E-mail
Bản In
Câu chuyện về ý thức của người Việt
Năm 2005 khi về nước chơi, đi cùng bạn bè, qua đường mình lôi bọn nó tới đúng chỗ có vạch vôi trắng, chờ đèn xanh mới cho đi. Bạn bè mình bảo rằng, nhiễu chuyện quá, đi du học có khác nhỉ. Khi đó mình đã nghĩ rằng, tại sao SVVN lại vô ý thức như thế? SV học 4 năm trong trường, đã tốt nghiệp mà lại như thế sao?
Bản thân được đi ra nước ngoài, nhưng ngay cả khi còn ở Việt Nam, học chung với chúng nó trong 1 năm đầu đại học, trong suy nghĩ của mình chưa bao giờ thiếu ý thức như vậy!!! Cũng hè năm đó, đi cùng ông anh ra lãnh sự quán làm giấy tờ. Mới đầu thì một hai người đều xếp hàng, sau đó là chen lấn nhau vào hỏi han làm thủ tục. Một SV nước ngoài đang xếp hàng phải ngạc nhiên và nói 1 câu bằng tiếng Việt rằng "Ủa thế mọi người không xếp hàng à?". Những người đang chen lấn chỉ quay lại và tiếp tục chen lên. Mình chỉ biết nhìn chàng thanh niên đó nhún vai, nhưng trong lòng thấy vô cùng xấu hổ.
Năm 2007 về hẳn, ra bưu điện thành phố gửi thư cho bạn. Để gửi 1 cái thư ở VN mình đã tốn mất 40' vì chờ tới lượt trong khi các đồng chí chen ngang đều comple rất lịch sự. Tới khi mình bảo với nhân viên của Bưu điện rằng tại sao các anh các chị không để một lối vào ở đây cho mọi người xếp hàng. Đáp lại mình là một sự im lặng của cả nhân viên bưu điện lẫn 2 người đang chen lên trước mình.
Đó chỉ là một phần rất nhỏ trong vô vàn các câu chuyện thiếu ý thức của người Việt chúng ta. Ý kiến cá nhân của tôi, không phải những người đã từng đi du học mới có ý thức. Ý thức phải được rèn luyện, nhắc nhở ngay từ nhỏ bởi gia đình, nhà trường và xã hội. Như bạn andylam nói là sai. Vì người Việt chưa bao giờ có ý thức để mà tụt dốc cả. Chúng ta vẫn ở chân của cái dốc ý thức và đang cố trèo lên nó. Tất cả những ai đó nói rằng "sống đâu phải quen đó, kệ nó đi, việc ai nấy làm", đấy là sự vô ý thức và vô trách nhiệm của các bạn. Vậy thì bao giờ ý thức xã hội của chung ta mới được nâng lên???
Chúng ta không thể làm ngơ trước những việc đó. Bản thân tôi khi tham gia giao thông, đèn đỏ tôi bị bấm còi đằng sau, hay tôi thấy ô tô chen vào các làn đường khác, tôi sẵn sàng nói với người lái xe là đi như thế là vô ý thức, hay tôi hỏi rằng anh chị bấm còi như thế để làm gì, có vượt được tôi à? Bạn bè tôi có những người được làm thanh niên ưu tú, lên phát biểu trên truyền hình phát động phong trào thanh niên chấp hành luật lệ giao thông, trong khi bản thân đi xe thì ko đội mũ, luôn vượt đèn đỏ??? Nhiều bạn bè, người quen cười khẩy vào việc làm của tôi, bảo tôi hâm, bảo tôi rỗi việc, bảo tôi cứ kệ đi.
Tôi kệ, nhưng tôi kệ họ muốn nói gì thì nói, việc tôi cho là đúng tôi cứ thực hiện. Và tôi nghĩ rằng nếu càng có nhiều người như tôi, cố gắng để nâng cao ý thức cộng đồng xung quanh, thì sẽ càng tốt hơn. Nếu như đài truyền hình VN có thể dựa vào những câu truyện của tôi kể, làm thành một thước film ngắn, chỉ chừng một phút thôi, phát hằng ngày trên TV như quảng cáo, có lẽ sẽ đánh thức được suy nghĩ của rất nhiều người.
