Thứ hai, 5/10/2009, 08:30 GMT+7

Mong bệnh nhân hiểu cho bác sĩ chúng tôi

Tôi hiện công tác tại một bệnh viện lớn với thâm niên hơn 10 năm, tôi cũng quá hiểu nỗi vất vả của người bệnh, chúng tôi khi đến bệnh viện khác là bệnh nhân cũng có khi rất bức xúc, đa số là vì thái độ của các nhân viên y tế, nhưng thực tế đó là số ít hộ lý, y tá, còn bác sĩ thì rất ít. (Nguyen Thanh)
> 'Quà biếu nhân viên y tế chiếm 9% chi phí khám bệnh'

Nhưng với bệnh nhân thì ai cũng được gọi là bác sĩ hết, nhiều khi sau một ngày làm việc quá mệt mỏi, chúng tôi cũng tự hỏi mình có quá ít thời gian dành cho mỗi bệnh nhân, liệu có đảm bảo chuyên môn không nhỉ? Nhưng rồi công việc cứ cuốn chúng tôi đi, thời gian dành cho bản thân và gia đình cũng không có (mỗi ngày tôi khám cho khoảng 100 bệnh nhân) nên với bệnh nhân thái độ khó mà ân cần hết được, chỉ cố gắng không cáu bẳn là tốt lắm rồi.

Có lẽ vì thái độ kém nhiệt tính ấy mà bệnh nhân cứ nghĩ chúng tôi đòi hỏi chăng? Quả thật chúng tôi học hành trong trường y quá vất vả, tốn kém cho gia đình, tôi cũng muốn kiếm tiền để phụng dưỡng bố mẹ già, để bố mẹ hãnh diện vì được nhờ đứa con đã thành đạt, nhưng sống với mức lương và thu nhập hiện tại tôi mới chỉ đủ sống, chưa làm gì được nhiều cho bố mẹ.

Đó là tôi còn may mắn được ông bà hỗ trợ về nhà, chứ bạn bè tôi nhiều người còn ở nhà thuê. Trong số các bạn bè phổ thông tôi có kinh tế kém nhất, tôi thấy bạn bè đến bệnh viện thường kể biếu bác sĩ ra sao, bản thân tôi khi sinh cháu cũng làm như vậy, nhưng tôi cũng hoàn toàn tự nguyện. Khi tôi làm việc chúng tôi đặt chuyên môn lên trên hết, với bệnh nhân nào cũng vậy (vì sai sót về chuyên môn cũng dễ làm mất bằng bác sĩ lắm), sống với người quen thì thái độ có thể vui vẻ hơn (vì là người quen mà) nhưng bệnh nhân lại nghĩ vì có gì sau đó. Còn thực tế đi đâu làm việc gì bây giờ chúng ta đều có thói quen phong bì để hy vọng công việc trôi chảy, đâu chỉ là vào bệnh viện, đó là bệnh chung của xã hội.

Đúng là ngành y còn rất nhiều vấn đề, nhiều khi tôi nghĩ nếu mình không là bác sĩ, con ốm suốt ngày mang đi khám chắc là mệt lắm, vào ngành y để tự biết chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình, song nếu con tôi thi đại học có lẽ tôi sẽ không muốn cho cháu vào nghề y, vì thực tế học hành thi cử quá vất vả (con gái trường y còn có một khoản trợ cấp hao mòn tuổi xuân - các bạn nghe có buồn cười không?) ra trường cực kỳ khó xin việc, phụ nữ mà suốt ngày bỏ chồng con để đi trực, lương thấp, trách nhiệm lại nặng nề, sai sót chuyên môn thì tự bỏ tiền ra đền.

Tôi viết bài này mong các bạn ngoài ngành có thể nhìn sâu hơn để thông cảm cho ngành y chúng tôi. Con gái tôi đến bệnh viện nói thích làm bác sĩ như mẹ, nhưng tôi thì cứ băn khoăn không biết có nên không vì tự thấy mình quá vất vả so với bạn bè học trường khác. Mong bài này được đăng để bệnh nhân hiểu chúng tôi hơn.

Dịch vụ

Nếu bạn có nhiều tiền, bạn đến một nhà hàng, khách sạn năm sao: bạn được tiếp đón thế nào? Nếu bạn có ít tiền bạn phải đến quán cơm bụi, bạn được phục vụ thế nào?...tất cả chúng ta ai cũng hiểu điều này, và không ai phàn nàn: sao ở quán cơm bụi phục vụ không "văn hoá" như nhà hàng 5 sao? Không hẳn nhân viên ở 2 nơi này có tâm khác nhau.

