Thứ sáu, 3/2/2012, 13:14 GMT+7

Các giáo sư, tiến sĩ giao thông đừng 'trùm mền' chờ dân hiến kế

Đã đến lúc tất cả các giáo sư tiến sĩ ngành giao thông vận tải cần dũng cảm minh bạch phản biện và tiếp thu phản biện. Trong từng luận án tiến sĩ, phải đặt câu hỏi công trình đó nghiên cứu về cái gì, dự án đó phục vụ cho ai, mang lại những gì và phải chịu trách nhiệm nghiêm túc về tính khả thi.

Không dám mở rộng hiện đại đường sắt mà chấp nhận duy trì vĩnh cữu đường sắt lạc hậu khổ hẹp chỉ 1 mét để thành một “bảo tàng đường sắt cổ”. Hàng không thích bay vòng kinh tế hơn bay thẳng để chuốc lấy thua lỗ và phá sản, đi sau nông dân Nam Bộ về chế tạo máy bay thì làm sao mà sánh vai hội nhập được với các nước trong ASEAN, chưa nói tới các nước văn minh hiện đại ở châu Âu – châu Mỹ.

Đã một phần tư thế kỷ trôi qua, từ công cuộc đổi mới (1986) đến nay nước ta đã gặt hái thành công trên nhiều lĩnh vực, nhưng ngành Giao thông vận tải nước nhà đang gặp nhiều bài toán chưa có lời giải. Đó là nỗi đau chung của tất cả 1000 giáo sư, tiến sĩ giao thông vận tải.

Giao thông nước nhà vì sao nên nỗi?

Khác với nhiều quốc gia bị chia cắt với hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ thì nước ta nằm trong lục địa không bị ảnh hưởng bởi núi lửa, động đất sóng thần… có hệ thống giao thông đường bộ phủ khắp toàn quốc , đến tận từng thôn xã, dọc đất nước là hai tuyến đường quốc lộ số 1 cùng đường Hồ Chí Minh kết nối hai miền Nam Bắc và quốc tế. Với 3200 km chúng ta có một hệ thống 168 cảng biển phủ khắp từ bờ đến hải đảo với số lượng nhiều hơn các cường quốc như Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Đức, Nhật Bản.

Tuy nhiên, đã 25 năm sau đổi mới, đường sắt quốc gia đang rệu rã xuống cấp gây ra nhiều vụ lật tàu, thị phần vận tải chỉ còn đảm đương chỉ được 6% , thua xa cả loại hình vận tải đường sông. Đã thế hiện nay các giáo sư tiến sĩ ngành đường sắt lại đi kiên cố hóa toàn bộ hệ thống bằng tà vẹt bê tông cốt thép dự ứng lực khổ 1 mét sẽ kéo dài sự lạc hậu của đường sắt quốc gia thêm 110 năm nữa, quay lùi bánh xe lịch sử trở về thế kỷ thứ XIX.

Đường sắt khổ 1m khiến cho tai nạn giao thông tăng cao. Ảnh minh họa

Hàng không với tiềm năng lợi thế đứng đầu các nước ASEAN về cơ sở hạ tầng với trên 50 sân bay với tổng diện tích gần 500 km2 gồm 9 sân bay quốc tế hiện đại mà năng lực chuyên chở hiện nay chỉ đạt 12 triệu hành khách/năm, chiếm 12% thị phần, xếp gần cuối bảng, sau Thái Lan, Malaysia, Philippines. Những nước có dân số ít hơn ta, thua xa Singapore, nước chỉ có 3 triệu dân và chỉ có một sân bay, chất lượng phục vụ thua xa hàng không Lào.

Vận tải biển chưa phát huy được lợi thế hạ tầng, lại rơi vào nợ nần, thị phần cũng chỉ đạt 10%. Như vậy, cả ba nghành GTVT công cộng, hiện đại chủ lực được toàn dân kỳ vọng nhất chỉ còn đảm đương được 28%, còn lại thị phần hành khách và hàng hóa khác dồn lên đường bộ và đường sông mà đường bộ là chủ yếu phải gánh 65%. Trong khi diện tích của hạ tầng giao thông đường bộ có giới hạn nhất định thì phương tiện giao thông tư nhân phát triển ồ ạt tràn ngập phố phường gây chật chội, hỗn loạn.