Rất mong Vnexpres có thể chuyển ý kiến này tới các Đài truyền hình .
Bài Học Vỡ Lòng
Tôi có 2 con 4 tuổi và cùng học lớp măng non. Trong những bài tập về nhà, tôi chú ý có thấy những bài học mà cô giáo cho về nhà để cha mẹ giúp các em hoành thành là .....
1. nói cảm ơn khi 1 người khác làm gì đó giúp cho mình.
2. nói sorry khi mình đụng trúng ai đó vì không cố ý . Hoặc khi có lỗi thì nên nói sorry với đối phương.
3. mỗi khi nhờ ai làm 1 việc gì cũng có chữ please, cho dù bận cấm mấy mà thấy con nói "mommy ...please", nghe rất là ngọt ngào, mình sẵn sàng đứng lên để giúp. Không cho bé khóc toáng lên khi cần một điều gì đó.
4. bỏ những đồng tiền xu lẻ vào cái chai để mai này giúp cho những người nghèo
5. tặng 1 quyển sách cho các bạn không có sách ở nhà.
6. khi đi ra ngoài nơi công cộng, lúc nào cũng xếp hàng tới lượt mình.
7. cùng chia sẻ đồ chơi với bạn
8. không lấy đồ mà không phải của mình, mình chỉ cần nói "put it back, please" là các con trả về chỗ cũ, không lấy đi món đồ không thuộc về mình.
Đó là những ví dụ nhỏ của bài học vỡ lòng trong chương trình giáo dục của nước người . Có lẽ người lớn chúng ta nên làm gương cho các em trong mọi trường hợp.
VĂN HÓA ĐẾN TỪ ĐÂU?
VĂN HÓA ĐẾN TỪ ĐÂU? Mình cũng là người được đi học tập ở nước ngoài nhưng bài học đầu tiên mình được học về sự nhường nhịn không phải từ “TRỜI TÂY” mà đến từ khi mình còn là một đứa trẻ. Cha mình, (một người chưa 1 lần bước chân ra khỏi Việt Nam) thường nhắc mình và em trai mình những câu đại loại như “nhường cho phụ nữ và trẻ em thì đi đâu mà thiệt” hoặc là “người yếu mới cần con nhường nhịn chứ người khỏe thì người ta cần gì sự nhường nhịn của con”, và bây giờ đứa cháu trai vừa bước vào lớp 1 của mình đang được nhắc nhở điều này.
Cũng như bạn Hoàng Long mình được học nội quy “không chen lấn, xô đẩy nơi công cộng” từ cấp một, bây giờ nội quy này và rất nhiều nội quy khác đã được đưa vào dạy từ bậc học mầm non. Tất cả chúng ta đều được học những bài học này từ khi là một đứa trẻ, điều khác nhau duy nhất ở đây là một đại bộ phận không nhỏ trong chúng ta đã cố tình quên những bài học đó.
Các bạn đọc xin các bạn đừng quên đất nước chúng ta cũng là 1 đất nước có văn hóa.
Tôi ủng hộ cách sống có văn hóa
Đọc song mẩu chuyện nhỏ này chắc các bạn cũng nhận ra được một số điều "ích kỷ" mà bạn hoặc những người xung quanh đang làm phải không? Tôi rất ủng hộ cách sống có văn hóa ấy. Tuy nhiên không biết tác giả có ý định muốn việt nam mình "tây hoá" không, riêng tôi thì tôi chỉ ủng hộ trong những trường hợp nhất định như người già, trẻ nhỏ, tàn tật, phụ nữ mang thai...
Còn "phụ nữ" nói chung thì còn phải xét. Chúng ta thương hay nghe câu nói "yếu trâu còn hơn khỏe bò", tuy nhiên tôi thấy không phải lúc nào cũng đúng, nhiều lúc có những cô gái "lạm dụng" quá vào cái quyền mình được hưởng mà không biết "giới hạn" và "lịch sự" (cũng may những trường hợp này gặp không nhiều). Qua đây tôi mong các đấng mày râu của chúng ta hãy có những cử chỉ và hành động cao đẹp còn các nữ nhi hãy sử dụng quyền "phụ nữ" đúng lúc nhé.
Hạnh phúc từ những điều bình thường, nhỏ nhất.