Bởi vậy, đừng đòi hỏi: Bạn trả món tiền ít mà đòi được dịch vụ hoàn hảo. Điều đó không phải là điều kiện đủ để nói về tâm của 1 bác sĩ, nhân viên y tế.

Một chút chia sẻ với những người làm nghề y

Trước kia khi đi khám bệnh e cũng thường không bằng lòng với thái độ của các bác sĩ hay các y tá. Nhưng thử nghĩ lại, e thấy rằng các bạn sv trường y học thực sự vất vả và tốn kém, ra trường thì khó xin việc, và ngay cả việc xin việc cũng rất tốn kém. Vì thế e thấy thông cảm hơn với những người làm nghề y. Mới đây, e có phải mổ ở bệnh viện Thanh Nhàn, e thấy các bác sỹ , y tá đã làm việc rất nhiệt tình, các chị làm bên hành chính cũng rất có trách nhiệm với các thủ tục bảo hiểm.

Thiết nghĩ đó là những tấm gương tốt, nên được duy trì và nhân rộng.

Nhận phong bì sẽ thành nghiện

Tôi đọc nhiều ý kiến của BS và BN, thấy:

- BS không gợi ý phong bì, mà bệnh nhân Biếu sau khi khỏi bệnh thì có thể nhận được; nhưng mà ở đời nếu người này khỏi có phong bì Biếu, người kia khỏi không có phong bì biếu thì BS sẽ có so sánh ngay, vì BS cũng là người mà, từ nhận một phong bì đến nhận nhiều phong bì sẽ thành thói quen, khi không có ai Biếu thì thấy khó chịu vì đã nghiện.

- Bệnh nhân thì luật bất thành văn, cứ đi khám chữa bệnh là phải thủ sẵn phòng bì với mục đích là mình được khám chữa trước, và muốn được khám chữa tốt hơn người khác (Đi mua bánh mì trong siêu thị cũng muốn chen để được mua trước). Do tư tưởng muốn hơn người của đại đa số người dân.

Sơ bộ từ 2 ý trên nên sinh ra hiện tượng phong bì khi đi khám chữa bệnh, sau này nhiều người không có phong bì thì thấy áy náy,sợ mình không được BS quan tâm, còn BS không được phong bì thì không được vui (trừ số BS có y đức tốt)
Xã hội ta nhiều nghề không ai biếu phong bì, và không vòi phong bì nhưng vẫn phải hoàn thành tốt công việc của mình, ví dụ: Bộ đội nơi biên giới hải đảo làm gì có ai biếu mà vòi.

Tóm lại cả BS và BN cần xem lại thái độ của mình chứ đừng có nói đi nói lại mất hay!

Dù đi trên con đường đầy hoa hồng, chắc chắn chân bạn cũng dẫm phải gai

Chào BS Xuân Hậu,

Theo như ý kiến của BS thì việc cán bộ y tế (nói chung không phân ra bs hay y tá, hộ lý..) khó chịu với bệnh nhân và người nhà bệnh nhân là do chế độ đãi ngộ thấp (ở đây bs đề cập đến tiền phụ cấp trực đêm).

Vậy cho tôi hỏi: Lý do nào khiến bs chọn con đường này? Trước khi quyết định theo ngành y bs đã tìm hiểu về nó chưa? Cái gì cũng có giá của nó cả, nếu bs không trải qua những giai đoạn khó khăn như vậy thì liệu rằng bs có thể mở phòng khám tư để thu 50.000-100.000 VND/mỗi 15-20 phút khám bệnh (như biết bao bs mở phòng khám tư hiện nay).

Hôm rồi người nhà tôi phải vào một bệnh viện cấp cứu, thực sự tôi phải nhận xét rằng trình độ giao tiếp của một bs trực mà tôi tiếp xúc đến mức VÔ VĂN HÓA. Khi đó tôi trực trong phòng để trông nom người nhà. Sau khi đã phụ cho chính bs này (một bs trẻ) việc thay đồ cho bệnh nhân, chỉnh lại tư thế cho bệnh nhân, và một vài việc vặt nữa thì bs trẻ này buông một câu rất lạnh lùng và VÔ VĂN HÓA " Ra ngoài..., tôi nói anh đấy ... ra ngoài", tôi thực sự sốc vì câu nói VÔ VĂN HÓA trên, tôi không thể hiểu qua từng đấy năm học anh ta có tích lũy được chút gì gọi là văn minh giao tiếp không? Lúc đó tôi rất bực mình nhưng vì người thân nên tôi đành nén lòng lại. Tôi không hiểu đó có phải là VĂN HÓA ỨNG XỬ của cán bộ Y tế hay không? Hay người bs trẻ này vẫn đang trong giai đoạn trực đêm với phụ cấp "cơm bình dân chính hiệu" nên ứng xử vậy? Không biết các bs khi đã mở phòng khám riêng mỗi ngày thu vài triệu đồng có còn duy trì cái VĂN HÓA ỨNG XỬ này không nhỉ!

