Thứ sáu, 3/9/2010, 19:54 GMT+7

Bài học của ông chủ doanh nghiệp

Năm 2003 tốt nghiệp đại học, tôi xin vào làm nhân viên kinh doanh cho một tập đoàn lớn về gạch ốp lát. Thời điểm đó, việc đi làm marketing không được có “tiếng” như bây giờ.

Nếu như ai đó hỏi tôi làm gì, tôi trả lời đi làm nhân viên thì ngay lập tức nhận được cái thái độ không mấy thiện cảm “ À làm tiếp thị chứ gì” . Ngày đó có một phong trào rất nhiều người mang các sản phẩm kém chất lượng đem đi quảng cáo và bán trực tiếp cho người tiêu dùng dưới dạng khuyến mại mua là trúng, thường áp dụng cho dầu gội đầu, bếp ga.. Thậm chí có kẻ lợi dụng để làm những việc xấu nữa, nên nhân viên tiếp thị thường bị rẻ rúng là như vậy. Tôi cũng thế, nhưng tôi biết việc tôi làm.

Và do đặc thù công việc của Công ty nên chúng tôi chỉ phải đi tiếp thị các đại lý và các nhà phân phối trong ngành thiết bị vệ sinh, điều này nhàn hơn và đỡ mang tiếng hơn các bạn kinh doanh khác khi họ phải trực tiếp tư vấn và bán sản phẩm cho người tiêu dùng. Phòng kinh doanh chúng tôi ngày ấy chủ yếu là anh em vừa ra trường, và có một số anh chị lớn hơn, công tác lâu hơn thì được làm trưởng nhóm hoặc lên trưởng, phó phòng quản lý và hướng dẫn anh em mới chúng tôi. Tuổi trẻ, cộng với sự khao khát được làm việc nên chúng tôi làm rất nhiệt tình.

Không hiểu sao tôi được giao quản lý một khu vực rất xa, và rất rộng ở ngoại thành Hà Nội. Tuy đi lại có khó khăn vất vả nhưng khu vực mà tôi quản lý luôn đạt doanh số do cty đưa ra. Chính vì thế nên tôi cũng được các sếp tin tưởng và đánh giá cao. Thời gian cứ thấm thoát trôi, một năm, rồi hai năm, tôi đã quá quen khu vực quản lý của mình và các khách hàng trong khu vực. Tôi như một con ong cần mẫn chăm chỉ, lúc nào cũng sẵn sàng. Trời nắng đã đành, nhiều hôm trời mưa tầm tã, tôi vẫn lên đường đi gặp khách hàng. Những hôm mưa to gió rét, một chiếc áo mưa mảnh mai không che đủ cơ thể,một mình một con ngựa sắt tôi vẫn đi, vừa đi tôi vừa nghĩ sao mà mình khổ thế, những lúc như thế, tôi lại ước mình sẽ là ông chủ.

Một lần tôi đi thu tiền một khách hàng, đại lý này xa nhất trong khu vực tôi quản lý và ông chủ là một người cực kì khó tính. Tôi hẹn ông ấy là 3h chiều tôi sẽ đến, khi tôi đến thì ông ấy đang tiếp một khách hàng, để giữ ý cho ông chủ đại lý tôi lảng ra ngoài chờ đến khi vị khách kia đi thì tôi vào. Vừa thấy tôi vào ông ấy đã phủ đầu tôi: “Công ty chúng mày làm ăn kiểu gì đấy, vừa mới lấy hàng chưa kịp bán đã vác mặt đến đòi tiền”. Tôi tỉnh bơ nhưng trong lòng tức vô cùng vì cái thói hợm hĩnh của ông ấy từ những lần trước tôi gặp đã không làm tôi thấy thiện cảm. Tôi cứ đưa ông ấy xem quyển sổ công nợ để chờ ông ấy trả tiền. Số tiền ông ấy nợ công ty chúng tôi là 70 triệu. Tháng trước vợ ông ấy đã trả tôi ba mươi triệu còn lại là 40 triệu. Nhưng ông ấy không thèm nhìn sổ mà cầm cả sấp tiền ném lên mặt bàn rồi bảo tôi: “ Bảy cọc mỗi cọc 10 triệu là hết nợ, không phải đếm đủ cả rồi, kí vào đây” . Liếc qua biết là ông ấy trả thừa, tôi vơ cả nắm tiền rồi kí vào sổ của ông ấy “ đã thanh toán hết công nợ” và tôi cũng bắt ông ấy viết như thế khi ký vào sổ của tôi.