ĐỌc bài viết của chị em thấy đồng ý, không phải em là phụ nữ nên đồng quan điểm với chị. Cái chính ở đây là ý thức của mỗi người. Em đi học rất xa nhà, khoảng hơn 200 Km, với quãng đường dài như vậy không hẳn dễ mấy ai có thể nhường nhịn nhau cái ghế mà mình có được. Nhưng bạn thử tưởng tượng mình còn trẻ còn khỏe mà còn k muốn đứng vậy các cụ già, em nhỏ, bà bầu thì họ đứng làm sao được cả quãng đường dài như vậy? Nhường nhịn hay chia sẻ nhau 1 chút chắc k sao mà mình còn thấy vui vui trong lòng nữa đó. Hạnh phúc là mình làm được điều gì đó có ích, dù là rất nhỏ nhưng cũng thấy vui rồi đúng k? Tại sao ta cứ đi tìm hạnh phúc ở đâu rất xa mà ta không chắt lọc từ những điều mà có người cho là nhỏ bé vậy nhỉ? Hãy thử một lần bạn sẽ thấy hạnh phúc lạ thường đó !
BẠN HIỆP NÊN XEM LẠI
tôi cũng là đàn ông nhưng khi đọc coment của bạn hiệp "Không thể nhận xét thế được" thì tôi thật sự thất vọng khi có người như bạn hiệp.
Tôi chỉ có 2 từ cho bạn là: NGỤY BIỆN
Người Việt nam đã từng nhường nhịn nhau
Hồi năm 2003 tôi có 1 thời gian sống ở Hà nội. Có rất nhiều lần khi tôi phanh dừng xe tại đèn đỏ thì có người đằng sau buông những lời nói rất khó chịu kiểu như "Nhà quê" hoặc nhiều khi là cả chửi thề. Lúc đó tôi cứ nghĩ là do xe của mình mang biển ngoại tỉnh nên thế, nhưng kể cả khi đi xe biển Hà nội mà có phanh xe khi đèn vàng chuyển sang đỏ thì cũng bị chửi. Không hiểu những người đó cần vượt qua đèn đỏ để làm gì.
Còn về chuyện nhường nhịn thì cách đây vài chục năm, người Việt ta đã từng sống chan hoà, cởi mở và nhường nhịn nhau nhưng càng gần đây thì điều đó càng trở nên hiếm thì phải, đặc biệt là ở các thành phố lớn.
Về chuyện nhìn ra thế giới thì những ai đã từng có thời gian sống, học tập hoặc làm việc ở các nước châu âu ( tôi không dám nói đến Mỹ vì chưa từng đến đó) thì mới thấy rằng người dân họ lịch sự với nhau lắm và rất ít cảm thấy có sự phân biệt màu da, chủng tộc. Nguyên tắc chung ở nơi công cộng là người nào đến trước sẽ được quyền ưu tiên trước.
Thế nên, ở Pháp, có những người xếp hàng từ 5h sáng trong cái rét căm căm của mùa đông ở trước của Sous-préfecture chỉ để là những người đầu tiên được làm các thủ tục về lưu trú (Giờ mở cửa là 8h45).
Còn ở trên các phương tiện công cộng, nơi mua hàng... thì người tàn tật, phụ nữ có thai, người già luôn nhận được quyền ưu tiên. Trong các siêu thị thường có những quầy tính tiền riêng cho các đối tượng ưu tiên này. Đến đây tôi nhớ lại chuyện cách đây vài năm nhà nước có đầu tư tiền để xây dựng hệ thống nhà thi đấu cho người khuyết tật nhưng khi tiến hành thì đơn vị thi công lại bỏ quên đường lên cho xe lăn sau đó thiết kế lại thì xe lăn muốn lên được cần có thêm người đẩy.
Còn ở Anh, tôi đã từng được 2 người phụ nữ đưa đến tận ga đường sắt chỉ vì mình đã hỏi họ đường đến đó bằng thứ tiếng Anh cực kì củ chuối của người mới đặt chân đến đất nước này. Kể những chuyện như trên không ngoài câu hởi liệu người Việt nam ta có làm được những điều tưởng chừng đơn giản như vậy không và bao giờ. Mong lắm thay sự thay đổi.
Văn hoá ?
