E-mail
Bản In
Tôi vẫn chạy trốn sự thất bại của mình, tôi không dám đối diện với nó.
Thân Gửi bạn Khánh Nguyên!
Qua bài viết của bạn tôi cũng hiểu và phần nào muốn chia sẻ với bạn một số kinh nghiệm. Tôi sắp bước sang tuổi 28 đã tốt nghiệp đi làm được mấy năm, nhưng tôi chưa hề gặp thất bại, hay chưa bao giờ gặp thất bại. Có thể là tôi đã may mắn hơn bạn chăng!
Vấn đề ở bạn hiện đang bế tắc trong suy nghĩ. Vậy bạn hãy đọc một số bài báo khác, sẽ thấy. Ví dụ ông gà rán KFC cũng lận đận mãi tới tuổi 60 tự nhiên một món ăn đã làm ông ta nổi tiếng khắp thế giới. Giàu có và là người thành công. Bạn cũng có thể sẽ là người như thế chăng?
Bạn hãy suy nghĩ tích cực hơn một chút. Khi đi xin việc với tôi hay với bạn cũng thế thôi. Vấn đề là điều cần ở nhà tuyển dụng thì bạn lại không đạt được, trong khi bạn lại cố gắng thể hiện những cái mà bạn cho là khả năng thiên bẩm của bạn hoặc bạn cho rằng những cái đó nhà tuyển dụng cần đến. Điều đó là sai lầm.
Cái mà nhà tuyển dụng cần cốt yếu là bạn làm được công việc mà họ đang bị khuyết nghười. Vậy quan trọng là bạn phải thể hiện được năng lực mà nhà tuyển dụng đang muốn yêu cầu.
Tiếp theo mới đến các mặt như: Lời ăn tiếng nói, cách ăn mặc, dáng đi, kỹ năng nhóm, khả năng làm việc độc lập, các kỹ năng mềm khác. . .
Và một điều quan trọng nữa không thể thiếu đó là "tâm huyết với nghề nghiệp". Cũng có lẽ tất cả những thứ trên bạn đạt được nhưng chỉ một lời nói hay một hành động gây cảm giác cho nhà tuyển dụng nghĩ rằng bạn không tâm huyết với nghề thì bạn cũng có thể bị loại.
Cuối cùng là việc tìm hiểu thông tin của nhà tuyển dụng. Hãy đi tìm hiểu công ty đang muốn tuyển bạn họ hoạt động những gì, cơ chế hoạt động của công ty đó, các thế mạnh của công ty. . . Và nếu là một nhân viên ở vị trí đang cần tuyển thì bạn sẽ làm những gì để hoàn thành tốt nhiệm vụ ở vị trí đó?
Và nếu tất cả những thứ ở trên mà bạn vẫn không đạt được yêu cầu của nhà tuyển dụng thì cũng không cần phải bi quan. Hãy học theo ông gà rán KFC. Đó là suy nghĩ một cách chủ động và tích cực hơn nữa.
Bạn thử suy nghĩ xem một ngày bạn có 24 giờ bao gồm: 8 tiếng ngủ nghỉ, 1.5 giờ dành cho ăn uống, 2 giờ dành cho tắm rửa, nước nôi và trang phục hàng ngày. Vậy bạn còn lại 12.5 giờ. Hãy tận dụng tối đa 12.5 giờ này vào tương lai của bạn. vào cuộc sống của bạn bằng 3 việc chính.
Thứ nhất: Hãy hoàn thành tốt công việc nuôi sống bản thân và gia đình.
Thứ hai: Hãy bỏ chút thời gian vào việc 3 năm nữa mình xẽ làm và xa hơn.
Thứ ba: xen kẽ một số thời gian giải trí bằng thể thao, giao lưu bạn bè, bạn gái. . . để lấy lại cân bằng trong cuộc sống. Làm thế nào thời gian làm việc của bạn không quá 10 giờ một ngày (tuy nhiên nhiêu hơn thì vẫn tốt)
Bạn hay thử làm như thế xem. Tôi đã thực hiện đúng điều đó và luôn dành được thành công.
Chúc bạn sớm lấy lại được tinh thần và yêu đời!.
Bạn có thể liên hệ với tôi
Gửi bạn Khánh Nguyên
Bạn học ngành báo chí và muốn làm đúng nghề của mình? Điều đó tôi nghĩ không hề khó ở TP trung tâm báo chí của cả nước này. Còn nhiều điều muốn trao đổi với bạn, nhưng cần nhiều thời gian quá. Nếu bạn thực sự cảm thấy muốn làm báo, có thể liên hệ với tôi không? Tôi cũng đang làm việc trong ngành này. Bạn gửi email cho tôi nhé, địa chỉ dodzom@gmail.com.
Hãy sống và làm việc thật vui vẻ vì những người thân yêu của bạn
Bạn Khánh Nguyên thân mến, đọc qua bài viết của bạn mình thấy mình cũng có một phần băn khoăn như bạn mà không biết câu trả lời. Bạn đừng nghĩ bạn đã thành công hay thất bại vì chưa có một chuẩn mực nào xác định, mà bạn đã chọn con đường và tiếp theo bạn phải làm gì đó mới là quan trọng. Bạn đã thành công hơn rất nhiều người mà bạn không nhận ra nhưng thực tế bạn đã làm được, hoàn cảnh của bạn, điểm xuất phát của bạn không hề thuận lợi như nhiều người nhưng bạn đã cố gắng học tập và có nghề nghiệp, có quyền lựa chọn làm gì và theo đuổi mục tiêu gì. Ai cũng có ước vọng và nếu nó quá lớn vượt qua khả năng của bản thân thì đó là ảo vọng. Có lẽ bạn thất vọng vì bạn đã đặt hy vọng vào một viễn cảnh mà thực tế lại quá khác. Có thể bạn đã hy vọng vào SG bạn sẽ có nhiều cơ hội để thực hiện ước vọng. Mình không biết ước vọng của bạn thế nào nhưng qua những gì bạn nói thì hình như bạn còn chưa bắt đầu thực hiện được nó thì sao thất bại được.