Trên đường về đầu óc tôi mông lung vì số tiền thừa mà tôi đang có, thậm chí tôi còn dừng xe giữa cầu Chương Dương mở hé cái túi để đếm tiền xem có đúng thừa 30 triệu thật không. Tôi gọi điện cho một số anh em trong công ty thông báo sự việc và cũng muốn mọi người tư vấn cho mình nên làm gì, TRẢ LẠI hay BIỂN THỦ? Mấy cậu kinh doanh bảo tôi : anh xin nghỉ công ty đi, anh đi làm cả năm cũng không đủ số tiền đấy, nhà ông ấy nhiều tiền không phát hiện đâu, với lại đã kí trả hết công nợ lại không ghi số tiền thì sợ gì. Tôi phân vân lắm, tôi vừa sợ lại vừa lo nếu người ta biết thì sao. Tôi đã giữ số tiền ấy qua một đêm, ( vì khu vực tôi ở xa nên sáng hôm sau tôi mới phải nộp tiền cho cty chứ không phải về công ty vào buổi chiều như các khu vực khác) tự nhiên tôi mất ăn mất ngủ vì nó, tôi nghĩ đến việc ông chủ kia sẽ biết và sẽ làm rùm beng lên như thể tôi là thằng ăn cắp. Hay ông ấy sẽ báo công an và tôi sẽ bị bắt để khai ra số tiền đó, biết đâu ông ấy sẽ thù tôi, sẽ thuê người theo dõi để hại tôi,...vv..

Cuối cùng tôi quyết định nộp cho công ty, và tôi giải thích với Giám đốc rằng tôi biết ông ấy nộp thừa nhưng tôi cứ cầm tiền về để bắt ông ấy phải lấy hàng, coi như đặt tiền trước. Ngay lập tức Giám đốc của tôi gọi điện sang cho khách hàng và thông báo về việc nhân viên của anh có thu thừa tiền của đại lý và với tài ăn nói của anh, anh có nói nếu đại lý cần thì sẽ cho người cầm sang còn nếu không thì để đây lấy hàng dần. Sau đó anh có dành một buổi sáng để nói chuyện với tôi, anh bảo tôi không tham nhưng không nên làm thế. Vì món tiền đấy không phải quá to để có thể đánh mất phẩm chất của mình.

Cuộc sống còn rất nhiều cám dỗ, nhưng nếu biết vượt qua những cám dỗ đó ta sẽ có thành công rực rỡ. Một nhân viên kinh doanh phải thật thà và ngay thẳng, nếu thật thà em sẽ còn làm được nhiều việc hơn thế…

Bây giờ khi tôi viết những bài này, tôi đã mở doanh nghiệp riêng, tuy rằng ban đầu còn khó khăn nhưng tôi luôn lấy những bài học từ thời còn là một nhân viên kinh doanh đi “hát rong” để làm bài học và kinh nghiệm sống cho chính bản thân và doanh nghiệp của mình sau này.

( Trần Huỳnh )

Tôi chỉ muốn chia sẻ kinh nghiệm

Kính gửi tòa soạn VNexpress.net.

Chào tất cả các bạn đã đọc bài viết của tôi, tôi cũng cảm ơn Quý báo đã đổi tiêu đề bài viết giúp tôi từ " tâm sự của một nhân viên kinh doanh" thành tiêu đề " bài học của một chủ doanh nghiệp".

Khi tôi viết bài này, thật sự từ đáy lòng tôi chỉ nghĩ đó là một tình huống trong công việc mà mình đã trải qua và mình đã " xử lý được ". Tôi cũng rất mong các bạn làm kinh doanh hãy có nhiều những bài viết về các kinh nghiệm và những tình huống đã xảy ra trong công việc hàng ngày của các bạn để làm bài học chung cho tất cả mọi người. Bây giờ tôi đã mở cty riêng làm về thiết bị vệ sinh và vận tải.

Nếu không vi phạm gì về quy chế của diễn đàn thì các bạn có thể liên hệ với tôi qua yahoo : tranhuynh782007@yahoo.com. Rất vui khi được làm quen và trực tiếp trao đổi với các bạn nếu có thể.

