Ít người có trách nhiệm với con cái sau ly hôn
Đa phần những người đàn ông sau khi ly hôn đều không có trách nhiệm với con cái chung. Khi ra trước Tòa thì tuyên bố hùng hồn rằng mỗi tháng tôi sẽ chu cấp từng này.... tiền để cho vợ chăm sóc con được chu đáo hơn (có vẻ ta đây là người có trách nhiệm với con cái lắm).
Nhưng khi cầm tờ quyết định ly hôn trong tay rồi thi xem như là "chuồn luôn". Tôi khuyên chi nên quên đi không cần đến những đồng tiền vô trách nhiệm đó và phải tự chứng minh được rằng: Mình không có đồng tiền vô trách nhiệm đó mình vẫn nuôi con khôn lớn đàng hoàng.
Chúc chị bản lĩnh hơn.
NguyễnnThị Mai
Tôi cũng ở hoàn cảnh như chị. Khi chia tay, tôi nhận nuôi hai con quay về với bố mẹ đẻ. Anh ấy nhận toàn bộ tài sản chung của hai vợ chồng, tôi cũng chẳng yêu cầu đóng góp để anh ấy tự giác.
Vì tôi nghĩ nếu ...
Tôi cũng ở hoàn cảnh như chị. Khi chia tay, tôi nhận nuôi hai con quay về với bố mẹ đẻ. Anh ấy nhận toàn bộ tài sản chung của hai vợ chồng, tôi cũng chẳng yêu cầu đóng góp để anh ấy tự giác.
Vì tôi nghĩ nếu yêu cầu, toà đã quyết thế mà anh ta không thực hiện thì cũng vô nghĩa, hơn nữa cứ đến tháng lại phải nhận tiền và gặp mặt anh ta tôi nghĩ sẽ rất khó chịu.
Có lẽ vì thế mà gần 10 năm nay anh ấy chẳng đóng góp tiền nuôi con, điều ước mơ của tôi là đến tết hoặc đầu năm học anh ấy mua cho con cái cặp sách, hoặc mấy quyển vở cho con cái khỏi tủi thân là được rồi. Một mình tôi vẫn nuôi được hai con đàng hoàng. Không biết có phải sau khi lấy vợ mãi không có con anh ấy mới nghĩ đến những đứa con của mình hay không mà khoảng 2 năm nay, thỉnh thoảng anh ấy có đến nhà đưa tôi vài trăm cho con lớn đang học đại học. Anh ấy đưa thì tôi nhận và cảm ơn. Nhưng tuyệt nhiên không đòi hỏi gì. Tùy lương tâm của anh ấy thôi.
Tôi có một mình và phải làm đủ mọi việc để có thêm thu nhập nuôi con. Bù lại tôi thấy thanh thản khi không phải là chủ nợ của chồng cũ. Chị còn có chồng mới nên cũng đỡ hơn.
Chúc mẹ con chị vui vẻ, sức khoẻ
Xin được cùng chia sẻ với chị như tất cả những người bạn đọc. Cùng cảnh phụ nữ và cùng cảnh nuôi con một mình sau ly hôn chị ạ. Tôi cũng đã thấm thía về sự nhầm lẫn cho dù cũng đã gần 4 năm tìm hiểu và 1 ...
Xin được cùng chia sẻ với chị như tất cả những người bạn đọc. Cùng cảnh phụ nữ và cùng cảnh nuôi con một mình sau ly hôn chị ạ. Tôi cũng đã thấm thía về sự nhầm lẫn cho dù cũng đã gần 4 năm tìm hiểu và 1 năm chung sống.
Chị hãy thật can đảm lên, có gia đình, người thân bên cạnh sẽ an ủi và bù đắp rất nhiều, rất nhiều đấy chị ạ. Bên cạnh mình là đứa con, một tương lai để mình vun trồng và hy vọng. Phấn đấu cho công việc tốt và đặt ra mục đích sống rõ ràng, cụ thể. Như vậy, chị không còn thời gian để suy nghĩ về quá khứ khổ đau, và tập trung nuôi dạy con thật tốt và sống đúng mực là đủ.