bệnh viện công hãy về suy nghĩ cách ứng xử với bệnh nhân

Tôi 1 phần nào cảm thông với việc bác sĩ một ngày khám quá nhiều bệnh nhân nên không chu đáo nhưng thực sự các bác sĩ bệnh viện nhà nước nói chuyện rất là thô lỗ với bệnh nhân, ngay cả nhân viên y tá , hộ lý cũng vậy như trường hợp mẹ tôi đưa đi khám phòng khám quốc tế, mặc dầu bên ngoài rất nhiều bệnh nhân đợi đến lượt khám nhưng BS đã hướng dẫn cho mẹ tôi và tôi đứng bên cạnh những việc cần làm và những việc không nên làm có hại cho sức khỏe vì mẹ tôi đã 70 tuổi. Sau khi kê đơn xong và kết thúc cám ơn và chào BS, BS đã nói thêm một câu làm bệnh nhân rất mát lòng "chúc bác về mau khỏi bệnh để sống vui với con cháu".

Trường hợp thứ 2 là em họ tôi bị tai nạn giao thông được cấp cứu ở bệnh viện tư Bình Dương, sau khi có chị định mổ cấp cứu nhưng tại thời điểm đó thì gia đình chưa mang tiền đủ để đóng viện phí mổ, nhưng giám đốc bệnh viện có mặt kịp thời và ký quyết định cho mổ ngay, tiền viện phí gia đình sẽ đóng sau. Nếu là bệnh viện công không có tiền đóng liền chắc em tôi đã chết. Một điều làm gia đình cảm động trước tình cảm của vị giám đốc bệnh viện trên là khi thấy bệnh nhân sau mổ mà chưa trả tiền đủ cho bệnh viện nhưng hàng ngày sau khi bác sĩ chuyên khoa khám thì đích thân BS giám đốc đi khám và kiểm tra từng ngày. Nếu BS nào cũng làm việc như BS bệnh viện tư thì bệnh nhân và người nhà bệnh nhân đỡ khổ biết chừng nào. Nhân đây mình muốn những người làm BS, y sỹ, y tá, điều dưỡng bệnh viện công hãy về suy nghĩ cách ứng xử của mình đối với bệnh nhân và tự điều chỉnh mình nhé

Nếu muốn giàu, bạn hãy cho con bạn làm bác sĩ

Tôi cũng đã tốt nghiệp 10 năm và may mắn được liên tục trong thực hành liên tục ở vài bệnh viện tốt về chuyên môn trong Sài gòn này. Đọc xong những lời BS Thanh chia sẽ, tôi cũng không khỏi chạnh lòng nhớ những ngày đầu ra trường. Bạn có nghĩ rằng 1 đêm trực cho 1 bệnh viện tuyến cao là bao nhiêu không? 7.000ĐVN/đêm thời điểm năm 2001 đấy bạn (tương đương 2 đĩa cơm bình dân chính hiệu).

Vậy xin gởi đến các bạn đọc chưa thông cảm với các cán bộ y tế ở VN thì hãy cứ mạnh dạn cho con em của bạn tiếp tục vào ngành y để xây dựng đội ngũ cán bộ y tế phục vụ mọi người như cách của bạn muốn và giàu có như cách của bạn nghĩ.

Thân

Xin đừng nhìn về một hướng

Bản thân tôi cũng sắp trở thành một nhân viên y tế. Ngành y là ước mơ của tôi, và không bao giờ thay đổi. Thực chất tôi cũng không ưa gì một số (chỉ một số) y, bác sĩ vì thái độ tắc trách, nhưng thiết nghĩ, các trường hợp mà mọi người đã gặp chỉ là không may mắn, gặp phải loại "bác sĩ" như thế chứ ở Cần Thơ quê tôi không bao giờ gặp tình trạng ấy trong bệnh viện công.