Trân trọng ! Trần Huỳnh.

Tôi tin có quy luật "nhân quả"

Tôi chúc mừng bạn đã hành động đúng rùi, bạn đã chiến thắng được "lòng tham", giả sử khi đó bạn đã không báo cáo cho công ty thì có thể một thời gian sau đó bạn cũng sẽ bị người khác lấy đi số tiền còn nhiều hơn đó nữa.

Đồng Cảm!

Trước hết xin chúc mừng anh đã vượt qua chính mình cho dù việc đó đã diễn ra trong quá khứ. Tôi cũng độ tuổi như anh và cũng làm sale, ngành kinh doanh của tôi rất hẹp và doanh số cũng không cao. trong những năm tháng ấy không ít lần tôi trả tiền thừa (nhầm) cho khách hàng và tôi biết đó là điều duy nhất giúp mình trở thành con người lớn hơn.

Cảm ơn anh vì những chia sẻ!
( TTN )

Khúc mắc

Sau đó anh có dành một buổi sáng để nói chuyện với tôi, anh bảo tôi không tham nhưng không nên làm thế.

"Vì món tiền đấy không phải quá to để có thể đánh mất phẩm chất của mình." <<< thế món tiền to là có thể đánh mất phẩm chất của mình à???

Cho và nhận

Cách đây 10 năm tôi đã trả đủ cho một ông chủ bán vật liệu xây dựng hơn 50triệu tiền thừa do ông ta tính nhầm. Kết quả là tôi bị nghỉ việc vì ông ta xuất cho tôi thép không đảm bảo chất lượng. Ông ta đã xuất cho tôi thép được đặt hàng thiếu cân. và sau 10 năm ông ấy vẫn là người thành đạt nay lên tivi mai lên tivi.

Thật buồn...........................

Nhân quả báo ứng

Chào bạn,

Xin chúc mừng bạn đã vượt quả chính bản thân 1 lần. Đó hy vọng sẽ làm tiền đề cho những thành công tiếp theo về sau trong quá trình làm chủ của bạn. Mọi điều đều có luật nhân quả báo ứng hết, gieo gì ắt gặt đấy !

Sự trung thực hay sợ hãi

Như bạn nói thì ngay từ đầu bạn đã biết ông khách hàng kia trả thừa, tại sao bạn không nói với ông ta ngay lúc đó? có phải khi đó lòng tham đã chiến thắng bạn? sau khi bạn nhận tiền thừa đó thì bạn đã lo lắng và sợ bị ông ta phát hiện và làm rùm beng, bạn sẽ xấu hổ với đồng nghiệp, sẽ bị cty đuổi việc, tệ hại hơn là bị ông khách hàng cho người theo dõi và làm hại. Như vậy, bạn trả lại là do lương tâm cắn dứt hay là do sợ hãi?

Hơn nữa trong tình huống này bạn đã không còn tự đấu tranh một mình, bạn đã gọi cho các đồng nghiệp khác để được tư vấn. Vậy ngoài những người khuyên bạn biển thủ thì còn có ai khác khuyên bạn trả không? Tôi nghĩ lúc đó bạn không trả không được vì đã có nhiều người biết. Khách hàng không kiện bạn thì cty có thể kiện bạn tội "lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản".

Tôi cũng đang thắc mắc một điều là khi bạn đã quyết định trả lại thì tại sao bạn không gọi trực tiếp cho khách hàng, như vậy có bạn vừa được tiếng thật thà lại tạo dựng được mối quan hệ tốt. Tôi có đọc được ở đâu đó một câu "Sự trung thực và nỗi sợ hãi có khoảng cách rất mong manh, chỉ khác nhau ở chỗ một đằng là do lương tâm chi phối và một đằng do tính toán thiệt hơn".

Dù sao bạn cũng đã hành động đúng, chúc bạn thành công trong cuộc sống.

mình tôn trọng bạn

mình đanh giá cao tính cách của bạn . bây giờ mình đang làm nhà nếu có địa chỉ cụ thể cửa hàng mình sẽ lấy thiết bị vệ sinh nhà bạn.địa chỉ của mình là nguyenvankiem@yahoo.com.vn

thân ái.

Lẽ đương nhiên

Hành động trả lại tiền là của người biết suy nghĩ.