Nhìn thẳng vào sự thật, giá trị “chất xám” trong 1000 luận án tiến sĩ còn thiếu chiều sâu nội dung, chưa nắm bắt các nhu cầu thực tế của giao thông nước nhà, không ai chịu nghiên cứu mở rộng đường sắt, không có một luận án nào nghiên cứu hạch toán kinh tế hàng không … Nhiều luận án tiến sĩ chỉ có hình thức, thiếu nội dung, xa rời khoa học, duy ý chí, giáo điều, khi vận dụng vào thực tiễn sản xuất đã để lại những hậu quả nặng nề như Vinashin, thảm họa S1, E1, thảm họa cầu Ghềnh, thảm họa cầu Cần Thơ, bê bối PMU 18 , CPI … Đau đớn nhất là đại họa tai nạn giao thông với mỗi năm trên 12 000 người chết, hàng vạn người khác bị thương, thiệt hại kinh tế hơn 1 tỷ USD.

Những thiệt hại đó có phần trách nhiệm của tất cả trí thức ngành GTVT.

Không làm được thì học tiến sĩ để làm gì?

Trong thời kỳ đổi mới khoa học công nghệ và hội nhập phát triển, Việt Nam đã đóng mới được tàu viễn dương hàng chục vạn tấn… thì các giáo sư tiến sĩ của chúng ta không dám mở rộng hiện đại đường sắt mà chấp nhận duy trì vĩnh cửu đường sắt lạc hậu khổ hẹp chỉ 1 mét để thành một “bảo tàng đường sắt cổ”. Hàng không chấp nhận cơ chế “gà què ăn quẩn cối xay” với triết lý bay vòng kinh tế hơn bay thẳng để chuốc lấy thua lỗ và phá sản. Đi sau cả nông dân Nam Bộ về chế tạo máy bay thì làm sao mà sánh vai hội nhập được với các nước trong ASEAN, chưa nói tới các nước văn minh hiện đại ở châu Âu, châu Mỹ!

Phải thấy rằng, chúng ta đang đứng hàng đầu ASEAN về trí thức giao thông vận tải với hàng chục trường ĐH, viện nghiên cứu, học viện hàng không … hơn 1000 giáo sư, tiến sĩ được đào tạo trong nước và nước ngoài trên mọi lĩnh vực kỹ thuật cầu đường, đường sắt, sân bay, bến cảng, vỏ tàu, đầu máy toa xe, kinh tế vận tải, cơ khí hàng không, kinh tế hàng không… Vậy mà nhiều giáo sư tiến sĩ lại than rằng: “ Không thể mở rộng được đường sắt khổ 1.435 mm, nếu mở rộng đường sắt sẽ phải làm mới hoàn toàn cầu hầm, sẽ làm gián đoạn hoạt động giao thông tới 3 năm, ngụy biện “bay vòng kinh tế hơn bay thẳng” hàng không thua lỗ là “ bất khả kháng”. Vậy thì học tiến sĩ, làm giáo sư để làm gì?

Đường đường là giáo sư tiến sĩ giao thông vận tải với lực lượng hùng hậu tới hơn 1000 người mà “ trùm chăn” chờ nhân dân hiến kế thì còn gì danh dự. Nhìn thẳng vào sự thật, đây là “ thành tích” đáng hổ thẹn của các giáo sư tiến sĩ chúng ta.

Dũng cảm, thông minh, sáng tạo là lối thoát danh dự

Khi Tổ quốc lâm nguy, rất nhiều giáo sư, tiến sĩ, sinh viên giao thông vận tải đã tình nguyện xếp bút nghiên ở các trường ĐH, viện nghiên cứu để ra mặt trận, dùng trí thông minh và lòng yêu nước để vô hiệu hóa bom từ trường, thủy lôi, cây nhiệt đới. “Đánh giặc mà đi, mở đường mà tiến”, không tiếc máu xương cho mạch máu giao thông vận tải luôn thông suốt …

Trong thư gửi cán bộ nhân viên toàn ngành nhân 66 năm ngày truyền thống, tư lệnh GTVT Đinh La Thăng đã đưa ra một quyết sách mới là “dũng cảm, thông minh, sáng tạo”. Tôi cho rằng đó là mệnh lệnh lịch sử, là phương châm hành động cho Bộ GTVT trước một thời kỳ mới.