Mình cũng đã có khoảng thời gian như bạn rất tự tin, mơ ước, bắt tay vào tìm cơ hội, nộp đơn, chờ đợi, thất vọng và nghĩ liệu mình có khả năng không, băn khoăn vì sao có những người dường như kém mình rất nhiều mà vẫn có một vị trí một công việc rất thuận lợi và lúc đó mình nghĩ đến sự may mắn. Có lẽ may mắn là yếu tố quan trọng đôi khi còn hơn cả năng lực vì bạn cần có cơ hội thì mới thể hiện được năng lực. Phải có công cụ, phương tiện thì mới lao động và làm thành sản phẩm. Vậy là phải đi tìm công cụ và phương tiện. Tất nhiên rất hiếm người tự nhặt được hay được người khác đặt vào tay những điều đó trên đường đời và nếu có được không biết cách sử dụng thì cũng coi như không. Theo bạn thì thế nào là cơ hội tốt. Mình đã từng nghĩ mình thật xui xẻo vì chẳng bao giờ có cơ hội tốt đến với mình để mình tận dụng nó. Nhưng bây giờ mình nghĩ khác có lẽ mình đã bỏ qua cơ hội vì đôi khi từ nhưng cơ hội nhỏ bạn sẽ có cơ hội lớn trong đó. Mình phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhất từ những gì mình có kiên nhẫn và tìm cơ hội trên con đường mình đã chọn.
Mình sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh thuận lợi hơn bạn nhiều. Mình được học hành và có nghề nghiệp. Mình đã vào SG sống một thời gian và đã theo đuổi một ước mơ về một công việc khác và mình đã quyết định theo nó đến cùng dù mình không còn trẻ cho những thay đổi như vậy. Có lẽ thời gian bạn đã đi qua ít hơn mình nhiều và hiện tại mình vẫn chưa có gì gọi là thành công cả nhưng mình luôn hy vọng, cố gắng để theo đuổi con đường mình đã chọn. Không đổ lỗi vì mình đã không làm thế này hay thế khác vì mỗi thời điểm chúng ta có những nhận thức suy nghĩ và lựa chọn riêng, không thể lấy ngày hôm nay để làm chuẩn cho ngày hôm qua được. Tương lai thì rất xa. Hiện tại là một món quà và hãy nhận trân trọng và sử dụng món quà đó thật ý nghĩa. Đừng nghĩ quá nhiều đến việc bạn thành công hay thất bại vì sau đó sẽ thế nào, bạn vẫn phải tiếp bước. Hãy sống và làm việc thật vui vẻ vì những người thân yêu của bạn và may mắn đang ẩn nấp ở nơi nào đó trên con đường bạn đi, hãy thật tinh mắt nhé.
Chúc bạn nhiều sức khoẻ và niềm vui trong cuộc sống.
Một chút chia sẻ
Rất đồng cảm với tâm sự của anh Nguyên, tuổi trẻ ngày nay rất khó chọn được hướng đi đúng cho mình. Học hành đến nơi đến chốn nhưng với nhiệt huyết của tuổi trẻ, tuổi cống hiến thì không thể chấp nhận 1 công việc an nhàn, rập khuôn và tẻ nhạt được. Với công việc thì phải có niềm đam mê thì mới sáng tạo đc, và ai cũng có tham vọng riêng cả.
Em cũng góp ý với anh là mỗi công việc đều có những cái hay riêng, có những kinh nghiệm quý báu của nó và sẽ tích góp lại cho chúng ta một cái vốn dồi dào những kinh nghiệm sống. Đồng thời nó cũng là một phần tạo nên cơ hội dẫn đến con đường mà ta muốn đi. Tham vọng là mục tiêu của tiến bộ nhưng đừng để bản thân mình phải trả giá quá nhiều vì nó.
Không ai tìm thấy hướng đi của mình một cách dễ dàng đâu anh àh, đôi khi mình đang đứng đó mà mình không nhận ra ấy chứ.
Chúc anh thành công.
Minh cung ko biet nua
Doc bai cua Khanh Nguyen minh lai tim thay chinh ban than minh trong do. Tu nhung nam hoc o Pho Thong minh van luon nuoi uoc mo, hoai bao la sau nay khi hoc xong minh se tim thay mot cong viec minh thuc su yeu thich va co the phat huy het tat ca kha nang cua minh. Nhung sau nhung nam thang hoc dai hoc, minh cung nhu Nguyen, ko tham gia bat ky hoat dong nao cua lop, cua truong va nhung nam thang hoc Dai hoc cua minh ko de lai cho minh bat ky mot ky niem nao dang nho ca.
Va sau nay khi ra truong minh tim duoc mot cong viec o mot khu nghi mat cao cap tai mien Trung ma luc do gia dinh va ban be cho la luong cao. Roi tat ca nhung ky nang, suc song cua minh dan dan bi mat dan, minh ko con nang dong, cu tut lui dan va bay gio la lam cho co, song cho qua ngay.