Vậy bài học ở đây là gì ?

Bài học đầu tiên

Em cũng là dân Marketing chuẩn bị ra trường,đọc được bài viết của anh em thật nể phục,em xem đây là bài học đầu tiên khi sắp bước chân trên đường đời...

tiền là quan trọng nhưng không phải là tất cả.

Gửi anh Huỳnh

Chào anh.

Đọc câu chuyện của anh, cũng hết lòng thông cảm cho những trải nghiệm của dân sale trong nghề.Cũng thật không dễ dàng gì khi phải đấu tranh tư tưởng như vậy. Tôi cũng đã từng trải qua trường hợp như của anh nhưng giống nhau ở kết quả của mỗi người.Anh thì gửi trả lại thông qua giám đốc, còn tôi thì trả lại đích thân chủ cửa hàng.Cái quan trọng là mình nên làm thế nào.Anh đã đúng và đó cũng là cách để truyền lại kinh nghiệm cũng như bài học cho đồng nghiệp của mình sau này. Tôi cũng là dân kinh doanh vì được đào tạo tại trường Ngoại Thương khoa Quản trị. Nếu anh ở HN, rất vui lòng được gặp anh.

Chúc anh thành công.

Sẽ còn đúng hơn nữa

thật tuyệt vời!

Tôi là người đã đi làm được 5 năm. Hôm nay tôi chính thức nghỉ việc để thành lập công ty riêng. Đọc bài viết của cậu tôi thấy cậu có những điểm chung với tôi lắm. Nhưng nếu là tôi thì lúc đấy tôi đã trả lại cho ông chủ cửa hàng ngay lập tức.

Thật thà là cha thằng dại

Nếu ngày đó anh quyết định ngược lại, hôm nay anh đã tiến thật xa rồi. Đạo cao một thước, Ma cao một dặm. Những thành công nho nhỏ mà các anh nhìn thấy trong xã hội này chỉ là của những người lương thiện thật thà. Anh có thể thành công hơn, nếu anh nghĩ lại quyết định ngày ấy của anh là sai lầm. Xã hội đầy rẫy sự cám dỗ, hãy chọn cho mình cái giá trị nhất!

Hỡi các bạn, thực tế đi, đừng viết những gì mâu thuẫn với cảm nghĩ của bản thân mình.

là người, ai không tham?

Chào anh,

Khi đọc bài của anh tôi nhận thấy trong lúc ấy anh rất muốn có số tiền đó nhưng anh đấu tranh tư tưởng về hành động của mình, anh nhận thấy hậu quả của việc mình làm.

Là người, ai mà không tham. Nhưng cái trội là ở chỗ anh biết suy nghĩ đến hậu quả và biết rằng số tiền ấy ko đáng để anh đánh đổi tương lai, danh dự.

Hi vọng những bạn trẻ cũng sẽ biết suy nghĩ về những việc làm của mình như anh.

phi thương bất phú

Rất cảm ơn anh về bài viết rất giá trị ,tôi thầm cảm phục anh trong phúc giây ấy đã biết suy nghĩ kỹ lưỡng và giữ được bình tĩnh để giữ mình .Chúng ta đi làm dù làm công hay chủ đi nữa thì chỉ là nhu cầu kiếm tiền ,nhưng kiếm tiền để làm gì,phuc vụ ,giúp đỡ cho ai .những người mình yêu thương mà thôi tuy những có thể họ không hiểu và cũng không yêu thương mình như vậy nhưng họ vẫn là những người để mình yêu thương ,là động lực để mình làm việc.Nhưng trong quá trình kiếm tiền trong chúng ta đôi khi quên đi mục đính ban đầu là gì,nên đôi lúc bị đồng tiền làm mù quán không hay .Nếu như lúc đó anh không giữ được bình tĩnh thì có thể có kết thúc có hậu 1% nhưng kết thúc không hậu là 90% .Tôi nghĩ trong kinh doanh chúng ta ai đều muốn có lợi .Nhưng lợi ích thật sự là đôi bên cùng có lợi.
Tôi rất vui khi đọc được bài tâm sự của anh .

chúc anh đạt nhiều thành công trong cuộc sống cũng như hạnh phúc gia đình một cách độc lập của người đàn ông chân chính