Khẩu hiệu này sẽ kích hoạt lương tâm và trách nhiệm, coi trọng tính mạng nhân dân và lợi ích cộng đồng để đẩy lùi các “nhóm lợi ích” trong đội ngũ giáo sư, tiến sĩ Giao thông vận tải.

Đã đến lúc tất cả các giáo sư tiến sĩ chúng ta phải biết chui ra khỏi “tấm chăn" vị kỷ của mình. Cần dũng cảm minh bạch phản biện và tiếp thu phản biện trong từng luận án tiến sĩ, phải đặt câu hỏi công trình đó nghiên cứu về cái gì? Dự án đó phục vụ cho ai, hiệu quả sẽ mang lại những gì và phải chịu trách nhiệm nghiêm túc về tính khả thi. Phải có đạo đức nghề nghiệp của trí thức trong phản biện khoa học, phản biện xã hội, hiệu quả của các luận án tiến sĩ, các dự án kinh tế kỹ thuật, phải phân tích tác động xấu - tốt đến đời sống cộng đồng cho cả hiện tại và tương lai của muôn đời con cháu.

Mỗi một giáo sư, tiến sĩ phải biết chịu trách nhiệm về chữ “ tôi” để không “trùm chăn” đổ hết trách nhiệm lên đầu 1000 giáo sư tiến sĩ chúng ta!

Phải thấy rằng: “ Dũng cảm, thông minh và sáng tạo“ là mệnh lệnh lịch sử - cấp bách mà tư lệnh Đinh La Thăng đang chiếu thẳng hướng trách nhiệm vào “chúng ta” để hóa giải được thực trạng hỗn loạn giao thông hiện nay. Và đó cũng là trách nhiệm vinh quang của 1000 giáo sư tiến sĩ giao thông vận tải trước thời cơ lịch sử để xứng đáng với Nhân dân!

TS Trần Đình Bá

Bài viết cùng tác giả:
>
Vì cớ gì Bộ trưởng cấm quan chức GTVT chơi golf?
> Đường sắt cao tốc - ý tưởng của những người thích đùa

CẢM ƠN Ý KIẾN NHÀ VĂN TRẦN ĐĂNG KHOA !

Cảm ơn nhà văn Trần Đăng Khoa đã có phản hồi . Tôi không phải là vị tiến sỹ Viện trưởng mà Anh đã gặp ở Quảng Ninh. Tôi là người đớn đau trước thảm họa quốc gia về GT như một cuộc chiến tranh . Tôi tâm huyết nghiên cứu về giao thông nước nhà - hội viên Hội Khoa học Kinh tế VN- hội viên hội kinh tế & vận tải ĐSVN , giải thưởng quốc gia 2008 về hiến kế để giảm thiểu TNGT . Luận án Tiến sỹ “ Giải pháp mở rộng để hiện đại đường sắt quốc gia khổ 1.435mm tốc độ cao 150-200 km/h “ đã được gửi đến tận tay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng , được Thủ tướng quan tâm chỉ đạo bộ GTVT nghiên cứu áp dụng . Tác giả của “ Dự án hạch toán kinh doanh có lãi cho Hàng không quốc gia VN theo phương pháp Trần Đình Bá “ song cho đến nay tôi đang gặp phải một “pháo đài bảo thủ “ của một “rừng “ GS-TS giao thông vận tải đã phản bác sáng kiến này . Các tiến sỹ hàng không lập luận rằng “ 1+1 không thể bằng 2 , Bay vòng kinh tế hơn bay thẳng “ . Hiện tại hàng không chỉ còn đạt thị phần vận tải 0.3% ( ba phần ngàn ) xếp cuối bảng , sau cả đường sắt , đường sông và đường biển .Thảm họa quốc gia về GT có nguyên nhân từ sự tụt hậu này. Xin cảm ơn Nhà văn mà tôi quý mến đã có lời chia sẻ !