Bản chất của anh ta không tốt thì có biện minh như thế nào thì cũng vô nghĩa thôi chị ạ. Hãy từ từ quên anh ta đi, quên trách nhiệm của anh ta đi. Hãy để lương tâm của một người cha cắn rứt , ân hận đã quá muộn khi anh ta đã về già.
Tôi đã vượt qua được nỗi đau đó và giờ hai mẹ con sống rất yên ổn. Sự nghiệp của tôi cũng đã ổn định và điều quan trọng nhất đó là đời sống tinh thần được thanh thản đấy chị Thanh ạ!
Theo các bạn thì chi phi sinh hoạt cho một cháu bé 2 tuổi là bao nhiêu một tháng? Hiện tại mỗi tháng tôi gửi 5 triệu nhưng bà ấy vẫn kêu ít.
Tôi đọc câu hỏi của chị và có ý kiến như sau:
Chị nên nộp đơn yêu cầu thi hành án đến cơ quan thi hành án dân sự cấp quận huyện nơi có Tòa án đã ban hành bản án hoặc quyết định ly hôn của chị. Chúng ...
Tôi đọc câu hỏi của chị và có ý kiến như sau:
Chị nên nộp đơn yêu cầu thi hành án đến cơ quan thi hành án dân sự cấp quận huyện nơi có Tòa án đã ban hành bản án hoặc quyết định ly hôn của chị. Chúng tôi không rõ lắm vì sao có cơ quan trả lời rằng chỉ có thể giải quyết cho chị từ tháng 6/2008 đến nay.
Theo tôi hiểu, thời hiệu yêu cầu thi hành án theo Pháp lệnh thi hành án dân sự là 03 năm. Và đối với bản án, quyết định thi hành theo định kỳ như của chị (cấp dưỡng nuôi con hàng tháng) thì thời hạn ba năm được áp dụng cho từng định kỳ, tính từ ngày nghĩa vụ đến hạn.
Nên nếu chị yêu cầu thi hành án vào tháng 6/2009 thì có thể được giải quyết tiền cấp dưỡng nuôi con từ tháng 6/2006. Mặt khác, quy định về thi hành án dân sự gần đây có thay đổi.
Theo Điều 30 Luật thi hành án dân sự có hiệu lực từ ngày 1 tháng 7 năm 2009, thời hiệu để chị nộp đơn yêu cầu thi hành án là 05 năm, kể từ ngày bản án, quyết định có hiệu lực pháp luật.
Đối với bản án, quyết định thi hành theo định kỳ thì thời hạn 05 năm được áp dụng cho từng định kỳ, kể từ ngày nghĩa vụ đến hạn. Nghị quyết 24/2008 ngày 14 tháng 11 năm 2008 của Quốc hội hướng dẫn rằng đến thời điểm Luật này có hiệu lực thi hành mà việc thi hành án chưa được thi hành hoặc chưa thi hành xong thì áp dụng các quy định của Luật này để thi hành.
Như vậy, trường hợp của chị có thể được áp dụng luật mới. Theo chị nói thì chị đã ly hôn đã hơn 04 năm. Nhưng tính đến nay có thể chưa quá 5 năm. Vậy, Chị nên sớm nộp đơn để có thể được giải quyết toàn bộ tiền cấp dưỡng nuôi con từ khi ly hôn đến nay.
Trân trọng
Tôi là một phụ nữ có hoàn cảnh giống chị Mai, chồng vũ phu, bỏ vợ theo bồ, tôi buộc phải ly dị chồng. Vậy mà khi ra tòa, thấy anh ta cò kè tiền nong đồ đạc (mà xin nói thêm đây là tài sản chung của 2 vợ ...