Minh cung muon thoat ra. Thoat khoi noi ma minh dang phai co gang cuoi moi ngay, lam ma ko thay hung thu nua, de tim lai con nguoi thuc cua minh, dung nhu minh da tung.
Dong cam!
Nhieu khi toi cung co cam giac giong nhu ban. Khong hieu do nang luc cua minh co han hay la do minh qua ao tuong ve ban than.
Nhung du sao thi hay giu vung niem tin va co gang len ban nhe!
Bạn Khánh Nguyên chỉ có ảo vọng
Tôi nghĩ là bạn Khánh Nguyên chỉ có ảo vọng chứ không có ước vọng. Bạn ảo vọng về khả năng của mình. Bởi vì như bạn nói, bạn học báo chí mà ít tiếp xúc, kém năng động, tụt hậu so với bạn cùng lớp. Còn bằng đại học Luật hệ tại chức của bạn thì chỉ là chút gì đó bù vào việc mất định hướng trong ngành học chính. Bạn nghĩ mình có đủ khả năng làm nhà báo không? Bạn có đủ trình độ để làm luật sư chưa? Tôi e rằng cả hai đều chưa. Như vậy thì bạn làm nhân viên giao dịch ở thành phố nhỏ là đúng quá rồi. Ban Giám đốc quý mến bạn - một người có hai bằng đại học, làm việc tốt- là đánh giá đúng bạn rồi.
Tại sao không tiếp tục ở đó mà cống hiến? Tại sao không ước mơ đến một ngày không xa mình sẽ thành giám đốc nơi đó hay sẽ làm chủ một dịch vụ tương tự như vậy và phát triển ngày càng lớn hơn mà lại bỏ đi. Nếu bạn muốn tìm việc phù hợp khả năng để làm việc và cống hiến thì trước hết phải xác định khả năng của mình trước đã. Từ khả năng đó bạn mới có thể có được mơ ước mà việc dùng khả năng và ý chí của mình bạn sẽ phấn đấu đạt được.
Hãy nghĩ gần hơn thực tế hơn
Bạn Khánh Nguyên ơi! Việc nào cũng là việc. Miễn sao nó đủ lo cho cuộc sống riêng mình là ổn rồi, lo chạy theo tìm việc phù hợp thì khó lắm.
Chúc bạn sớm thành công trong cuộc sống.
Tôi cũng ở hoàn cảnh như Nguyên
Gửi Nguyên,
Mình cũng 24 tuổi và mình cũng có nhiều nét tương đồng như Nguyên : không có ba từ nhỏ, cũng có ước mơ nhưng chưa đủ lớn,cũng thấy thiếu nhiệt huyết, cũng đang loay hoay tìm một công việc, và một con đường đi.Đọc bài của bạn,mình suy nghĩ lại về bản thân mình,bạn.Hiện tại mình đang thất nghiệp, mình cũng loay hoay tìm một công việc và mình cũng đã từng hiếu thắng như bạn.Có lẽ chúng ta nên suy nghĩ về bản thân nhiều hơn và rút kinh nghiệm.
Có lẽ tôi và bạn đều chưa làm được những việc nhỏ nhưng đã nghỉ tới những cái lớn để rồi nó kéo chúng ta đi xa khỏi cái thực tại. Chúng ta phải làm được những cái nhỏ trước, rồi sau đó từ từ chúng ta mới lên một nấc thang cao hơn.Và nếu có một ước mơ và khát vọng mãnh liệt, cùng với sự cần cù, chăm chỉ, hết mình vì ước mơ, nổ lực, nhất định chúng ta sẽ đạt được thành công.Mình cũng thất bại, nhưng bây giờ mình sẽ bắt đầu lại từ đầu, không quá muộn đâu. Mình tin bạn cũng vậy, chúng ta còn trẻ, không được đầu hàng số phận.
Cố lên bạn nhé!
Hãy dám và cố gắng thực hiện ước mơ của chúng ta!
Cuộc sống là mơ ước và vươn lên, là cố gắng để thực hiện được mơ ước của mình. Không phải lúc nào bạn cũng có thể biến ước mơ thành sự thật, không phải tất cả những gì chúng ta muốn, chúng ta đều có thể làm được.
Mỗi con người có những cách khác nhau để thực hiện mơ ước của mình. Có những người mơ chỉ để mà mơ. Có những người cố gắng hết sức biến giấc mơ thành hiện thực và với những người này thì dù giấc mơ có thành hiện thực hay không điều đó không quan trong, quan trọng là họ đã dám làm đã cố gắng để thực hiện mơ ước của mình.
Tôi hơn bạn nhiều tuổi, tôi đã từng rất thành công và cũng đã từng thất bại cay đắng. Giờ này khi mọi người quây quần với gia đình đón giáng sinh hay chờ đợi giây phút chuyển năm của một năm dương lịch thì tôi đang ngồi tại một đất nước Châu Phi xa xôi, cố gắng để thực hiện ước mơ và khắc phục những sai lầm trong quá khứ.
Mong sao bạn thực hiện được những ước mơ của mình. Mong sao mỗi chúng ta, những con người có ước mơ và dám thực hiện ước mơ đạt được những điều chúng ta mong muốn.
Chúc bạn thành công!!!
Chẳng phải ước vọng hay là ảo vọng gì cả.
Bạn cảm thấy thiếu thứ gì thì bạn ra sức để có được cái đó thôi, còn nếu cuộc sống bạn chẳng thiếu gì cả thì bạn chẳng cần phải làm gì hết.