Viện phí cao thì đương nhiên chất lượng phục vụ cũng tốt hơn (bệnh viện tư nhân thì được phục vụ chu đáo hơn, nằm phòng dịch vụ thì thoải mái hơn phòng thường) vì bệnh viện phải chi trả nhiều thứ để phục vụ; tuy nhiên đó không phải là phân biệt đẳng cấp giàu nghèo, mà là cho bệnh nhân và gia đình quyền lựa chọn.

Quả thật ai cũng nghĩ làm bác sĩ là giàu lắm, nhưng khi đã bước chân vào mới biết. Trực cả đêm mệt mỏi, nhất là bác sĩ khoa ngoại lại càng khổ. Một ca phẫu thuật khó khăn chỉ được trả vài ngàn, mười mấy ngàn mà phải thức cả đêm dài, hôm sau lại tiếp tục khám chữa bệnh cho bệnh nhân thì khó tránh khỏi tâm lý bị ức chế, dễ nổi cáu. Có điều lấy việc thu nhập để thanh minh cho việc "làm tiền" thì là ngụy biện.

Các bệnh nhân cũng nên suy nghĩ lại: tại sao mình bị nhân viên y tế nổi cáu? Thật ra trong nhiều trường hợp không phải họ làm khó dễ gì đâu, chỉ vì bệnh nhân không tôn trọng những người đang cố gắng phục vụ họ; nhẹ thì đòi hỏi chính bác sĩ phải đến dù chỉ là việc do huyết áp (việc của điều dưỡng thường làm), nặng hơn là việc chửi vào mặt nhân viên y tế chỉ vì lỗi của bệnh nhân (giật tay làm vỡ mạch khi truyền dịch...) vì "tôi giàu, tôi trả tiền nhiều, phải hầu hạ tôi" rồi la lối om sòm, xách động mọi người đuổi đánh nhân viên y tế (chuyện này đã từng xảy ra).

Thế đấy, "con không ngoan" làm sao "mẹ hiền" cho nổi. Ai cũng chỉ "nghe nói" rồi đâm ra chán ghét ngành y, sao không thử nhìn lại theo hướng khác: nguyên do gì khiến họ làm thế? Mọi người chỉ đứng ở vai trò bệnh nhân và gia đình nên sẽ không hiểu được hết nỗi lòng của người thầy thuốc; song, thầy thuốc chúng tôi có thể trở thành bệnh nhân bất cứ lúc nào nên thấu hiểu nổi đau, nỗi lo lắng của các vị.

Không phải chỉ do vài tiêu cực mà mọi người khinh ghét chúng tôi, những nhân viên y tế. Vẫn có người tốt kẻ xấu ở bất cứ đâu chứ không riêng gì ngành y. Xin các vị hãy hiểu cho nổi khổ của chúng tôi, gánh chịu hai chữ "từ mẫu" nên phải chịu đựng nhiều bệnh nhân quá quắt mà còn bị mang tiếng xấu với mọi người. Và điều cuối cùng tôi xin nói, mong mọi người hãy hiểu, hãy hợp tác với nhân viên y tế, vì tất cả chúng ta điều chỉ hướng về một mục đích: làm giảm bớt nỗi đau cho bệnh nhân và giúp họ khỏi bệnh.

Rất hoan nghênh ý kiến của BS Nguyen Thanh

Tôi rất đồng tình với ý kiến của BS Nguyen Thanh. Tôi cũng là một BS, đã ra trường được 4 năm, sau đó học luôn BSNT bệnh viện. Các bạn có tin nổi không khi tôi học đến bây giờ đã tròn 10 năm, thu nhập của tôi tất cả khoảng 600 nghìn đồng/tháng. Tôi đang học và làm việc ở BV. Tôi và các bác sỹ trong khoa trực một tối rất vất vả, tiền trực được 60 nghìn/buổi!

Thực sự tôi rất muốn một cái nhìn công bằng từ xã hội đối với ngành y. Tôi có cảm giác là chuyện phong bì với các ngành khác thì không to tát lắm nhưng với ngành y thì đó là một cái gì đó cực kỳ nghiêm trọng. Tôi nghĩ ngành y cũng là một nghề, tại sao lại cấm nhân viên Y tế không được làm giàu chính đáng, miễn là không vi phạm đạo đức nghề nghiệp.