Một câu hỏi lớn không lời đáp

Vậy thì học tiến sĩ, làm giáo sư để làm gì? Có lẽ đây là một câu hỏi lớn không lời đáp- Cho đến bây giờ mặt vẫn chau. Trích thơ Huy Cận. Theo tôi nghĩ hiện nay chúng ta đang lạm dụng quá mức bằng cấp, học hàm học vị. Có anh có học vị Tiến sỹ nhưng suốt đời chẳng có đóng góp gì trong chuyên môn của mình. Học xong không nghiên cứu chỉ có cái bằng để khoe với đồng nghiệp hoặc khi về ăn cúng khoe với bà con họ hàng.
Không biết bài viết này có phải là của TS Trần Đình Bá - Viện trưởng Viện nghiên cứu và Quản lý Kinh tế Trung ương không. Nếu đúng thì tôi đã gặp ông ở Hạ Long - Quảng Ninh rồi.

Trần Đăng Khoa

Nhìn thẳng và nói thật

Cám ơn Anh Đình Bá đã có một bài nhìn thẳng và nói thật (một điều được cho là một điều kiêng kỵ ở nước ta, đặc biệt là chuyện lớn). Các cụ có câu "Ăn có mời, làm có khiến" quả không sai. Tầng lớp GS.TS đang mải mải lo chuyện cuộc sống, với mức lương này, giá cả này, tệ nạn này thì không thế sao được. Nhà nước thì cứ theo tỷ lệ giảng viên/sinh viên mà yêu cầu đào tạo TS. Việc ai người ấy làm, và cuối cùng, mọi nỗi khổ người nông dân phải chịu (chiếm phần lớn dân số).

Một câu hỏi là "không làm được thì học TS để làm gì" của Anh rất hay. Nhưng nó được đặt ra ở một nơi không có điều kiện để làm được. Bởi để có việc làm chứ chưa nói có làm được hay không cũng đã phải qua muôn vàn thách thức (chủ yếu là quan hệ và vía). Có lẽ anh là người mới hiểu hoặc chưa hiểu nhiều về khái niệm cũng như cách suy nghĩ "thế nào là khoa học, thế nào là nghiên cứu" của đại đa số những người làm quản lý khoa học tại Việt nam. Để rõ điều này, có lẽ anh cần thời gian tiếp xúc, hay nhảy vào cuộc chơi sẽ rõ.
Nói về thành tựu khoa học thì ai cũng hùng hồn nói là thành tích này, sản phẩm kia. Thực tế, sản phẩm chưa qua nổi ao làng, cổng xóm. Làm sao mà đòi đi đến xuất khẩu. Tất cả những lời hoa mỹ dành cho khoa học nước nhà đều chưa đúng với thực trạng.

Về bản thân tôi, tôi cũng như anh, rất đau đáu muốn cho khoa học nước nhà phát triển, bán chất xám như nhiều nước khác chứ không phải bán sản phẩm thô mua sản phẩm tinh như hiện nay. Tôi cùng rất xấu hổ khi nghe những lời nói thẳng thắn của Anh, nhưng vẫn thấy vui. Nếu đứng trên khía cạnh con người mà nói thì tôi không thể bỏ mặc con cái thiếu thốn với mức lương kia để rồi lao vào vui thú theo cuộc chơi về khoa học thực sự, để thỏa mong ước được làm việc của bản thân. Nếu điều có tâm huyết với khoa học và muốn làm điều gì đó cho đàng hoàng thì cũng cần ấm bụng cái đã.

Trách ai:

1. Những ai hiểu đều trách cách suy nghĩ về khoa học và hiểu thế nào là khoa học của phần lớn đội ngũ làm quản lý khoa học. Suy nghĩ và hiểu chưa đúng dẫn đến hành động sai là điều đã được thấy.
2. Trách Lương bổng bèo quá, làm cho họ không chuyên tâm được.
3. Trách bản thân chưa qua được những cám dỗ đời thường. Nhưng con người ai cũng vậy, khó có thể vì cộng đồng khi chưa ấm no cho chính bản thân mình.
Chúc Anh có nhiều bài viết hay

Hãy quyết tâm lên

Hà Nội ơi! muốn hết tắc đường thì phải quyết tâm thật mạnh chứ đừng nói rồi để đấy, hãy đưa các trường đại học ra ngoài như Xuân Mai, Hoà Lạc, Ba Vì, Mê Linh, Sóc Sơn đi. Tôi đảm bảo rằng sẽ hết ùn tắc ngay

Bài viết hay, nhưng ai sẽ đọc?