Đọc bài viết này tôi chỉ cảm thấy buồn cười. Người viết đã không khách quan khi viết bài nên đã không thể nhận được sự đồng tình của nhiều người. Ý kiến của bạn ATT rất hay. Nhường là phép lịch sự, nên làm và cần được phát huy. Nhưng không thể đánh đồng với văn hoá.
Tác giả bài viết đã có sự so sánh khập khiểng giữa những nước phát triển và một nước đang phát triển. Khi nào về kinh tế mình cũng được như những nước kia thì lúc đó dân Việt Nam mình còn lịch sự hơn "Người Anh" nhiều đó bạn ạ.
Có lẽ bạn sinh ra và lớn lên trong một gia đình có điều kiện về kinh tế và bạn được chiều chuộng quen rồi nên có tâm lý ỷ lại. Tôi thấy trong bài viết của bạn có ý than phiền trách móc hơn là có dụng ý đóng góp ý chiến cho sự tiến bộ trong cách ứng xử với mọi người xung quanh. Bạn nên nhìn nhận lại chính mình trước khi trách móc.
Đừng khoe quá nhiều thành ra lố bịch.
Hãy là người phụ nữ thế kỷ mới bạn à!
Bạn à! Hiện nay cả thế giới đều bình đẳng giới rồi. Theo mình bạn ko nên :"đi một ngày đàng...mà đàng nhà mình thì ko đi được". Đừng bao giờ cổ xúy cho một điều gì, bởi ở mỗi nước có một nền văn hóa khác nhau. Nếu ở VN mình mà một người đàn ông chìa tay và mỉm cuời với một người phụ nữ để mời họ vào thang máy thì trong đầu người phụ nữ sẽ nghĩ rằng 'thằng cha này có ý gì đây". Tớ chỉ mong bạn đừng suy nghĩ nhiều mà giữ gìn sức khỏe nhé.
Quá buồn khi đọc một số phản hồi của các bạn đọc nam
Đọc phản hồi của bạn đọc về bài viết của Thúy Anh tôi thấy đa phần đều nhận thấy sự kém cỏi trong ứng xử của một bộ phận người Việt nam ta (ở đây có cả Nam và Nữ)
Chị Thúy Anh chả đòi hỏi gì cả, chị ấy có quyền nêu cảm xúc của mình trước những hiện tượng chưa đẹp (nếu chưa muốn nói là thiếu văn minh) ấy. Nhưng tôi thấy buồn khi đọc phản hồi của một số bạn. Bạn đọc tên Hiep với những từ bạn viết trong bài thì tôi thấy buồn vô cùng. Có lẽ sẽ là rất thiếu may mắn nếu ai đó phải làm vợ hay bạn gái Hiep (toi nghĩ Hiep là đàn ông)
Thực tế trong XH Việt nam còn nhiều người nghĩ như Hiep lắm cho nên mới có các hiện tượng như bạn Anh nói.
Để cải thiện theo tôi mỗi người hãy tỏ thái độ rõ ràng trước những hành vi như vậy, ví dụ: Nhắc thanh niên nhường ghế cho người khuyết tật, người lớn tuổi, Phụ nữ, trẻ em.. trên xe buýt; nhắc nhở những người chen lấn xô đẩy, có hành động lời nói không hay nơi công cộng.... Nếu họ thiếu văn kminh đến mức không nhận biết là mình đang hành động không đẹp mắt thì chúng ta chịu khó "dạy" cho họ vậy.
Mỗi người hãy cố gắng để cho XH này tốt đẹp hơn.
Thật đáng buồn!
Ngay như hôm 20/10 vừa qua, mình lên xe bus từ bến đầu nên có ghế ngồi. Đến bến sau thì có một thanh niên bị gẫy chân lên xe nhưng nhìn quanh chẳng có ai nhường ghế hết và mình đành đứng lên nhường ghế cho anh chàng trong khi trên xe có rất nhiều các chàng trai trên xe. Chẳng biết họ có nghĩ gì không nhỉ?
Lịch sự
Mình cũng vừa đi Sing với Malay về được 3 hôm nhưng chắc mọi người cũng hiểu nên ko nói ở đây nữa thành thừa. Mới sáng hôm qua, mình ra đường ăn sáng ngay đầu cầu gần nhà mình tắc đường có ông trở nặng muốn đi mà có một chị ngược chiều muốn đi cọ vào nhau thế là quay sang Đ...mẹ mày luôn.