Chuyện phong bì cảm ơn BS theo tôi thì BS vẫn có thể nhận sau khi BN khỏi bệnh, miễn là không có chuyện đưa phong bì trong khi nằm viện để có mục đích này kia và do BS gợi ý, hay cố tình gây khó dễ để gơi ý. Tôi làm trong nghề nên tôi biết, BS chúng tôi lúc nào cũng mong muốn BN của mình chóng khỏi bệnh. Tôi và các BS trên khoa tôi không bao giờ có chuyện gợi ý đưa phong bì. Tất nhiên chuyện con sâu làm rầu nồi canh ở đâu cũng có, ngành nào cũng có.

Học nhiều mà tiền thì không có

Nói thật chẳng ngoa, ngành nào cũng có cái vất vả riêng của nó nhưng ngành y thực sự khổ thật. Học hành thì vất vả, thi cử khó khăn, lúc nào cũng áp lực đầy mình. Thi đầu vào khó, chờ đến lúc được ra thì thực sự là muốn chết đi cho xong. Vậy mà học xong 6 năm đh đâu đã nào được coi là bác sĩ, đi đến bệnh viện có khi còn bị y tá quát cho tơi bời.

Khám cho bệnh nhân thì quá nhiều gần như là hết sức nhưng mọi người cũng không thông cảm, lúc mọi ng` ốm đau thì đúng là mọi ng` là trên hết còn bác sĩ mà ngồi khám bệnh thì cứ được coi như là cỗ máy nếu khám nhanh quá thì mọi ng` sẽ cho là ẩu, trời ơi mệt lắm, gặp phải bệnh nhân khám nhiều nơi rồi thì nói thật theo tôi họ cũng nên làm bác sĩ luôn cho rồi, tôi thấy họ còn giỏi hơn tôi nữa kìa, vì tôi nói họ đâu có nghe.

Nhiều khi như vậy mà cũng chẳng được bực tức, bác sĩ là con gái cũng khổ mệt mỏi, suốt ngày trực viện, tiền lương chẳng bao nhiêu, nói thật nghèo hơn cả thằng bạn cấp 3 chẳng học hành cơm cháo, nó học xong cái nghề thợ điện rồi còn giàu hơn cả mình, ngẫm lại thấy mình thật chẳng ra sao, nghèo lại còn bị mang tiếng, chán thật là chán ôi.

Thật chẳng dám ai mong thông cảm thôi thì tự hiểu, viết ra thấy mình tự vạch áo cho ng` xem lưng nhưng không nói ra mọi ng` cho rằng mình sung sướng lắm.

MÔT LẦN ĐI KHÁM BHYT

Sáng nay tôi xin nghi việc đi khám vì mấy tuần nay thường xuyên đau bụng. 7h50 vào viện mà đã nhận số khám bệnh 341. Ngồi chờ đến hơn 9h mới đến lượt đóng dấu vào sổ để chuyển khám chuyên khoa. Lại lấy số chờ khám tiếp, 10h mới đến lượt, BS nắn bụng rồi bảo đi đo huyết áp???!!! Lại chờ để đo hưyết áp (hoàn toàn bình thường). Quay lại chờ khám lại, BS chỉ định đi siêu âm. Lại đi đóng dấu sổ SÂ và ...chờ tiếp. 11h30 mới được gọi vào phòng. Hý hửng mừng thầm, nhưng vào đây mới biết sao mà mình phải chờ lâu đến thế! Nhiều bệnh nhân đến khám, quá tải đã đành, nhưng... toàn "người nhà" nhân viên y tế vào "chen ngang"!!!!
SÂ xong, lại chờ lấy kết quả. Lấy KQ rồi lại đến chờ BS khám kết luận. Nào đã xong, tiếp tục chờ vào sổ BHYT lấy thuốc!!! Chặng này mới lâu làm sao!!! 12h hơn mới xong chặng này. Lại chờ lấy thuốc. Ơn Trời, tôi không có bệnh gì nặng lắm, nếu bệnh nặng chắc chẳng qua nổi!!! Cả 1 buổi sáng chạy như con thoi qua các dãy nhà của BV chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi mỏi mòn, tôi mới "ngộ" ra 1 điều rằng: nếu muốn rèn luyện đức tính kiên nhẫn, hãy đến khám BHYT ở bệnh viện, nhất là viện..."!!!!