"Hàng không với tiềm năng lợi thế đứng đầu các nước ASEAN về cơ sở hạ tầng với trên 50 sân bay với tổng diện tích gần 500 km2 gồm 9 sân bay quốc tế hiện đại mà năng lực chuyên chở hiện nay chỉ đạt 12 triệu hành khách/năm, chiếm 12% thị phần, xếp gần cuối bảng, sau Thái Lan, Malaysia, Philippines. Những nước có dân số ít hơn ta, thua xa Singapore, nước chỉ có 3 triệu dân và chỉ có một sân bay, chất lượng phục vụ thua xa hàng không Lào." Cảm on bác đã tổng kết cho dân mình thấy "Việt nam là đất nước thông minh và hiếu học".

Rất đúng thực trạng của nước ta hiện nay!

Phải nói rằng bài viết của TS Bá rất hay, rất sâu sắc và đầy trách nhiệm, tôi hi vọng rằng bài viết sẽ thức tỉnh một ai đó, trong con người nào đó, từ đó sẽ kéo theo nhiều người khác cùng tham gia hưởng ứng và thực hiện quyết liệt những tâm huyết của Bộ Trưởng Đinh La Thăng: “dũng cảm, thông minh, sáng tạo”, hi vọng trong tương lai gần, con số TNGT ở nước ta có thể giảm xuống 3 con số (1xx!).....đây liệu có phải là mơ ước chính đáng của mỗi người dân Việt Nam chúng ta?.

Danh dự, dân tộc - tôi và tiền.!

Hỡi các giáo sư, tiến sĩ!
Nhân dân đã tạo cơ họi cho các GS, TS có học hàm, học vị ở các trường đại học, các viện nghiên cứu, leo lên được các chức vụ cao hơn, kiếm được nhiều tiền hơn.
Có lẽ các GS, TS đã có đủ nhà lầu, xe hơi rồi.
Đã đến lúc các GS, TS hãy nghĩ về danh dự và dân tộc rồi.

Không thể cứ ngồi đấy mà nhìn

Tôi ủng hộ ý kiến của anh Đình Bá. Những người dân chỉ biết đi đoạn đường từ nhà đến chỗ làm và quay về còn mạnh dạn lên tiếng vì họ quá bức xúc. Các vị thạc sĩ, tiến sĩ trong ngành cũng cần có ý kiến vì ý kiến tư vấn của các vị sẽ góp phần lớn hơn để giảm thiểu tai nạn, quá tải cho người tham gia giao thông trên đất nước này.

Nhiều GS,TS để làm gì?

Thật sự nhìn giao thông nước ta mà thấy nản quá. Đường thì chật người thì đông. Làm 1 tuyến đường vài km mà mất mấy năm mới xong, nhưng chỉ được mấy tháng đã lồi lõm,ổ gà ổ voi. Đến cả những dự án trọng điểm quốc gia mà cũng xuống cấp trầm trọng sau vài năm đưa vào sử dụng. Bài viết của TS đã cho chúng ta thấy 1 cách nhìn khái quát và đội ngũ trí thức ngành giao thông nói riêng và cả nước nói chung. Cám ơn bài viết của TS và chúc TS có một sức khoẻ thật tốt để cống hiền cho đất nước cho tổ quốc.

Dũng cảm hơn nữa!!!!

TS Trần Đình Bá ơi, Đề nghị bác viết thêm một bài nữa về các GS, tiến sỹ, thạc sỹ ngành nông nghiệp học đi .... 1tỷ GS, TS, TS nông nghiệp ở việt nam đang bị ngủ gật và để cho anh Hai lúa miền tây lai được tới 15 giống lúa mới cho Nông dân miền tây...