Bạn đã có điều đầu tiên và quan trọng nhất: Uớc mơ
Bạn đừng nghĩ là mình mơ mộng, mà hãy ước mơ nhiều hơn nữa. Nhiều người nghĩ rằng họ "thực tế" và không mơ mộng xa vời. Nhưng thực sự thì sao? Họ hoặc là chấp nhận xuôi theo cuộc sống, hoặc là chờ đợi, hoặc luyến tiếc và cố vẫy vùng với mong ước ngày một nhỏ dần đi. Hãy mơ mộng nhiều hơn nữa, hãy mong muốn nhiều hơn nữa bạn ạ! Hãy để nó ám ảnh trong đầu óc của bạn mọi lúc. Cho đến khi nó bắt bạn phải hành động. "Nếu bạn thực sự mong muốn một điều gì đó, đừng đợi nó. Hãy bảo bản thân đừng kiên nhẫn vì nó". Đấy là những điều Gurbaksh Chaha, đã viết trong cuốn sách của mình "The Dream".
Bạn đang bắt đầu bước vào cuộc sống thực, hãy chuẩn bị cho mình tinh thần của một chiến binh, sẵn sàng đối mặt với tất cả những khó khăn đến từ bên ngoài cũng như bên trong lòng bạn.
Tôi cũng như bạn, 23t cũng từng trải qua một tuổi thơ khó khăn, ra cuộc sống với rất ít kinh nghiệm và hiểu biết nghỉ một chỗ làm ổn định để đi theo ước mơ của mình. Sau những vấp ngã, tôi vẫn quyết định tiếp tục bước tới bằng việc quyết định vào Sài gòn để lập nghiệp. Sắp tới những khó khăn của tôi còn tăng lên vì đứa con trai đầu lòng của tôi sắp chào đời. Và tôi vẫn không có một công việc "ổn định" như mong muốn của cha mẹ và vợ tôi. Nhưng tôi vẫn sẽ làm tốt cả hai, trách nhiệm với gia đình và thực hiện ước mơ của tôi.
Bạn hãy tạo nên cho mình một sự tự tinh, và lòng dũng cảm để chinh phục cuộc sống thực, đạt được ước mơ của mình!
Tôi tin rằng bạn sẽ thành công!
Vung tin nhe Khanh Nguyen
Chao Khanh Nguyen
Minh da doc rat nhieu bai viet, va khong it lan minh an tuong va rat kham phuc chu nhan cua cac bai viet do. Tuy nhien, day la lan dau tien minh reply Khanh Nguyen ah. Minh cung doc, nghe, chung kien rat nhieu ban khoan cua nhieu nguoi ve cong viec. Nhung bai viet cua ban, minh chot giat minh, lieu do co phai la ai do da doc blog cua minh va viet bai nay khong vi:
- 24 tuổi: minh cung the (23+1) - tôi từ bỏ một công việc ổn định để đi theo tiếng gọi của những khát khao và ước vọng: minh cung tung bo viec, va suy nua bo 1 cong viec on dinh dang co, va y dinh bo viec van con thuong truc trong minh.
- Không ít người nhìn vào tôi như một đứa trẻ mộng mơ và thiếu thực tế: khi minh de cap den bo cong viec hien tai, ban be gia dinh minh ai cung bao minh nhu the. Va den gio thi minh du co y se tim mot cong viec khac, nhung ko tam su voi ai nua. ai hoi minh cung bao xac dinh lau dai voi no.
- Lúc đó, với tôi thế giới vẫn là một bức tranh đầy bí ẩn, và Sài Gòn với những đường phố tập nập, những ánh đèn sáng xuyên đêm, là khung cửa mở cho những ai có khát vọng lập nghiệp và khẳng định mình. Tôi ra đi với đầy đủ niềm tin vào khả năng và trí tuệ của mình: minh cung vao sai gon, nhung sau do lai ra ha noi - Tôi vào Sài Gòn, cánh cửa thần kì bí ẩn dần khép lại, niềm tin và nghị lực giảm sút, tôi vẫn ngạo nghễ đi giữa dòng người hối hả, nhưng văng vẳng trong đầu tôi là câu hỏi vì sao tôi không thể làm được như tôi nghĩ, vì sao tôi thất bại. Phải chăng lựa chọn khẳng định mình của tôi là sai lầm, hay chỉ đơn giản là tôi chưa thể thể hiện hết những khả năng mà tôi có. Tôi chìm dần trong chán nản tuyệt vọng. Khát khao tìm được một công việc phù hợp để cống hiến cũng bắt đầu chìm dần trong tôi. Tôi sống từng ngày trong câu hỏi về ngày mai mà không thể đưa ra một phương án cho cuộc sống tiếp theo của mình. Minh thi chua kip chung kien that bai thi da quay ra hanoi, vi nhieu nguyen nhan, nhung khoang thoi gian o sai gon minh cung suy nghi va buon rat nhieu, nhung ngay sau do minh da quay ra hanoi va tim duoc viec, nhung minh phai lua chon 1 trong 2 cong viec va minh thi do. mot su lua chon kho khan, va luc nhieu luc minh ban khoan co phai minh da chon sai?
- Tôi nghĩ về nhiều thứ, về tôi của ngày trước, về tuổi thơ đã qua, một tuổi thơ không bình lặng, nhưng khá yên ổn, về những kết quả học hành luôn đem lại sự hài lòng, về những bước vào đời khá bình lặng. Tôi đã bao giờ thực sự thất bại chưa. Có lẽ là chưa. Đã bao giờ tôi thực sự thành công chưa? Có lẽ là chưa. Bởi lẽ, tôi là đứa sợ thất bại nên chưa bao giờ dám làm một điều gì to tát đủ để thấy mình thành công hay thất bại. minh da tung viet nhung cau nhu the, cung tung nghi ve ban than minh nhu the.