Tôi là một phụ nữ có hoàn cảnh giống chị Mai, chồng vũ phu, bỏ vợ theo bồ, tôi buộc phải ly dị chồng. Vậy mà khi ra tòa, thấy anh ta cò kè tiền nong đồ đạc (mà xin nói thêm đây là tài sản chung của 2 vợ chồng, và anh ta thuộc diện khá giả), tôi đã quyết định không cần tiền cấp dưỡng cho con nữa.
Nhưng xin nói thật đó là một quyết định sai lầm (mà rất nhiều người cũng phản đối). Bởi vì ngoài vấn đề về kinh tế, việc không chu cấp cho con còn làm cho con tôi không nhận thức được trách nhiệm của người cha nữa, và biến anh ta thành con người càng vô trách nhiệm hơn. Đó là điều không nên, vì nói cho cùng rồi con mình nó vẫn sẽ có lúc qua lại với bố.
Ngoài ra, tôi thấy quan điểm sai lầm của một số bạn đọc cho là không cần, chẳng đáng gì; cũng như việc pháp luật Việt Nam không có chế tài nghiêm khắc đối với việc bắt buộc thực hiện trách nhiệm cấp dưỡng sau ly hôn, đã khiến cho phụ nữ và trẻ em của Việt nam (vốn là những đối tượng yếu đuối hơn) lại càng trở nên thiệt thòi.
Đây là một nhược điểm, khác hẳn với các nước phát triển. Họ rất coi trọng việc bảo vệ quyền lợi hợp pháp của bà mẹ và trẻ em, và chắc chắn không có chuyện để xảy ra tình trạng đàn ông chối bỏ trách nhiệm của người cha đối với con cái như vậy.
Chúng ta nên có nhận thức đúng đắn về việc này, đừng để những đứa trẻ và phụ nữ phải chịu nhiều thiệt thòi không đáng có. Ngoài việc mong muốn Việt Nam có những chế tài nghiêm khắc hơn đối với việc này, tôi cũng mong các chị em phụ nữ phải ly hôn không nên có quyết định sai lầm giống như tôi..
Chị Thanh ạ,
Cùng ở hoàn cảnh của chị em rất hiểu chị trong hoàn cảnh hiện tại. Chúng em ly hôn khi cháu bé chưa đầy một năm tuổi, và cho tới bây giờ đã được bốn năm có lẻ. Cháu trai của em đã bắt đầu bước sang tuổi ...
Chị Thanh ạ,
Cùng ở hoàn cảnh của chị em rất hiểu chị trong hoàn cảnh hiện tại. Chúng em ly hôn khi cháu bé chưa đầy một năm tuổi, và cho tới bây giờ đã được bốn năm có lẻ. Cháu trai của em đã bắt đầu bước sang tuổi thứ năm rồi.
Em luôn giữ hình ảnh bố trong cháu thật tốt đẹp, nhưng không giống chị em có đề nghị bố cháu đóng góp tiền nuôi con bởi đó là một phần trách nhiệm của một người bố (mặc dù số tiền không nhiều, chỉ 300 000vnđ/tháng). Nhưng chị biết không thậm chí một lời hỏi thăm con cũng không có, nói gì đến chuyện góp tiền nuôi con. Đôi khi em cũng rất bối rối không biết có nên duy trì hình ảnh về một người bố hoàn hảo trong mắt con trai nữa hay không?
Đúng là không hề có gì quá đáng khi chúng ta đề nghị bố của đứa bé đóng góp tiền nuôi con, nhưng nộp đơn lên tòa đề nghị thi hành án chỉ để có được 300000 vnđ/tháng mà chưa chắc đã có được, thì quả là việc làm uổng phí cả về thời gian, công sức và tiền bạc. Em quyết định không làm việc đó, dành sự lãng phí ấy làm việc để có tiền chăm sóc, nuôi dưỡng và dậy dỗ con.
Con người bội bạc không có tình người đâu đáng để chúng ta quan tâm hơn nữa, đằng nào thì mình cũng không thể làm cho con cái chúng có lại một người bố xứng đáng được. Tại sao không nhủ rằng ta chưa từng có một người chồng như thế.