Giải pháp hiệu quả

Chúng ta phải đưa ra các biện pháp như sau: 1. Chuyển toàn bộ các trường đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp ra khỏi thành phố. Quy hoạch lại các trường đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp tại Ba Vì, Hòa Bình...Việc này góp phần giảm hàng triệu người tham gia lưu thông trong nội đô, đồng thời giảm một số thành phần ăn theo như những chợ tạm dành cho sinh viên, thuê trọ...đồng thời giảm nhiều tệ nạn xã hội khác... 2. Chuyển toàn bộ các nhà máy, xí nghiệp nhỏ, vừa và lớn vào các khu công nghiệp 3. Tăng cường hệ thống giao thông công cộng trong nội đô: tàu điện 1 ray, xe buyt 2 tầng, xe buýt chạy nhiên liệu sạch, quy hoạch và xây dựng hệ thống tàu điện ngầm... 4. Cấm và ngừng ngay xây dựng các khu đô thị và chung cư trong nội đô: vd khu đô thị Royal city, các tòa nhà chung cư dọc đường Nguyễn Trãi, Láng, Láng Hạ..nhằm giảm bớt áp lực cho cơ sở hạ tầng 5. Quy hoạch các khu đô thị vệ tinh, các khu chức năng vệ tinh nối liền với thủ đô bằng hệ thống tàu và ô tô 6. Chuyển các bệnh viện lớn ra khỏi trung tâm thành phố và quy hoạch lại hệ thống bệnh viện 7. Đánh thuế cao cho việc thuê văn phòng tại các quận nội thành 8. Đối với hệ thống đường sắt: mở rộng hệ thống đường sắt lên khổ 1.435m để tăng tốc độ chạy tàu giữa các khu đô thị vệ tinh và các tỉnh thành

không cần chỉnh

Cứ thế mà làm thôi. Xin cảm ơn TS

Tuyệt

Quá tuyệt với, TS Trần Đình Bá đã ĐẤM một cú đấm thẳng vào giới tri thức của ngành GTVT nước nhà, hy vong giới tri thức của ngành GTVT nước nhà ai ai cũng đọc được bài viết này và tư đó cảm thấy lòng tự trọng đối với dân tộc với đất nước mà hảy đầu tư trí tuệ cho đất nước

Tôi đồng ý

Đúng vậy. Tôi đồng ý với bạn. Dám nghĩ, dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Khẩu hiệu này đâu chỉ dành cho thanh niên. Nói ra ko phải để chê bai. Hãy chung tay và có trách nhiệm làm cho Việt Nam đi lên.

Người tài đâu rồi !!!!

Một bày viết nội dung ngắn gọn, súc tích má bao quát được hết tình hình giao thông của Việt nam. Quá Hay! Xin vnexpress cho đăng rộng rãi. Không biết các vị có trình độ và chức quyền của ngành GTVT có biết chăng! Và hành động như thế nào???

Không trùm mền nhưng xin đừng viển vông.

Tôi rất hoan nghênh ý kiến TS Trần đình Bá tuy nhiên cũng rất lo cảnh tung mền ra rồi thì bay bổng dù không có cánh.Chúng ta sinh ra trong một xã hội với những điều kiện vật chất cụ thể và không thể tách rời nó.Mọi dự án cần phải trả lời minh bạch câu hỏi :Tiền(vốn) ở đâu? và trả lại(hoàn vốn) bằng gì? đó là tối thiểu.

Tôi e rằng TS Trần đình Bá có sự lầm lẫn giữa sản xuất công nghiệp với lắp gép đơn giản từ những cấu kiện nhặt nhạnh nên mới nói chế tạo máy bay đi sau nông dân nam bộ, cũng như gần đây có nhà báo nhầm lẫn đưa tin thợ cơ khí chế tạo xe đua công thức 1 (F1).

Trí tưởng tượng cho phép chúng ta tưỏng tượng chế tạo tầu vũ trụ với những phép tính rất cơ bản trong vài cuốn sách nhưng ai cũng biết đó chưa đủ vì nếu chỉ có thế chắc rất nhiều nước đã làm.Quay trở về chuyện đường sắt,công nhận hệ thống đường sắt của chúng ta quá lạc hậu và cần cải tạo hiện đại hoá nó thế nhưng làm đến đâu thì phải tính toán đến mức tầu điện khí hoá như Đức hoặc Châu âu đang dùng hay làm tầu cao tốc mà các nước như Nhật,Mỹ,Hàn quốc đã làm trên một số tuyến chính? Câu hỏi quan trọng là vay để mua công nghệ mà làm rồi thì trả bằng gì và lúc nào trả ? Có phần cứng (Tầu và Đường) rồi thì điều hành ra sao ? Con người cũng cần được đào tạo.Đúng tà nếu ai đó trong giới trí thức còn trùm mền thì nên chui ra nhưng sau đó xin đừng quá bố đồng.