Là con gái, tôi thường chia sẻ đồ nặng với các bạn nữ
Tôi cũng là con gái, nhưng tôi cũng luôn nhường người già, trẻ em và phụ nữ mang thai mỗi khi đi xe bus & cũng thường chia sẽ những đồ nặng với các bạn cùng phái (đồng nghiệp) vì tôi là thanh niên việt nam, còn trẻ trung còn sức khỏe.
Vậy xin thưa các đấn mày râu, hãy tỏ vẻ lịch sự và galăng tí đi cho xã hội này càng ngày càng đẹp và mếm người hơn, đừng nên trách ai và đổ lỗi cho ai, vì đó là cách thể hiện sự lịch sự của mỗi người để làm gương cho nhiều người. / .
ở mình ít người quan tâm qui tắc ai đến trước thì được phục vụ trước
Tôi là nam, từng bị 1 trường hợp giống như chị khi gởi xe trong nhà xe của trường. Hôm đó xe rất đông không có chỗ trống nên tôi phải tự sắp xếp xe lại để có khoảng trống mà đổ xe nhưng khi có khoảng trống rồi thì có một Cô ( chạy cái ào vô đổ ngay chổ đấy , mặt lạnh tanh không nói một lời. Nhìn cách ăn mặt, Tôi đoán là giảng viên của trường, rất trẻ và đẹp) vậy đấy các bạn. Tôi không biết bình luận về Cô này như thế nào nữa. Phải cố thôi, như sống chung với lũ ấy.
Ở nước ngoài tôi thấy mọi người luôn tuân thủ qui tắc "ai đến trước thì được phục vụ trước" Ở mình hình như không ai quan tâm.
Văn hoá là sự thể hiện nếp sống hàng ngày
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của chị Thuý An qua bài " Sự nhường nhịn" quả thật không có lời biện hộ nào khi thanh niên trai tráng lại đi dành đường của phụ nữ có thai, người tàn tật, người già, trẻ em...
Văn hoá đó là sự thể hiện nếp sống hàng ngày khi tiếp xúc với cộng đồng bằng cách tôn trọng pháp luật, tôn trọng người khác và tôn trọng bản thân mình.
Hãy nhìn lại, khi đã có biển báo " Cấm xả rác" thì mọi người vẫn bình thản xả rác bừa bãi, khi đã có biển báo " Cấm hút thuốc" nhưng người ta vẫn cứ hút thản nhiên, thản nhiên đến " LẠNH LÙNG". Thử hỏi nếu như ở nhà bạn khi có rác bạn sẽ đi tìm thùng rác hay vẫn cứ thoải mái xả xuống nền nhà, thử hỏi bạn có hút thuốc rồi phả thẳng khói vào mặt con bạn không? Tôi tin chắc rằng là không vậy tại sao bạn lại làm điều ấy nơi công cộng? Tôi nghĩ chẳng qua đó là thói quen mà thói quen thì vẫn có thể sửa điều quan trọng là bạn muốn hay không thôi !
Tôi không có ý định thay đổi cả thế giới nhưng tôi tha thiết mong muốn người dân Việt Nam thay đổi và làm mới nếp nghĩ nếp sống trong cuộc sống hàng ngày chỉ bằng với thay đổi ý thức, bạn chẳng mất tiền để mua những thứ đó thì tại sao bạn không làm cho nó tốt hơn để du khách nước ngoài có cái nhìn đẹp hơn về ứng xử văn hoá ở Việt Nam và không những kêu gọi ý thức của người dân mà cần có luật mà đã là luật thì phải xử lý nghiêm khi ai đó "vô ý hay cố ý vi phạm".
Chen lấn khi mua hàng, xả rác bừa bãi, hút thuốc nơi công cộng, không chấp hành luật giao thông.........đó là những hành vi xấu cần lên án và loại bỏ để có một Việt Nam văn minh hiện đại thì thiết nghĩ toàn dân "PHẢi" tham gia và hưởng ứng.