Chị Thanh ạ, chỉ nên trách người lớn chúng ta, bọn trẻ không hề có lỗi, chúng cần được chăm sóc, yêu thương. Vậy sao một người mẹ như chị em mình không hướng con tới những điều tốt đẹp. Mẹ luôn yêu thương và chăm sóc con, bố có lẽ cũng yêu thương con như vậy nhưng bố không có điều kiện, hãy để bọn trẻ có lối suy nghĩ hướng thiện. Và sau này khi chúng lớn thêm, chúng độc lập về suy nghĩ và nhận định vấn đề, chúng sẽ hiểu.
Chị biết không, em đã không kìm được nước mắt khi mà cháu bé nhà em mới được 3 tuổi tự mình nói rằng: "Mẹ ơi tại sao con ốm mà bố và ông bà nội không thăm con? Con không yêu bố, không yêu ông bà nội nữa".
Nhưng em biết mình phải trả lời con như thế nào, để sau này cháu không cho rằng em đã nói dối cháu, và cháu ít bị tổn thương nhất.
Hơn bốn năm đã trôi qua, hai mẹ con em vẫn sống rất tốt cho dù không có sự hiện diện của bố cháu, cho dù cháu không có được tình yêu thương cũng như sự đóng góp về tài chính của bố và ông bà nội cháu. Nhưng bù lại cháu được sống trong một môi trường đầy tình cảm thương yêu dành cho cháu của mẹ, của gì, của ông bà ngoại.
Em vẫn luôn tự dằn vặt mình vì đã không đem lại cho con được một người bố nhưng làm sao được khi bản thân bố của cháu là người như vậy. Một lần quyết định sai lầm, em cho rằng mình đã phải trả giá bằng cả cuộc đời.
Vậy tại sao chị em mình cứ phải băn khoăn mãi nhỉ, nếu bố cháu là người có trách nhiệm liệu cuộc hôn nhân có đi đến kết cục này không? Con cái là vốn quý giá nhất của chúng ta, em chỉ mong sao chăm con nên người, ấy là mục tiêu lớn nhất rồi.
Chị Thanh ạ, theo em tiền bạc cũng rất quý nhưng chưa phải là tất cả, gieo nhân nào thì gặt quả đó.
Em tin rằng cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp thôi cho dù còn nhiều khó khăn cần vượt qua.
Theo tôi nghĩ bạn đường nên trông trờ vào tiền trợ cấp của chồng bạn, vì tôi nghĩ đàn ông khi đã ly dị, nếu họ có trách nhiệm với con thì họ đã đưa từ lâu rồi.
Nếu như bạn có công việc làm ổn định ,thì tự bạn ...
Theo tôi nghĩ bạn đường nên trông trờ vào tiền trợ cấp của chồng bạn, vì tôi nghĩ đàn ông khi đã ly dị, nếu họ có trách nhiệm với con thì họ đã đưa từ lâu rồi.
Nếu như bạn có công việc làm ổn định ,thì tự bạn có thể nuôi được con không cần nhờ vào tiền trợ cấp của chồng ban. Với lại anh ta chẳng một lần nào tới thăm con chứng tỏ với anh ta đã coi như không có đứa con đó.
Ở nước ngoài, khi ly dị nếu như người vợ nuôi con, thì người chồng nếu muốn gặp con thì hàng tháng phải đưa tiền trợ cấp. Còn nếu không đưa tiền trợ cấp thì anh ta sẽ không được gặp con.
Bây giờ bạn có kiện anh ta thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, vì nếu có kiện mà anh ta sau này không đưa thì bạn cũng chẳng làm gì được anh ta.
Luật pháp ở nước ta chưa nghiêm giống như ở nước ngoài. Nếu như ở nước ngoài mà không đưa tiền trợ cấp thì sẽ bị trừ vào tiền lương hàng tháng, đấy là với những người có việc làm. Còn những người chồng không có việc làm thì người vợ sẽ được nhận tiền trợ cấp của nhà nước.
Nói tóm lại không có tiền trợ cấp của chồng bạn thì tự bạn vẫn có thể nuôi con được, và khỏi cho anh ta gặp con luôn.