- 7 tuổi tôi mồ côi. Chuyến đi định mệnh đưa ba tôi vào một thế giới khác. Tôi thấy mình bị rơi tõm vào một cái hố sâu. 7 tuổi nhưng tôi là một đứa trẻ khôn và sớm nhận ra mình mất đi một chổ dựa chắc chắn nhất. Tôi tự lập từ nhỏ, vươn lên trong cảnh thiếu thốn. Mẹ tôi vốn là một người phụ nữ yếu đuối. Nỗi đau đó càng làm mẹ thêm suy sụp. Thêm vài tuổi tôi biết thế nào là cách trấn an người khác, lớn thêm một chút nữa tôi biết thế nào là giấu kín nỗi đau, hay cười ngay cả khi trái tim mình rỉ máu. Tôi học khá giỏi, luôn là niềm tự hào của mọi người. Tôi vốn mạnh mẽ và cá tính nhưng lại là đứa lãng mạn và có phần thiếu thực tế. Tôi thi vào báo chí trước sự ngăn cản của nhiều người, bỏ qua cả những giọt nước mắt của mẹ. Với tôi lúc đó, cuộc sống chỉ cần có ước mơ là đủ. chi khac duy nhat mot dieu, la me minh khong phai la mot phu nu yeu duoi (theo cach ma me dang the hien ben ngoai va mat mat cua minh khong phai do) Chuyến đi định mệnh đưa ba tôi vào một thế giới khác
- Đến tận bây giờ tôi vẫn nhận ra sai lầm lớn nhất của tôi là những năm học đại học. nhung minh la do cach chon khoa cua minh thoi, minh ca bong va khong nang dong, khong co y thuc la can phai lua chon chuyen nganh theo mo uoc cua minh, hoac theo mode
- Nếu như những năm học phổ thông tôi luôn là một lớp trưởng năng động và đầy nhiệt tình thì bây giờ tôi trở nên thụ động và từ chối tham gia vào các cuộc vui của lớp, các hoạt động của sinh viên. minh cung the, nhung khac la, den gio minh chua thay hoi tiec, vi minh van choi het minh, nhiet tinh voi nhung cuoc choi minh thich, voi nhung nguoi ban ma minh yeu quy. con nhung gi minh ko thich thi minh tu cho phep minh ko can tham gia.hehhe
- May mắn lớn nhất có lẽ đó là tôi đã nỗ lực rất nhiều để lấy được thêm một tấm bằng cử nhân luật (hệ tại chức). Tôi coi đó là cái được duy nhất của tôi trong những năm học đại học. Minh cung hoc tai chuc ngoai ngu, nhung minh bo giua chung, cai ngay chi gan giong ban thoi.
- Ra trường, đi làm, công việc nhàn nhã, chầm chậm của một nhân viên giao dịch tại một thành phố nhỏ không làm thỏa mãn những ước vọng trong tôi. minh dang co suy nghi nhu ban.
- dù tôi biết mẹ tôi nén nhiều những tiếng thở dài. me minh chac cung nuot nuoc mat nhu me ban.
- Tôi trải qua thêm vài vòng thi, vài lời hứa hẹn, để cuối cùng tôi vẫn không thấy bất kì một ai liên hệ lại với mình. Tôi bắt đầu suy sụp và thất vọng. Tôi từ chối trả lời về mình với những người quan tâm. minh cung rat nhieu lan nhu cau, dac biet la khoang thoi gian sau khi bo cong viec dau tien co duoc sau khi ra truong.
- Tôi vẫn chạy trốn sự thất bại của mình, tôi không dám đối diện với nó. nhieu luc minh cung nhu the, va cung chan chinh minh, nhung sau do. minh yeu minh hon, va cho phep minh chan, khoc, uong ruou... hay suy nghi bat ky dieu gi minh muon..
Hom nay minh lam viec nhieu qua, nen khong viet them duoc nua. va minh cung viet qua nhieu roi, lai viet khong co dau nua. sorry nhe. Minh khong biet khuyen ban nhu the nao nua. Nhung Khanh Nguyen ah, ban hay lac quan len nhe, co gang giu gin suc khoe nhe, Hay yeu ban than ban hon, yeu nhung nguoi than thuong cua ban nhieu hon nua.
Minh chuc ban gap nhieu may man.
Phản hồi bài của bạn Khánh Nguyên
Bạn Khánh thân mên! đọc bài viết của bạn làm tôi nhớ đến những cảm xúc nửa buồn, nửa mãnh liệt, nửa tủi thân.... trong tôi, khi tôi ở cái ngày xưa ấy. Chắc bạn, bây giờ cũng giống tâm trạng tôi khi ấy. Tôi hiểu được phần nào, vì tôi cũng từng trải qua và hiện tại tôi đang sắp trải qua một nấc nữa của cái cảm xúc có thật đó. Nhưng bạn a!, người ta chẳng bảo "có công mài sắc mới có ngày lên kim". Một cục sắt muốn có ích cho con người còn phải trải qua bao nỗi đớn đau như vậy huống hồ một con người muốn có ích cho xã hội. Rõ ràng, co phải trải qua đau đớn, cay đắng thì chúng ta mới có thể có được những gì muốn thui. Nhưng, bạn nên thấy hạnh phúc vì bạn đã đấu tranh và đang đấu tranh sôi sục cho giấc mơ bé nhỏ của bạn. Hãy cố gắng lên, một ngày nào đó, cảm xúc của bạn bây giờ chính là sự trải nghiệm cũng như kinh nghiệm có thật cho thế hệ trẻ. Bạn nên tự hào về điều đó. Tôi rất ủng hộ bạn, tôi tin rằng bạn sẽ giành được kết quả trong cuộc hành trình của mình. Chúc bạn may mắn.