Quyền ưu tiên là ở nam giới
Mỗi đất nước có văn hoá ứng xử khác nhau. Nhưng tôi thấy có một vấn đề là phụ nữ cứ đòi quyền bình đẳng với nam giới nhưng họ luôn cho mình cái quyền được ưu tiên.
Sự Phát Triển Kinh Tế là thước đo
Chúng ta hãy nhìn nhận "nền kinh tế" như là một thước đo, thì văn hóa, giáo dục, giao thông, môi trường, tham nhũng... chỉ là những biểu hiện của thước đo đó mà thôi.
Chúng ta là quốc gia có nền kinh tế đang phát triển thì không thể có chuyện "như ở Anh" được, đó là đương nhiên. Các bạn chắc cũng đã thấy những người Tây đi xe máy trên đường của chúng ta, họ cũng chen lấn như chúng ta thôi. Do đó cũng không nên nói ý thức cá nhân của con người họ hơn ta. Điều đó được khẳng định rất rõ ràng vì khi con người chúng ta đặt chân lên đất của họ, ta cũng ý thức rất cao.
Tác giả bài viết và các bạn đã từng sống ở các nước phát triển hãy hiểu điều này, thì các bạn sẽ thoải mái hơn khi sống ở quê nhà. Đất nước đang cần những người như các bạn đem cái hay cái đẹp về xây dựng quê nhà.
Thân chào.
Chê bai người khác trước tiên xem lại cái gốc xuất phát của mình
Đọc bài viết của Chị Thúy Anh tôi cũng thông cảm với chị nhiều lắm. Chị được học ở Anh, quốc gia có một nền giáo dục tốt, cuộc sống hiện đại, mọi người biết nhường nhịn, quan tâm, giúp đỡ nhau. Như cách bạn nói, khi về Việt Nam thì bạn đã bị hụt hẫng. Điều đó thì mọi người chắc chắn sẽ thông cảm với bạn.
Tôi không phải là một người quá ga-lăng, quá lịch sự. Tôi đi xe máy, cố gắng chạy đúng làn đường, những mùa mưa cố gắng chạy không văng nước, sình cho người khác,... nhưng bản thân mình lại bị những xe chạy trước văng sình tung tóe. Đi siêu thị bị chen ngang, tôi không lớn tiếng với người đó mà nói với thu ngân lần sau những người như thế này không nên tính tiền và trả lại hàng hóa, đến cây xăng cũng vậy chỉ cần nói với nhân viên là đối với những người đậu xe ngang song song với cây xăng thì không bao giờ đổ... Đối với bản thân tôi suy nghĩ là dù bất cứ việc gì xảy ra thì nên nói với người có trách nhiệm, nói với người "lớn" để giải quyết.
Nói đến sự nhường nhịn thì tạm chia ra 02 khía cạnh: trong gia đình và ngoài công cộng. Ở đây tôi nói đến khía cạnh thứ 02 là ngoài công cộng. Tham gia vào các hoạt động bên ngoài xã hội thì ý thức là điều qua trọng. Tham gia vào các hoạt động xã hội bao gồm: cán bộ viên chức, nhân viên các công ty, người già, trẻ em, người tàn tật, người học ít, người học nhiều, người buôn bán nhỏ di chuyển thường xuyên, nhân viên giao hàng,... Kèm theo đó là điều kiện cơ sở hạ tầng của khu vực người dân tham gia hoạt động xã hội. Nếu bản thân bạn có ý thức thì tự bản thân bạn chấp hành. Những người không có ý thức sẽ bị xã hội chê cười, đào thải. Những hậu quả do hành vi do không có ý thức gây ra sẽ do cơ quan có trách nhiệm giải quyết.
Theo như bạn Thúy Anh và các bạn khác nếu so sánh với nước ngoài thì có quá khập khiễng không. Thử hỏi Anh, Mỹ, Pháp,.. đi trước mình bao nhiêu năm. Nếu bạn so sánh về lĩnh vực giao thông công cộng thì so sánh cùng một thời điểm, phương tiện giao thông, cơ sở hạ tầng,... thì mới chính xác. Nước ngoài có tuyến đường dành riêng cho xe buýt, Việt Nam có không. Nước ngoài có đào đường để nâng cấp hệ thống cấp thoát nước không. Đường giao thông trong các đô thị Việt Nam rộng hay hẹp, bao nhiêu làn đường,... Bạn Thúy Anh và các bạn khác tự trả lời nha.