Tôi hiểu được cảm xúc của chị lúc này, vì tôi cũng nằm trong hoàn cảnh của chị. Nhưng sao chị lại để hắn xông vào nhà đánh chị mà lại không kiện hắn về việc cố ý gây thương tích cho chị. Công an địa phương không giải quyết ...
Tôi hiểu được cảm xúc của chị lúc này, vì tôi cũng nằm trong hoàn cảnh của chị. Nhưng sao chị lại để hắn xông vào nhà đánh chị mà lại không kiện hắn về việc cố ý gây thương tích cho chị. Công an địa phương không giải quyết thì chị nên kiện thẳng lên quận hoặc thành phố.
Nhưng chị nên tham vấn luật sư trước đã. Đối với hạng người này không nên nương tay chị ạ. Thi hành án bên chị cũng quá đáng, chị nên nhờ luật sư tư vấn thêm, vì theo tôi buộc hắn phải trả lại toàn bộ số tiền trợ cấp mà còn phải trả thêm phần lãi suất tổng số tiền trợ cấp trong 4 năm qua.
Chồng cũ tôi cũng không trợ cấp cho con tôi gần nữa năm qua, hắn nói với con bé không về nhà hắn mà bắt hắn đóng tiền học (800,000đ/tháng), hắn không đóng. Tôi vẫn đang cho hắn thời gian để bỏ ý nghĩ đó. Và để con tôi trực tiếp nói phải quấy với hắn và cũng để nó nhìn rõ mặt thật của ba nó. Loại này nên bỏ đi và không nên liên hệ đến làm gì.
Cố lên chị, nên tìm đến luật sư để được tư vấn.
Trường hợp của chị em nghĩ là khi chị đã không đòi hỏi việc trợ cấp trước đây như lý do chị đã nêu thì việc tòa chỉ chấp nhận can thiệp từ tháng 6/2008 là hợp lý.
Tuy nhiên việc Công an địa phương nói thương tích chưa đến ...
Trường hợp của chị em nghĩ là khi chị đã không đòi hỏi việc trợ cấp trước đây như lý do chị đã nêu thì việc tòa chỉ chấp nhận can thiệp từ tháng 6/2008 là hợp lý.
Tuy nhiên việc Công an địa phương nói thương tích chưa đến 11% nên không thể xử lý được là chưa chính xác. Trường hợp này chị có thể khởi kiện ra tòa yêu câu bồi thường thiệt hại do hành vi cố ý gây thương tích của anh ta gây ra. Ngoài ra thì thương tích của chị tuy dưới 11% thì chồng cũ của chị vẫn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Bởi vì theo quy định tại Điều 104 Bộ luật Hình sự thì người nào cố ý gây thương tích cho người khác với tỷ lệ thương tật dưới 11% vẫn bị truy cứu trách nhiệm hình sự, nếu thuộc một trong các trường hợp sau đây: Dùng hung khí nguy hiểm hoặc dùng thủ đoạn gây nguy hại cho nhiều người; gây cố tật nhẹ cho nạn nhân; Phạm tội nhiều lần đối với cùng một người hoặc đối với nhiều người; Đối với trẻ em, phụ nữ đang có thai, người già yếu, ốm đau hoặc người không có khả năng tự vệ; Đối với ông, bà, cha, mẹ, người nuôi dưỡng, thầy giáo, cô giáo của mình; Có tổ chức; Trong thời gian đang bị tạm giữ, tạm giam hoặc đang bị áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục; Thuê gây thương tích hoặc gây thương tích thuê; có tính chất côn đồ hoặc tái phạm nguy hiểm; Để cản trở người thi hành công vụ hoặc vì lý do công vụ của nạn nhân.
Như vậy, do tỷ lệ thương tật của bạn là dưới 11% nên chồng cũ của chị chỉ có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự, nếu cố ý gây thương tích cho chị thuộc một trong các trường hợp nêu trên.