Đừng từ bỏ bạn nhé, cuộc sống ở đời cũng chỉ vì thực hiện ước mơ của mình thôi, có nhiều người buồn vì không biết ước mơ của mình là gì, nhưng bạn đã xác định được con đường hay chính con người mai sau của bạn rồi, thì hãy cố gắng để đạt được nó.!!
Hãy lên kế hoạch cho ước mơ của bạn và thực hiện nó!
Chào bạn Khánh Nguyên,
Có lẽ mình cũng không nhiều tuổi hơn bạn là mấy hoặc cũng có thể mình trẻ tuổi hơn vì mình cũng vừa mới ra trường một thời gian. Tuy nhiên, mình cũng đã từng trải qua một giai đoạn giống bạn. Mình luôn luôn muốn khẳng định chính mình, muốn thực hiện ước mơ của mình và không muốn đi làm thuê. Mình đã nghĩ rằng đi làm thuê sẽ chịu áp lực của cấp trên, sẽ bị hạn chế về thời gian tự do. Mình đã nghĩ rằng để thể hiện bản thân mình là phải tự kinh doanh, phải thể hiện cho mọi người biết mình làm được những gì. Tuy nhiên, cuộc sống không dễ dàng như mình nghĩ, đã có lúc mình cảm thấy suy sụp hoàn toàn khi mà công việc kinh doanh không diễn ra như mình mong muốn, không một ai bên cạnh mình. Nhưng dù khó khăn đến mấy thì mình vẫn luôn luôn muốn làm ông chủ cho chính bản thân mình. Mình cũng đã từng xin vào làm ngân hàng và cũng đã được tuyển dụng nhưng cuối cùng mình vẫn không chấp nhận những vị trí đó. Mình vẫn theo đuổi công việc kinh doanh của mình.
Cho đến nay, có thể công việc của mình chưa thành công như mong đợi nhưng cũng không khó khăn như buổi ban đầu nữa. Điều quan trọng là mình nhận ra nhiều điều trong cuộc sống. Mình nghĩ rằng không có gì sai khi chúng ta muốn thể hiện chính mình. Tuy nhiên, đối với mình, khả năng bản thân là điều quan trọng nhất, và một khi biết được khả năng đó rồi và lên kế hoạch để thực hiện nó thì phải thực hiện kế hoạch đó đến cùng. Phải làm hết khả năng của mình. Trong quá trình thực hiện, sẽ phát sinh nhiều khó khăn nhưng phải biết chấp nhận nó và coi đó là thử thách. Bây giờ mình không quan trọng là làm ông chủ hay đi làm cho người khác vì đối với mình, ở đâu cũng có những khó khăn và thử thách. Điều quan trọng là mình nhận ra nó và thể hiện hết khả năng của mình. Mình nghĩ bạn nên ghi ra những mong ước của bạn, những gì bạn đã có và những gì còn thiếu, sau đó vạch ra con đường để thực hiện những ước mơ đó và tất nhiên là phải có biện pháp thực hiện như thế nào. Cuối cùng và cũng quan trọng nhất là phải thực hiện nó và phải kiên trì với nó. Không có gì là dễ cả nhưng cũng không có gì là quá khó.
Hãy cố gắng lên nhé!
Gửi bạn Khánh Nguyên
Chào bạn!
Tôi đọc bài viết của bạn, cảm nhận đầu tiên mà tôi nghĩ về bạn đó là một con người có khát vọng. Tôi khá khâm phục về những hành động của bạn khi dám hành động cho những khát vọng đó, điều mà không phải nhiều thanh niên bây giờ giám làm. Nhưng có một điều bạn ngẫm thêm xem sao, đó là sự lô gíc giữa các yếu tố: công việc yêu thích của bạn - năng lực thực tế của các công việc đó - môi trường làm việc của các công việc đó.
Bạn cũng nên tham khảo thêm về Hà Nội. Thứ nhất Hà Nội cũng đã năng động lên rất nhiều và cũng có rất nhiều cơ hội để phát triển, Thứ 2 tôi nghĩ Hà Nội sẽ gần mẹ bạn hơn (qua cách viết tôi nghĩ bạn là một người ngoài Bắc) mà đôi khi có những giây phút tình cảm gia đình sẽ giúp bạn tỉnh táo hơn nghị lực hơn trong cuộc sống.
Xin chúc bạn sớm có được một nền tảng vững chắc cho một sự nghiệp đầy khát vọng của bạn!
Ranh giới
Chào bạn Nguyên
Xem những dòng tâm sự của bạn tôi lại tìm thấy mình. Bạn là tôi cách đây một năm thôi. Một kỹ sư trẻ nơi miền trung nắng lửa đầy nhiệt huyết thẳng tiến vào Sài Gòn lập nghiệp. Với mình lúc đó, khó khăn là một điều gì còn mơ hồ lắm; thành công cũng nhẹ nhàng như khi người ta nhìn lên những vì sao, và nghĩ rằng chỉ nhón chân lên là chạm vào nó... Nộp đơn, phỏng vấn, chờ đợi, rồi chỉ nhận được một sự khích lệ ..... đó là khoảng thời gian dài và buồn tẻ nhất trong cuộc đời. Rồi tôi cũng tìm được một vị trí trong một công ty bán hàng kỹ thuật.