Tôi cũng đã gặp trường hợp như của bạn

Tôi cũng là nhân viên kinh doanh của một công ty bán lẻ vật liệu xây dựng. Đó là cách đây hơn hai năm tôi có đến tiếp thị và đã bán được vật liệu trang trí nội ngoại thất cho một khách hàng là một vị giám đốc mà tôi được biết là rất giàu có, ngày ấy sau khi xong công trình ông ấy gọi tôi đến để thanh toán nốt số tiền còn nợ. Sau khi tôi đến ông ấy đã đưa tôi tập tiền đã được chuẩn bị sẵn và bảo tôi là ông ấy đã đếm đủ, rồi ông ấy bỏ ra ngoài gọi điện thoại để mình tôi lạ trong phòng tự kiểm tra, nhưng thật lạ là khi kiểm tra tôi thấy số tiền đó thừa những mười triệu dù đã kiểm tra kỹ.

Khi ông ta quay lại phòng tôi đã bảo và trả ông ta số tiền thừa đó ,thực sự là lúc đó tôi không hề có một chút ý nghĩ nào là sẽ lấy số tiền thừa đó. Nhưng các bạn biết không kể từ đó đến nay ông ấy đã giữ số điện thoại của tôi và giúp tôi bán hàng cho hơn mười khách hàng là con , bạn , và người thân của ông ấy. Tính ra số tiền ông ấy giúp tôi kiếm được một cách chính đáng đã gấp mấy làn số mười triệu kia, nghĩ lại tôi thấy mình đã làm một việc rất đúng và bạn cũng đã làm đúng.

Theo mình

Theo ý mình bạn có cầm chỗ tiền thừa đó cũng chẳng sao.Làm kinh doanh lại áy náy do dự là ko ổn rồi

Đừng đánh mất mình

Anh có bao giờ nghĩ rằng, người lãnh đạo, quản lý có tác động rất lớn đến tính cách nhân viên, nếu lừa dối khách hàng, lừa dối nhân viên của mình, rồi một ngày nào đó anh sẽ bị họ dối lừa không. Không có ai, chắc chắn không một ai thành công một mình bao giờ, người thành công là người giúp những người quanh mình thành công. Giám đốc xuất sắc là người tâp hợp được nhiều nhân viên giỏi hơn mình. Một doanh nghiệp muốn tồn tại và phát triển lớn mạnh thì không chỉ nghĩ đến lợi ích của riêng mình, mà phải gắn với lợi ích của khách hàng và bạn hàng.

Trung thực và giữ uy tín luôn là phẩm chất hàng đầu của doanh nhân thành đạt, mong rằng anh luôn giữ được những đức tình tốt đẹp đó, cũng như bầu nhiệt huyết luôn cháy bỏng, để trèo lái doanh nghiệp của mình phát triển lớn mạnh hơn nữa.

Bài học thực tế đầy ý nghĩa

Bài viết của anh rất hay.

Trong kinh doanh tài năng là quan trọng nhưng đạo đức mới là cốt lõi.

Trường Đời là Trường Đại Học lớn nhất

Tôi cũng từng làm nghề "tiếp thị" như bạn đây nên rất thông cảm khi chia xẻ bài viết này của bạn. Có rất nhiều người khi làm nghề này chỉ nghĩ đến cách cắt xén hay làm sao kiếm thêm những khoản thu nhập ngoài sổ sách...thì rốt cục những người này nghèo vẫn hoàn nghèo.
Tôi cũng từng lâm vào tình huống như bạn gặp phải & thậm chí còn tệ hại hơn khi người khách hàng bị nhân viên tiếp thị khác lấy tiền nhưng họ lại nghĩ tôi lấy của họ.

Với tâm huyết như bạn thì tôi tin chắc bạn sẽ tiếp tục thành công trên con đường kinh doanh.
Thân chào!

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
Bài đọc nhiều
Hải Đế Lao - vớt đến tận cùng của đáy biển
Cái Tâm là gốc của thành công
Làm giàu, ai bảo không khó?
Hà Dũng đã có thể làm tốt hơn
Văn hóa mua sắm ở Hà Nội
Thư gửi chồng doanh nhân
Nhật ký giá vàng một tuần 'lên cơn điên'
Giá đất loạn - chủ đầu tư tội to nhất
CÁC CHỦ ĐỀ BẠN ĐỌC QUAN TÂM
Lien he quang cao