Còn đối với trường hợp cấp dưỡng cho con chị, sau khi tòa án can thiệp vào khoảng thời gian từ tháng 6/2008 mà anh ta vẫn không thực hiện thì chị nên yêu cần thi hành án giúp đỡ.
Ngoài ra chị có thể nhờ các cơ quan đoàn thể như Hội bảo trợ bà mẹ và trẻ em, Hội phụ nữ... lên tiếng can thiệp để bắt buộc anh ta thực hiện nghĩa vụ đối với con mình.
Nếu anh ta vẫn chây lỳ không thực hiện nghĩa vụ thì theo tôi chị nên viết đơn trình bày hoàn cảnh của mình cho Tòa án đã xử vụ ly hôn của chị để yêu cầu Tòa án ra quyết định bắt buộc anh ta phải cấp dưỡng một lần.
Việc cấp dưỡng một lần có thể tổng số tiền mà chị sẽ nhận so với cấp dưỡng hàng tháng sẽ ít hơn nhưng số tiền đó tập trung nên sẽ là một số tiền lớn. Hơn nữa việc đòi nó cũng dễ dàng hơn vì Cơ quan thi hành án sẽ cưỡng chế chỉ có một lần.
Còn đối với cấp dưỡng hàng tháng thì bản thân Cơ quan thi hành án cũng sẽ rất khó thực hiện vì không thể nào hàng tháng họ đều phải cưỡng chế thi hành, tốn rất nhiều thời gian, tiền của mà hiệu quả không được bao nhiêu.
Ngoài ra theo ý kiến riêng của tôi thì chị cũng nên làm như vậy vì nếu nhận hàng tháng tức là lại phải gặp anh ta, việc gặp mặt và dây dưa với những ngươi như vậy thì cũng không nên. Đôi khi lại phải nghe những lời nói chối tai...
Chấm dứt quan hệ với anh ta càng sớm thì càng tốt chị à. Còn nếu chị thật sự vững về kinh tế và chồng mới của chị thật sự yêu thương chị và con riêng của chị thì tôi thiết nghĩ chị cũng không cần những đồng tiền đó để làm gì.
Làm khó anh ta thì cũng làm khó chính mình thôi chị à! Mong chị suy nghĩ thật kỹ và xem xét hoàn cảnh hiện tại của mình.
Chúc chị thành công và hạnh phúc!
Em cũng giống chị . Mình phải cố gắng lên chị ơi.
Không có những đồng tiền đó mình vẫn sống vẫn phải nuôi con mà chị. Mình đã yêu nhầm người, đã chọn sai người làm con mình khổ theo. Thôi thì chị hãy quên người đó và ráng ...
Em cũng giống chị . Mình phải cố gắng lên chị ơi.
Không có những đồng tiền đó mình vẫn sống vẫn phải nuôi con mà chị. Mình đã yêu nhầm người, đã chọn sai người làm con mình khổ theo. Thôi thì chị hãy quên người đó và ráng làm lụng mà nuôi con.
Em cũng đang cố gắng hết sức để cho con em được sung sướng đầy đủ, học hành đàng hoàng dù ba nó không hề chu cấp.
Em tin chị và em sẽ làm được. Cố lên nha chị.Phạm Xuân T
Với những người chồng, người cha vô trách nhiệm thì dù họ có tiền thì khi ly dị vợ rồi họ cũng lơ là con cái luôn. Quan trọng nhất là bạn phải tự chủ lo cho cuộc sống của bạn và con bạn, không thể trông chờ vào con ...
Với những người chồng, người cha vô trách nhiệm thì dù họ có tiền thì khi ly dị vợ rồi họ cũng lơ là con cái luôn. Quan trọng nhất là bạn phải tự chủ lo cho cuộc sống của bạn và con bạn, không thể trông chờ vào con người vô trách nhiệm đó, tuy có thể bạn thực sự khó khăn và cần số tiền đó để trang trải.