PHẢI TÍNH ĐẾN GIẢI PHÁP LÂU DÀI

Giải quyết ùn tắc giao thông Hà Nội phải tính đến giải pháp lâu dài. Vừa qua UBND thành phố Hà Nội và Bộ Giao thông vận tải trình cho chính phủ các phương án để giải quyết vấn đề ùn tắc giao thông tại thủ đô, hiện nay đang triển khai thực hiện nhưng vẫn tắc đường ,đây là giải pháp tình thế cần phải tính đến giải pháp lâu dài.Đang ảnh hưởng rất lớn đến đời sống sinh họat hàng ngày của các thầy cô giáo , phụ huynh và các em học sinh sinh viên, đến chất luợng dạy và học. Chúng ta đều thấy hiện nay hệ thống giao thông tại thủ đô cơ sở hạ tầng đầu tư chưa đồng bộ, làn đường phục vụ cho các phương tiện giao thông chưa đảm bảo tiêu chuẩn cấp đường, nếu cần phải mở rộng làn đường ra, thì chi phí đầu tư quá lớn, nhất là hỗ trợ đền bù giải phóng mặt bằng, có thể chi phí đền bù bằng giá trị đầu tư cho dự án làm con đường mới.

Hàng năm dân số Hà Nội tiếp tục tăng, bên cạnh đó song song các phương tiện tham gia giao thông cũng tăng lên để đáp ứng nhu cầu của người dân. Chính quyền cũng không thể nào khống chế được. Vì vậy cần có giải pháp lâu dài, theo tôi thấy nhiều nước trên thế giới đã thực hiện có hiệu quả là cần thiết quy hoạch khu hành chính mới của thành phố tại nơi khác, đồng thời gắn quy hoạch khu chung cư, chợ, trường học… nhằm phục vụ cho người dân và cho cán bộ, công chức làm việc tại khu hành chính mới này.Có thể các cơ quan hành chính của UBND thành phố Hà nội được di dời đến khu hành chính mới theo quy hoạch, có thể tại khu vực hướng đường ra sân bay nội bài, hiện tại khu vực này diện tích còn rất rộng , thưa dân cư. Còn các trụ sở ban ngành hiện nay của UBND thành phố Hà nội , nơi nào có mang tính lịch sử cần thiết để lại để bảo tồn lịch sử văn hóa dân tộc, còn lại cho thanh lý đấu giá , số tiền thu được qua đấu giá chắc chắn sẽ đủ để xây dựng các trụ sở mới , ngân sách nhà nước sẽ không bị ảnh hưởng đến.Đối với các trường đại học và bệnh viện từng bước quy hoạch đưa ra khu vực ngoại thành .Có như vậy trong tương lai Hà nội sẽ không còn tình trạng ùn tắc giao thông.

Oh,Dear!

Ôi, Tiến sỹ Bá, nói nhỏ với nhau nghe thôi chứ...Tiến sỹ mà viết vậy thì ...ngại cho 1000 GS,TS ngành GTVT quá !

Quá hay

Bài viết của A.Đình Bá là quá đúng với đất nước ta hiện nay. Phải mạnh dạn và sáng tạo.

Bừng bừng khí thế!

đọc bài của tiến sĩ Bá lại thấy trách nhiệm một người trí thức nhói lên, dù mình chẳng phải giáo sư tiến sĩ gì!

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
Bài viết của độc giả trên chuyên mục này không nhất thiết trùng với quan điểm của tòa soạn, và không có nhuận bút.
Muôn kiểu giao thông Việt Nam

Ảnh: Hà Ngọc Sang
Chia sẻ ảnh giao thông do bạn chụp được tại đây
Xem nhiều nhất
 
Cuộc sống qua ống kính độc giả

Chia sẻ ảnh do bạn chụp được tại đây

 
 
 
Lien he quang cao