Bác sỹ cần có y đức nhiều hơn

Tôi là người hay ốm đau nên cũng thường xuyên vào bệnh viện khám bệnh nhưng lần nào vào bệnh viện tôi đều thấy rất bức xúc vì thái độ thăm khám bệnh của các y bác sỹ tại bệnh viện vừa lạnh lùng vừa hời hợt. Thật không đúng như lời dạy của Bác Hồ: "Lương y như từ mẫu". Tôi thấy hầu hết tất cả các bệnh viện đều thế, nên tôi thấy bài viết của anh tôi khó có thể thông cảm. Và tôi thấy có lẽ đó là tình trạng chung của tất cả các y bác sỹ. Hy vọng những ai làm trong ngành y tế đọc được những dòng này xin một phút suy nghĩ!

Ý kiến nhỏ

Nếu các anh chị cứ bảo kg khuyến khích con cháu đi học ngành Y vì khó, vì khổ, thì ai sẽ làm bác sĩ, ai sẽ chăm lo cho sức khỏe bệnh nhân...nếu các cháu có tâm huyết thì việc khuyến khích học tập là rất nên làm...còn về khó khăn thì bất cứ ngành nghề nào kiếm ra tiền đều có khó khăn riêng của nó, ta kg thể để lên bàn cân để đong đếm xem ngành nào khó khăn hơn ngành nào...

y đức... còn là chuyện dài nhiều tập

Đọc xong bài viết của bác sĩ, tôi có một số nhận xét như sau:

1. Đúng như chị nói, nghề nào thì cũng cần phải nuôi sống được bản thân, gia đình, phải chăm lo cho cha mẹ, con cái ... Nhưng hình như chị quên mất một điều, chị đang làm việc trong ngành y, một ngành đặt cái tâm lên trên hết tất cả. Tôi hoàn toàn đồng ý với một độc giả là có 2 nghề không nên làm nếu muốn làm giàu, đó là nghề y và nghề giáo. Tôi biết có một số người sẽ nói là thời buổi này mà còn nói chuyện cái tâm thì lấy gì ra mà ăn? Điều này tôi hoàn toàn không đồng ý, vì nếu các vị muốn giàu, muốn sướng thì đừng đi học y và học làm thầy làm gì. Nếu ngay từ đầu, các vị đã nhắm đến việc là thi vào trường Y cho oai, sau này ra trường làm việc sướng, thì chính bản thân các vị phải xem lại mình. Thêm nữa, bản thân tôi cũng là một giảng viên nên tôi biết, cái gọi là lương không cao thì ... cũng không đúng lắm. Vì nếu nói cao hay không, và nếu nói cực hay không thì hãy so với mặt bằng chung của xã hội.

Các vị bác sĩ lúc nào cũng than là cực khổ ... nhưng là cực khổ so với ai, hay là cực khổ so với việc không đi làm? Trách nhiệm của bác sĩ là khám bệnh, và với điều kiện của Việt Nam bây giờ thì phải khám nhiều và lương thấp hơn nước ngoài là đương nhiên.

Thêm nữa, các chị kể khổ là phải về nhà mở phòng khám, bận rộn ... thì các vị có nghĩ xem cách kiếm tiền như thế so với các nghề khác thì như thế nào, cách kiếm tiền như vậy là sướng hay không sướng. Và nói chung, đã làm nghề y và nghề giáo thì gần như là làm vì cống hiến, còn nghĩ đến chuyện giàu hay không thì ... tức là cái tâm của mình không đúng ... và bị người khác trách là điều tất nhiên. Cái chính là tôi thấy bây giờ nhu cầu của nhiều người cao quá, và nếu không đạt được thì cho là mình khổ.

2. Còn chuyện về phong bì. Tôi nói thật, mặc dù tôi cũng không thích chuyện này nhưng nghĩ cho cùng ... thì đúng là không nhận cũng khó. Tôi có một người bạn, làm điều dưỡng, bạn tôi không bao giờ nhận phong bì của bệnh nhân. Bạn tôi quan điểm là cho dù bệnh nhân có cho hay không thì mình cũng phải làm hết bổn phận của mình, chứ không phải vì người ta cho mình phong bì thì mình mới làm tốt, và đặc biệt là bạn tôi không nhận tiền của bệnh nhân. Điều này tôi không đồng ý với bạn tôi lắm, tôi cho rằng đúng ra mình không nên vòi tiền của bệnh nhân, nhưng nếu lương của mình thấp quá thì .... nếu bệnh nhân tự cho thì cứ lấy, xem như là để trang trải cuộc sống. Bạn tôi nói rằng nếu làm vậy thì chẳng khác nào để bệnh nhân nghĩ không tốt về mình, và chính mình có lỗi với lương tâm của mình. Tôi kể chuyện này ra để tác giả bài viết so sánh cái tâm của mình với cái tâm bạn tôi. Đồng thời, tôi cũng nghe bạn tôi phàn nàn rất nhiều về y đức và chuyên môn của bác sĩ thời nay. Trong bệnh viện, điều dưỡng là người làm cực nhất, nhưng lại nhận được ít sự tôn trọng nhất (cho đến bây giờ, có nhiều người còn nhầm lẫn giữa y tá và điều dưỡng) và khi có chuyện xảy ra thì các bác sĩ sẽ đổ tội cho điều dưỡng. Ngẫm lại mới thấy chất lượng bác sĩ đi xuống cũng dễ hiểu. Bây giờ các em đi thi trường Y, Dược rất nhiều, điểm trúng tuyển cũng rất cao. Nhưng các em ấy chọn ngành Y vì cái gì? Vì thích ngành này hay là nghĩ ngành này ra đi làm sướng, hay là thi trường Y vì điểm trường Y cao mới chứng tỏ mình giỏi? Mọi người chắc biết câu trả lời rồi. Cho nên ... y đức... còn là chuyện dài nhiều tập.