Nếu anh ta không có tài sản hay thu nhập không bao nhiêu thì có nhờ tòa án can thiệp thì kết quả cũng không khả quan lắm. Tuy nhiên nếu anh ta có thu nhập do tổ chức hay công ty nào đó chi trả thì bạn nhờ tòa án can thiệp đề nghị công ty đó mỗi tháng trừ thẳng vào khoản lương của anh ta (nếu bạn đưa ra yêu cầu này với tòa án khi xử ly dị thì tốt quá, đỡ phiền phức như bây giờ, tuy nhiên còn nước thì còn tát bạn à, để lo cho con mình thì phải bỏ tự ái sang 1 bên nhé).
Còn chuyện bố nó không trợ cấp cho con mà viện lý lẽ là do chị lấy chồng khác rồi tiền chu cấp cho con chị có xài đúng mục đích không mà đưa thì xin thưa rằng: các bố trợ cấp cho con có đáng gì đâu mà lo chi li kiệt xỉn thế?
Khoản tiền đó không thể lo cho con bạn đầy đủ trong thời buổi đắt đỏ này đâu, mẹ nó còn phải bù lỗ nhiều thứ lắm đấy: công sức chăm nom vất vả, tiền học tiền trường, tiền ăn tiền uống, tiền quần tiền áo... Tuy là con nít chứ khối thứ của nó còn tốn kém hơn cả người lớn chúng mình đấy ạ. Xui mà con nó ốm nặng thỉ bảo hiểm y tế bây giờ cũng chẳng còn miễn phí 100% nữa đâu, lại còn tiền đường tiền sá đưa nó đi lại khám bệnh nữa - lắm khi tiền thuốc chỉ tốn 1 mà tiền đi lại tốn đến 10- chẳng có bảo hiểm y tế nào lo cho các khoản này đâu.
Chúc chị và cháu mau ổn định cuộc sống.
Người chồng mới của em cũng chẳng ra gì nên em mới đòi hỏi tiền nuôi con của người chồng cũ.
Nếu người chồng mới không nuôi nổi con em thì em bỏ luôn cho song, người chồng cũ họ lại có trách nhiệm như trước.
Lúc ra tòa em ...
Người chồng mới của em cũng chẳng ra gì nên em mới đòi hỏi tiền nuôi con của người chồng cũ.
Nếu người chồng mới không nuôi nổi con em thì em bỏ luôn cho song, người chồng cũ họ lại có trách nhiệm như trước.
Lúc ra tòa em không nhận nuôi con mà có trách nhiệm giống như chồng cũ thì tòa không ép. Đừng làm tổn hại đến cuộc sống của trẻ thơ.
Tôi đang sống hạnh phúc bên vợ và hai đứa con nên tôi chưa biết cảm giác khi hai người ly dị. Nhưng tôi biết cảm giác cua một người cha khi sống thiếu vắng con cái vì khó khăn khi nghĩ đến thăm con mặc cảm với người chồng ...
Tôi đang sống hạnh phúc bên vợ và hai đứa con nên tôi chưa biết cảm giác khi hai người ly dị. Nhưng tôi biết cảm giác cua một người cha khi sống thiếu vắng con cái vì khó khăn khi nghĩ đến thăm con mặc cảm với người chồng sau của chị thử điện thoại hẹn anh ta uống nước hỏi thử xem.
Vài lời tâm sự cùng chị, tôi luôn mong chị sẽ phấn đấu vượt qua.
Đọc bài của chị Thanh Thanh về việc chồng cũ của chị sau khi ly hôn không đóng góp tiền nuôi con theo phán quyết của Tòa án, tôi nhớ lại đã hỏi đúng câu hỏi này đối với người bạn của tôi ở New Zeland.
Anh ấy cho biết ...
Đọc bài của chị Thanh Thanh về việc chồng cũ của chị sau khi ly hôn không đóng góp tiền nuôi con theo phán quyết của Tòa án, tôi nhớ lại đã hỏi đúng câu hỏi này đối với người bạn của tôi ở New Zeland.