Cứ nghĩ là mình sẽ cố gắng hết mình để chờ đợi một ngày vinh quang. Rồi những mâu thuẫn, những ước mơ, những đam mê, những ý thức tự cao về bản thân đã không giữ tôi ở lại. Rồi lại nộp đơn, rồi phỏng vấn, rồi chờ đợi, rồi chỉ nhận được một sự khích lệ ..... đó là khoảng thời gian dài và buồn tẻ nhất trong cuộc đời. Đó là lúc tôi hoài nghi về mình.
Cũng như bạn, tôi cũng chịu những áp lực từ phía gia đình, từ sự tự tin của bản thân, từ trách nhiệm bằng mọi giá phải thành công...7 ngày nếu không tìm được việc thì tôi sẽ phải về quê vì không đủ chi phí để trụ lại trên mảnh đất Sài Gòn xa hoa này; đó là một thử thách chẳng khác gì một đội bóng bị dẫn 3-0 ở phút 89. Tôi đã may mắn tìm được một công việc ở một công ty lắp máy lớn, và lên đường đi Đăk Nông vào những ngày cuối cùng. Một công việc trái ngành. Đó là một bước đi tưởng chừng sẽ bình yên.
Một tuần sau khi nhận công tác tại chốn núi rừng Đăk Nông, tôi lên đường đi Buôn Mê Thuột để phỏng vấn và làm việc tại một nhà máy thủy điện. Cuộc sống sẽ êm đềm trôi đi nếu ước mơ, đam mê thôi không dày vò, đốt cháy tâm can. Một năm sau đó, tôi phải day dứt khi lựa chọn quay trở lại Sài Gòn hoặc ở lại Buôn Mê sống một cuộc sống yên bình.
Đó là một sự đánh bạc với tương lai của mình, mà có thể phần thưởng là không gì cả. Và tôi đã trở lại..... Mãi sau này tôi mới dần hiểu ra những khó khăn của tôi lúc đó, cũng như bạn bây giờ. Cuộc sống không bày sẵn những công việc đúng với ước mơ, khả năng, tham vọng của chúng ta. Có thể bạn học khá, có thể bạn có năng lực, có thể bạn có đam mê,... nhưng sẽ chẳng là gì cả nếu những điều đó không phải là thứ mà các doanh nghiệp cần cho sự phát triển của công ty họ. Đó là một điều thật tự nhiên, khi mà người ta đang cần một cốc nước lọc thì bạn lại bê tới một ly sữa, dẫu cho là một ly sữa hảo hạng. Bạn phải tự nhìn thấy, tự trang bị cho bản thân mình cái mà các công ty đang cần, ể trở thành một người có khả năng đảm nhận công việc. Chỉ đơn giản như vậy mà thôi. Còn ước mơ ư, đam mê ư, khát vọng ư?... Ồ, tất nhiên nó vẫn cứ thiêu đốt chúng ta. Chẳng sao cả. Cuộc sống là một chặng đường dài mà!
Chúc bạn sớm tìm được một công việc tốt!
Vẫn còn nhiều cánh cửa đang chờ đón bạn
Chào bạn, đọc bài này của bạn tôi lại nhìn lại bản thân mình. Tôi cũng có những ước mơ hoài bão lớn nên tôi nghĩ tôi có thể hiểu điều mà bạn chia sẽ. Năm nay tôi 25 tuổi và đôi lúc tôi cũng tự hỏi "mình đã làm được những gì ở cái tuổi này?", tôi vẫn chưa có câu trả lời cho câu hỏi này nhưng tôi nghĩ những điều tôi đã làm là đúng và tôi không hối hận. Tôi cho rằng để trả lời cho câu hỏi của bạn thì điều đầu tiên bạn cần xác định lại "mục đích sống" của bạn, từ đó đặt ra những "mục tiêu" thực tế và "hành động hóa" những mục tiêu đó. Đừng để ước mơ mãi là mơ ước nhé bạn! chúc bạn thành công
Tôi vào Saigon chậm hơn bạn 1 năm
Chào bạn Khánh Nguyên, Tôi và bạn có lẽ gần bằng tuổi nhau. Tôi tròn 25 tuổi cách đây 2 tháng, mới vào Sài Gòn được 5 tháng thôi. Thời gian đầu cũng vất vả, mất hơn 2 tháng tôi mới kiếm được công việc ổn định trong lĩnh vực chứng khoán. Lý do tôi vào sống trong này cũng khá hời hợt, tôi thích sống tự do, ko phải vào khuôn phép của bố mẹ. Tôi nghĩ mình may mắn hơn bạn rất nhiều vì từ nhỏ đến lớn bố mẹ luôn cố gắng tạo điều kiện về vật chất lẫn học tập tốt nhất trong khả năng của bố mẹ. Vậy mà tôi lại làm bố mẹ phiền lòng vì kết quả học tập cũng như công việc chưa được như bố mẹ mong muốn. Tôi cũng mải chơi nữa nên nhiều cơ hội rất tốt đến với mình rồi lại lỡ dở.