Chia sẻ 1 chút với chị!

Khi đọc bài của BS Thanh, hơn ai hết tôi rất thông cảm cho chị! Vì tôi cũng là 1 BS, mới ra trường mới chỉ 1 năm, nhưng có lẽ may mắn hơn chị, tôi là 1 BS RHM. Điều này đồng nghĩa với việc tôi có 1 mức thu nhập cao hơn. Nói rằng là cao hơn, nhưng thật sự làm việc 1 ngày 10h, mỗi tuần làm việc 7 ngày, chỉ được nghỉ mỗi chiều CN, có khi lại không được nghỉ. Vậy thì mức lương 6 đến 8tr/ tháng là cao hay thấp? Khi tôi bỏ ra cả tuổi thanh xuân của mình, không có thời gian cho mình, huống chi là bạn bè hay gia đình, có người yêu cũng là 1 chuyện khó! Nói vậy không có nghĩa là tôi sẽ hằn học với BN( vì đây là môi trường tư nhân, luôn nở nụ cười trên môi!). Sống trên đời ai cũng cần có 1 cái tâm, và tôi cũng thế, sẵn sàng hết lòng vì BN! Chỉ có điều nếu cho tôi chọn lại từ đầu, có lẽ tôi sẽ không chọn ngành này. Tôi mới chỉ làm 1 năm đã như thế, huống chi là BS Thanh! Chúc chị và gia đình nhiều sức khỏe!

Xin cảm ơn các bác sĩ, nhân viên y tế bệnh viện Quận 2

Đúng là y đức hiện nay đang rất có vấn đề nhưng cũng ko nên vơ đũa cả nắm. Theo tôi nghĩ phần lớn do áp lực công việc chứ vì cái phong bì mà để bệnh nhân tình trạng xấu đi thì chỉ có ở một số ít bác sĩ hay cán bộ y tế.

Vừa rồi tôi có một người bạn mang thai, chẩn đoán là đa ối, đưa vào bệnh viện Quận 2. Các bác sĩ, y tá, hộ lý, điều dưỡng ở đây rất tận tình, ca mổ được diễn ra tốt đẹp vào ngày 18/09/2009. Tôi biết các bác sĩ, nhân viên ở đây thu nhập khá khiêm tốn vì đây chỉ là một bệnh viện quận lại xa trung tâm. Nhưng điều làm tôi rất ngạc nhiên khi được nghe kể lại là không một ai nhận phong bì của bệnh nhân, những ai đưa phong bì dù lộ liễu hay kín đáo đều bị kiên quyết từ chối. Có ca bệnh nhi sinh ra có vấn đề đã được xe cấp cứu của điều dưỡng đi kèm đưa ngay lên BV Nhi Đồng 1 và đích thân cô điều dưỡng túc trực chờ đợi để bác sĩ ở đây chẩn đoán cho cháu bé. Rất may là cháu bé không sao chỉ là vàng da lành tính rồi được đưa về. Người nhà rất xúc động đưa tiền bồi dưỡng mà chị này kiên quyết không nhận. Còn về phần bạn tôi, sau khi sinh mổ 1 tuần thì về nhà, nhờ các cô y tá đến tắm và vệ sinh cho bé. Nhưng lạ thay các cô cũng chẳng nhận tiền, từ chối nhiều lần đến nỗi phải dọa là nếu không nhận thì sẽ không nhờ nữa. Bạn tôi nói vui, hình như ở Bệnh viện Quận 2 người ta chê tiền

Tôi khuyên các sản phụ bình thường, không phải ca khó không nên đến các bệnh viện lớn nếu các bệnh viện quận vẫn đáp ứng thì đừng mất công đi xa làm gì,tốn tiền lại mệt cho cả gia đình.

