc cup Tiger sau 10 năm chờ đợi. Thật là ngọt ngào! Một kỷ niệm thật khó quên! Lúc này thì tôi chợt nhớ đến câu nói của một triết gia nào đó tôi không biết tên: "Không có vinh quang nào mà không được xây dựng bằng máu và nước mắt cả. Càng trải qua nhiều thất bại thì chiến thắng sẽ càng ngọt ngào hơn." Đại lọai là thế. Chưa bao giờ tôi cảm thấy câu này chính xác như cái thời khắc Việt Nam của tôi vô địch Tiger Cup 2008!

Seagames 2009 diễn ra tại Lào, và lần này, tôi lại xem bóng đá. Việt Nam của tôi đã vào đến trận chung kết, đối thủ lần này không phải "kẻ thù truyền kiếp" Thái Lan nữa mà chính là một kẻ dưới cơ Malaysia -- đội đã thua Việt Nam của tôi 1-3 ngay tại vòng đấu bảng. Tối nay (giờ Việt Nam), tức rạng sáng (bên tôi) ngày 17 tháng 12, hàng triệu con tim yêu bóng đá Việt Nam lại không hẹn mà gặp cùng hướng về thủ đô Viên Chăn của Lào để cùng chực chờ bùng nổ nếu Việt Nam của tôi bước qua được người Mã và lần đầu bước lên bục vinh quang tại đấu trường Seagames sau 50 năm chờ đợi. 50 năm không là quá dài mà cũng không là quá ngắn. Một đời người có được bao nhiêu cái 50 năm? Đã biết bao thế hệ người Việt Nam trôi qua rồi mà chiếc HCV môn bóng đá nam Seagames vẫn đang ở nơi đâu đó, xa tầm với của Việt Nam tôi. Chúng ta đã rất gần với đỉnh vinh quang rồi, chỉ còn 90 phút, 90 phút nữa mà thôi! Tôi mong rằng giấc mơ của thế hệ cha anh lúc trước sẽ được lớp đàn em U23 hòan thành ngay trong chiều tối nay. Tôi đã đợi chờ chiếc HCV này 14 năm rồi đấy các bạn ạ, từ lúc tôi mới là một cô nhóc 9 tuổi cho đến nay tôi đã ngòai tuổi teen. Tôi cũng bằng tuổi với các bạn U23 Việt Nam hiện giờ và tôi hy vọng rằng các bạn hãy chiến đấu hết mình vì màu cờ sắc áo, vì niềm tự hào dân tôc, vì các thế hệ đàn anh đi trước, vì người hâm mộ nước nhà, và vì giấc mơ còn đang dang dở của bóng đá Việt Nam các bạn nhé! Quyết chiến và quyết thắng!

Võ Ngọc Yến

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
 
 
 
Lien he quang cao