Thứ bảy, 28/1/2012, 08:36 GMT+7

Tết xưa

Nhìn những cành hoa đào rực rỡ màu sắc, những cặp bánh chưng xanh mà nhớ cái Tết Việt Nam quá.

Nhớ nhất là cái cảnh chuẩn bị tết. Nhớ cái tuổi thơ của tôi. Hồi ấy nhà nghèo đâu có tiền mua hoa đào hay hoa mai mà chỉ đi đến nhà người quen hay hàng xóm xin một cành về cắm trước bàn thờ tổ tiên. Những ngày gần tết hồi cha tôi còn sống thường hay lên rừng kiếm rễ hương để về làm hương cho ngày tết. Mùi rễ hương thơm phức. Cha làm được những bó hương để dùng vào dịp tết. Nhà cửa cũng được chuẩn bị dọn dẹp, trang hoàng sạch sẽ để đón tết. Rồi ngày gói bánh chưng thường lệ là gói 3 ngày trước tết. Lần nào cha cũng gói cho một cái "bánh con" để ăn trước vì tôi là con út trong nhà. Tôi ngồi bên cha phụ giúp viêc buộc lạt quanh các bánh tét. Hồi đó, trước tết mấy tháng là cha và mấy chị tôi đã phải đi lên núi để kiếm rễ rành rành về để nấu bánh.

Hôm nấu bánh thường thường thức khuya để trông bánh, lúc nào cũng phải canh để bánh khỏi cạn nước. Cái không khí cả nhà quây quần đón tết thật ấm cúng làm sao!

Rồi thông thường ngày trước tết là nhà tôi thường nấu rượu. Tất cả dường như là tự cung tự cấp hết vì nhà nông lấy tiền đâu mà cái gì cũng mua!

Ngày nấu rượu rất quan trọng vì phải thay nước thường xuyên và cái nước nóng đổ ra thì lại dùng để tắm. Để đón năm mới mọi người phải được tắm rửa sạch sẽ. Nước nóng nấu rượu đủ dùng cho cả nhà. Lần lượt thay nhau tắm. Khi đổ nước nóng lên người, hơi bốc lên nghi ngút nhưng ngay sau đó lại càng lạnh hơn vì nhà tắm chỉ được khép bằng một cánh cửa hở gió chứ không phải được kín đáo như bây giờ.

Ôi cái lạnh ấy bây giờ tôi vẫn đang cảm thấy nó. Lạnh nhưng không lạnh lẽo mà cái lạnh của niềm phấn chấn vì sau cái lạnh ấy, mình sẽ sảng khoái hơn, sạch sẽ hơn để đón chào một năm mới.

Rồi ngày 30 tết cũng đến, ngày hôm không phải đi chăn trâu mà mẹ cho nghỉ ở nhà và được theo mẹ đi chợ. Chợ 30 tết ngưòi đông như kiến, chen chúc nhau... nhưng mà vui lắm. Đi chợ tết thường được áo mới hay được vài quả bóng bay, thổi đỏ cả miệng.

Khi tôi lớn hơn một tí lại phải đi chợ bán xu hào, rau mùi... các sản phẩm mà cả nhà làm được để có tiền tiêu tết. Tôi nhớ nhất là cái lần tôi được cử đi chợ Vịnh để bán su hào. Mọi người trong gia đình phải đi một chợ khác nhau để hy vọng bán được nhiều và phòng khi bị ế ở một chợ nào đấy. Tôi năm ấy mới có 13-14 tuổi (nhưng tôi bé lắm khoảng 35kg), gánh một gánh xu hào qua sông, còng cả lưng, đi băng qua đường đê, rồi còn một quãng đường rất dài nữa mới đến chợ Vịnh. Tôi thuộc loài "còi" nên gánh cũng chẳng được nhiều. Đường đất trơn như đổ mỡ. Thế mà chợ Vịnh hôm đó ế, bán không hết cuối buổi lại phải gánh về hơn nửa. Ôi trên đường về nhà chán mà chảy cả nước mắt. Nhưng ở quê là thế, tuy vất vả nhưng vui và nhớ lắm! Càng đi xa càng nhớ.

Đã hơn 10 năm tôi sống và làm việc có con cái ở bên châu Âu, nhưng những ngày gần tết lòng tôi luôn nôn nao và muốn được ở nhà cùng đón tết với cả gia đình. Tôi cũng may mắn là được về Việt Nam thường xuyên nhưng mà ngày tết xa quê thì nhớ da diết. Nhớ cái Tết quê tôi quá. Nhớ cái không khí đầm ấm bên cỗ giao thừa. Nhớ tất cả những gì của tết, tết ơi!

Xuan Lauque

Cảm ơn chị đã chia sẻ cảm xúc

Bài viết của chị cảm động quá, tuổi thơ của em cũng ở quê như chị, giờ đang sống ở nước ngoài nên mỗi khi Tết về lại mang nỗi hoài hương nhớ Tết...Cảm ơn chị đã chia sẻ những cảm xúc rất thật của mình...

ÍT NGƯỜI NHỚ TẾT VN QUANH LITTLE SAIGON !

Có lẽ chẳng có mấy người nhớ Tết ở VN quanh khu Little Saigon, vì học sinh sinh viên vẫn phải đi học, công nhân viên chức vẫn phải đi làm, các siêu thị vẫn mở cửa từ sáng mùng một Tết, chỉ có vài cơ sở thương mại nhỏ đóng cửa vài hôm để chợ mở cửa vào ngày họ cho là tốt. Các phòng mạch và TTYT vẫn làm việc như thường lệ; bây giờ thì người ở Mỹ gọi điện thoại về VN thăm gia đình chỉ mất có 2.6 cents mỗi phút nên tha hồ chuyện trò qua điện thoại ! Có những người đã đôi ba chục năm không bề VN ăn Tết, vì Tết ở Mỹ cũng ok rồi, chẳng thiếu món gì, có khi lại ngon hơn là ở VN. Riêng tôi thì ngày nào cũng là ngày Tết vì cháu ngoại gái 9 tuổi của tôi là Tết của tôi đấy !

tết xưa

Ngày xưa tuy nghèo, thiếu thốn nhưng vui, hạnh phúc! còn bây giờ mọi thứ đều đã thay đổi, thay đổi cả nếp sống đẹp của ngày xưa... Ước gì mọi thứ vẫn không thay đổi mà chỉ thay đổi chất lượng của cuộc sống thì tốt biết mấy. Để khi người ta muốn tìm về kỷ niệm xưa với những hình ảnh thân thương, nhớ lại những ngày xa xưa thì cuộc sống này sẽ ý nghĩa biết bao. Tiếc là mọi thứ đã thay đổi theo chiều hướng "xa lạ" , xóa nhòa mọi thứ để giờ đây người ta chỉ có thể tìm lại trong ký ức hư ảo.....

ngày xưa ơi!

có những điều mà có đi cả chặng đuờng này tôi cũng không quên về ngày xưa ấy. Khi cả nhà quây quần bên nồi bánh chưng ấm cúng, chung tay tất bật đón tết, mệt nhoài nhưng lòng rạo rực chờ đón một điều gì đó thiêng liêng

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
Bài viết của độc giả trên chuyên mục này không nhất thiết trùng với quan điểm của tòa soạn, và không có nhuận bút.
 
Cuộc sống qua ống kính độc giả

Chia sẻ ảnh của bạn tại đây

 
 
 
Lien he quang cao