Nếu ai ở khu vực Quận 2 hãy cứ đến khoa sản của bệnh viện này để kiểm chứng những gì tôi nói.

Xin cám ơn các bác sĩ, nhân viên y tế Bệnh viện Quận 2

Bạn ở bệnh viện nào thế?

Tôi đã đưa nhiều người nhà đi các viện rồi nhưng chưa gặp được bác sỹ nào như bạn. Bản thân tôi cũng có thẻ bảo hiểm nhưng tôi thường ra phòng khám tư nhân để được làm nhanh hơn mà không bị cáu gắt. Tôi cũng có bạn bè làm ở nhiều bệnh viện nhưng tôi cũng ít nhờ vả.

Không thông cảm thì cố đừng có bệnh nhé!

Mỗi ngành mỗi nghề ai cũng đều vất vả. Cứ làm theo các nguyên tắc, qui định bất thành văn của xã hội, có nhờ vả, dịch vụ tốt thì phải tốn kém chút. Các bác làm việc vất vả cũng muốn được trả công xứng đáng, được này được nọ. Do đó không biết thông cảm thì cố gắng đừng có mà bệnh nhé !

Mong các bác sĩ và y tá hãy vì dân

Tôi sống ở nước ngoài đã 2 năm rồi, và cũng nhiều lần vào viện khám và chữa bệnh ở Bệnh viện nhà nước. Tôi được biết mức thu nhập của nghề y bên này rất cao so với thu nhập bình quân của người dân, từ bác sĩ cho đến y tá họ đều ko đc phép nhận bất cứ quà cáp phong bì gì từ người bệnh,đó là 1 quy định của bênh viện, theo tôi, việc thu nhập cao thu hút nhiều người tài vào nghành y và đi đôi với việc các bác sĩ , y tá có trách nhiệm rất cao với người bệnh, thái độ rất ân cần chu đáo.

Tôi lấy 1 ví dụ: có 1 lần tôi đi siêu âm, mọi người đều xếp hàng theo thứ tự ,có 1 bệnh nhân mệt mỏi có lẽ do họ phải nằm viện nhiều ngày rồi, cô ấy ko chịu đc vì phải đợi quá lâu và cô đã đến chỗ làm thủ tục gào thét , khóc lóc và các y tá đã ra động viên , ăn nói nhỏ nhẹ và thu xếp cho người đó đc siêu âm trước...

Giá như ở nước ta nghành y và nghành giáo dục được hưởng 1 mức lương tương đối cao thì mọi việc đã khác, sẽ giảm bớt tiêu cực và thu hút nhiều nhân tài. Mức lương hiện nay quá thấp.

Nhưng cũng phải thừa nhận 1 điều rằng thái độ phục vụ của các nhân viên nghành y chưa được tốt,nhất là các y tá,h ọ quát tháo xúc phạm bệnh nhân bất kể lúc nào, khi họ ko vừa lòng, còn các bác sĩ thì sao?

Tại sao họ nhìn thấy y tá có thái độ như thế với bệnh nhân mà họ làm thinh? Còn chuyện về phong bì cho nghành y tôi nghĩ lỗi do 2 phía ,đúng là 1 thói quen cần phải đc loại bỏ.

Hy vọng nghành y trong tương lai sẽ thay đổi!

Rất thông cảm

Tôi nghĩ người viết bài này chỉ như là "tâm sự" thôi mà một số người phản đối dữ dội quá. Không phải ai là bác sỹ cũng kiếm được nhiều tiền đâu. Tôi cũng sẽ không cho con tôi học ngành y và sư phạm vì hai nghề đó thì cao quý nhưng tình người thì bạc quá! Nếu giỏi thì làm kinh tế vừa có tiền vừa đỡ mang tiếng.

Mong BS Nguyen Thanh bớt buồn và tìm được niềm vui trong công việc.

Tốt nhất là không nên nói nhiều

Các bạn đừng nên nói nhiều về chuyện này nữa, ai cũng thấy có ý đúng của mình trong đó, vì mỗi người đều đứng trên quan điểm của mình mà tranh luận. Tôi thấy rất nhiều tranh luận như thế này rồi.

Chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
 
Lien he quang cao