Có nhiều bạn nói nên so sánh với nước ngoài để thấy khuyết điểm mà phát triển dần. Xin lỗi các bạn. Những điều này các cấp lãnh đạo thừa năng lực để nhìn ra chứ không đợi các bạn lên tiếng đâu. Để xây dựng một đất nước văn minh lịch sự thì cần thời gian, khoảng 100 năm nữa, các bạn nghĩ 100 năm có đủ không. Bên cạnh đó là tuyên truyền, giáo dục,.. cho các tầng lớp người dân. Các bạn có nghĩ đến không hay là chỉ muốn lên tiếng cho lợi ích cá nhân mình.
Giống như ví dụ một anh chàng nhà quê lên Sài Gòn học tập khi trở về quê thì lại chê người quê mà quê mùa, đường sình lầy đi dơ chân,.... Chê bai người khác trước tiên xem lại cái gốc xuất phát của mình. Nói vậy bạn Thúy Anh và các bạn khác hiểu rồi chứ. Cứ nói là sống, học tập, làm việc,... ở nước ngoài khi về Việt Nam thì thấy chán. Xin lỗi nếu chán thì đừng về Việt Nam nữa. Các bạn có biết Việt Nam phải trải qua khó khăn như thế nào khi các cuộc chiến tranh xảy ra, các bạn có biết bao nhiêu người ngã xuống để giành được độc lập, 02 chữ Việt Nam thiêng liêng biết bao. Việt Nam mới chỉ có 34 năm để xây dựng đất nước. Các bạn có thấy nó rất ngắn so với các nước không? Xin đừng đem 34 năm so với vài trăm năm. Xin đừng đem Việt Nam so sánh với nước ngoài. Hãy đem bản thân mình so sánh với một cá nhân nào đó thì hay hơn. Mỹ có Bill Gates, bạn giỏi bằng ông ấy không? Bạn nghĩ là bạn có thể giỏi bằng ông ấy không?
Mọi vấn đề nên bắt đầu từ gốc rễ
Tôi hoàn toàn đồng ý với chị Thúy Anh. Cũng là một du học sinh đang học tập ở Úc, tôi thấy bên này người ta dạy trẻ con rất khéo, không gò bó nhưng dạy chúng phân biệt thế nào là đúng, là sai và rèn cả những thói quen rất nhỏ như vạn hoá xếp hàng, nhường nhịn nhau ở nơi công cộng. Đã đến lúc ta phải đào tạo như thế, để những vấn đề tưởng chừng nhỏ nhưng không nhỏ như hiện nay sẽ biến mất trong tương lai.
- Cảnh đời ở Trung tâm nuôi dưỡng người già và trẻ mồ côi
(14/10) - Văn hóa của xã hội cần có thêm chữ 'thông cảm' và 'hiểu biết' (07/10)
- Mong bệnh nhân hiểu cho bác sĩ chúng tôi (05/10)
- Trung Thu thời bao cấp (02/10)
- Bé 3 tuổi sốt kéo dài đã hạ sốt (22/09)
- Bé thủ dâm có thể do viêm nhiễm âm đạo (21/09)
- Giàu có nên tạo ra hoàn cảnh nghèo tạm thời cho con cái (04/09)
- Mẹ bé 3 tuổi sốt kéo dài một năm rưỡi cảm ơn độc giả (25/08)
- Con tôi bị táo bón đã 1 năm (21/08)
- Làm gì khi con 3 tuổi sốt kéo dài một năm rưỡi nay? (20/08)
- Ứng phó khi bé ngậm thức ăn (01/08)
- Bị viêm lợi dài đi khám và thử máu ngay bạn nhé (27/07)
- Sex không còn xa lạ với teen (10/06)
- Nhân vật 'bị bạn gái nghi vì quá nghiêm túc' chính là gay (27/05)
- Tìm nơi chữa bệnh cho con (21/05)



















VnExpress tuyển dụng
Chỉ đàn ông phương Tây thôi
Chỉ đàn ông phương Tây thôi, còn đàn ông Nhật và Trung Quốc thì còn tệ hơn cả đàn ông Việt Nam.