Thời gian 5 tháng trong này còn quá ít ỏi nhưng tôi cũng rút ra được vài bài học cho bản thân mình và nâng cao tính tự lập hơn (hồi trước mỗi khi đi làm mẹ còn phải gọi tôi dậy ăn sáng ko dưới 3 lần là bạn hiểu tôi ỷ lại thế nào rồi đấy). Qua tâm sự của bạn tôi chỉ xin có nhận xét chủ quan là bạn không phải người chậm hiểu và có ý chí vươn lên trong cuộc sống. Nhưng bạn cũng nên hiểu rằng Sài Gòn khá cạnh tranh, không thiếu người nhanh nhạy, có năng lực và có khát khao ko kém gì bạn. Lời khuyên của tôi dành cho bạn là hãy kiên nhẫn, tiếp tục học hỏi, trau dồi kiến thức. Trong cuộc đời 1 con người sẽ chỉ có 1 hay vài cơ hội để mình chớp lấy, tôi cũng đang chờ đợi 1 trong các cơ hội đó. Cơ hội đó ra sao thì ko ai biết trước được, có điều mình nên chuẩn bị hành trang sẵn sàng để khi cơ hội đó đến mình đủ khả năng nắm bắt được nó.
Bạn muốn khẳng định mình trong lĩnh vực nào mà bạn yêu thích hay bạn thấy có tiềm năng thì nên giành nhiều thời gian cho nó.
Chúc bạn sớm thành công!
- Chiếc cần cẩu đứng trong chiều mùa đông (23/12)
- Chuyên gia ẩm thực cũng... sợ thực phẩm 'bẩn' (23/11)
- Ngày nhà giáo Việt Nam nói chuyện 'phong bì' (19/11)
- Câu chuyện cay đắng của người mẹ có HIV bị kỳ thị (17/11)
- Thực phẩm giết người (14/11)
- Sống sót (29/10)
- Sự nhường nhịn (23/10)
- Cảnh đời ở Trung tâm nuôi dưỡng người già và trẻ mồ côi
(14/10) - Văn hóa của xã hội cần có thêm chữ 'thông cảm' và 'hiểu biết' (07/10)
- Mong bệnh nhân hiểu cho bác sĩ chúng tôi (05/10)
- Trung Thu thời bao cấp (02/10)
- Bé 3 tuổi sốt kéo dài đã hạ sốt (22/09)
- Bé thủ dâm có thể do viêm nhiễm âm đạo (21/09)
- Giàu có nên tạo ra hoàn cảnh nghèo tạm thời cho con cái (04/09)
- Mẹ bé 3 tuổi sốt kéo dài một năm rưỡi cảm ơn độc giả (25/08)


















VnExpress tuyển dụng
Hãy bắt đầu từ công việc đơn giản nhất
Gửi bạn Nguyên.
Tôi rất hiểu tâm trạng của bạn, ở tỉnh lên Sài Gòn tráng lệ để quyết chí lập nghiệp, nơi hội tụ nhiều anh tài, nhiều người giàu có nhất, nơi có mức thu nhập cao nhất ... Tuy nhiên, còn rất nhiều vấn đề bạn chưa hiểu về Sài Gòn, góc nhìn của bạn về lập nghiệp tại SG quá đơn giản và lại đặt mục tiêu vượt quá khả năng của mình nên bạn cảm thấy thất vọng.
Khi bước chân đến SG lập nghiệp, bạn phải đối mặt với nhiều vấn đề:
- Chi phí sinh sống trong thời gian kiếm việc.
- Vấn đề an cư như thế nào, mua nhà hay thuê nhà, khả năng tài chính của bạn đến đâu để giải quyết vấn đề này.
- Xác định mức thu nhập tối thiểu để có thể duy trì cuộc sống đối với bạn là bao nhiêu, từ đó xác định công việc của mình là gì, ở mức độ nào để có mức thu nhập đó.
- Phương tiện đi lại phục vụ công việc.
- Nhà tuyển dụng thường có xu hướng tuyển những nhân viên năng động, am hiểu văn hóa và tập quán của địa phương, am hiểu đường xá ... bạn là người ở tỉnh lẻ lên thì bạn phải chuẩn bị tình huống này, hoặc phải xác định tìm cho mình công việc phù hợp (không đòi hỏi các điều kiện này)
- Bằng cấp là điều kiện cần nhưng chưa đủ, ở đất SG này nhà tuyển dụng luôn đặt mục tiêu hiệu quả công việc lên hàng đầu, tính thực tiễn cao cộng với khả năng giao tiếp khôn khéo thông minh. Vì vậy bạn phải tìm hiểu thực tế thật nhiều, không nên ngồi nhà nghiên cứu cách viết CV hay, hay lý thuyết suông thì sẽ không giúp được bạn tìm được công việc.
Vì vậy, lời khuyên của tôi là bạn phải có giải pháp giải quyết các vấn đề nếu trên, bạn phải đủ bản lĩnh vượt qua những khó khăn có thể đến như túng thiếu tài chính, ăn ở kham khổ, một mình phải giải quyết mọi chuyện mà không có ai chia sẻ, mục tiêu lập nghiệp không phải một hai năm mà phải 5 năm, 10 năm, thậm chí dài hơn ...Khi đó bạn mới quyết định nên lập nghiệp ở SG hay không. Và để lập nghiệp ở SG, bạn phải bắt đầu từ công việc đơn giản nhất như: nhân viên bán hàng, nhân viên giao hàng của công ty, nhân viên đánh máy hợp đồng của một tòa sọan với mức thu nhập tạm đủ sống, từ nấc thang đó bạn tiếp tục những nấc thang tiếp theo.
Nếu bạn thấy không thể vượt qua những gian khổ đó và bắt đầu với nấc thang đầu tiên, bạn hãy quay về với người mẹ thân yêu của bạn để bắt đầu với những công việc chắc chắn dễ dàng với bạn hơn nhiều so với đất SG.
Chúc bạn thành công.