Anh ấy cho biết rằng ở New Zealand sau khi ly hôn và Tòa án phán quyết ai phải đóng bao nhiêu tiền nuôi con và trong bao lâu thì người đó phải chuyển tiền đến nộp cho Tòa án và người kia đến Tòa án nhận. Nếu không đóng góp thì có mà tù mọt xương.
Thế đấy, không biết ở Việt Nam có nên áp dụng kế sách này không nhỉ???
Tôi và chồng cũ vừa ly hôn được 2 tháng thì anh ấy có hạnh phúc mới. Tòa án giao con cho tôi nuôi và hàng tháng anh phải cấp dưỡng 700.000 đồng/tháng cho đến khi con tôi đủ 18 tuổi (hiện nay con tôi 5 tuổi).
Mới đầu gia ...
Tôi và chồng cũ vừa ly hôn được 2 tháng thì anh ấy có hạnh phúc mới. Tòa án giao con cho tôi nuôi và hàng tháng anh phải cấp dưỡng 700.000 đồng/tháng cho đến khi con tôi đủ 18 tuổi (hiện nay con tôi 5 tuổi).
Mới đầu gia đình chông cương quyết ko chịu giao con cho tôi và ko cho tôi được thăm cháu. Nhưng khi thi hành án làm mạnh quá, họ mới chịu giao con cho tôi với điều kiện phải làm đơn ra tòa là không nhận tiền cấp dưỡng hàng tháng, đương nhiên là tôi không chịu vì đó là quyền của đứa con và trách nhiệm của 1 người làm cha.
Cuối cùng họ cũng phải giao con cho tôi, nhưng hàng tháng anh ấy không hề đả động đến việc cấp dưỡng. Hàng tháng tôi vẫn cho cháu về thăm ông bà nội và ba cháu, hy vọng cháu vẫn được đầy đủ tình cảm của cha, mẹ và 2 bên nội ngoại để cháu được phát triển toàn diện.
Tôi cũng ko hiểu tại sao trên đời lại có những người làm cha lại trốn tránh trách nhiệm của mình một cách hèn hạ như vậy?
Hy vọng pháp luật sẽ nghiêm khắc hơn để cuộc sống còn đạo lý.
Ở nước ta mọi người luôn ngại va chạm về pháp luật và cũng không hiểu biết về pháp luật nên thường bị thiệt thòi.
Ví dụ như trường hợp của bạn vì đã không gửi đơn sớm nên đã mất đi một thời gian trợ cấp cho con. ...
Ở nước ta mọi người luôn ngại va chạm về pháp luật và cũng không hiểu biết về pháp luật nên thường bị thiệt thòi.
Ví dụ như trường hợp của bạn vì đã không gửi đơn sớm nên đã mất đi một thời gian trợ cấp cho con.
Thực ra về tình mà nói thì đã chia tay rồi nhưng về lý mà nói thì mãi mãi về sau đứa con chung của bạn và chồng cũ vẫn là con chung. Việc bạn đòi tiền trợ cấp chính đáng cho con không có gì là sai trái hay đáng xấu hổ. Có chăng người làm cha không làm tròn trách nhiệm và nghĩa vụ kia mới thực đáng xấu hổ.
Nếu bạn đã để cho anh ta một thời gian khá dài như thế mà anh ta vẫn không tự giác thì thiết nghĩ bạn nên làm đến cùng và triệt để để từ nay về sau anh ta phải có trách nhiệm với con chung.
Bạn không lấy tiền đó cho bạn. Việc nuôi một đứa con thực sự tốn kém. Tôi hoàn toàn có thể hiều và thông cảm với bạn vì tôi cũng có con nhỏ. Bạn nên vững vàng, giữ vững lập trường và kiên quyết đấu tranh đến cùng.
Bạn nên tư vấn luật sư xem trong trường hợp thế này thì nên làm thế nào là hợp lý nhất. Chúc bạn sớm giải quyết được vấn đề.
P/S: theo tôi được biết thì tại Đức, khi người cha/mẹ không có khả năng/không chịu thanh toán, quỹ xã hội sẽ trích tiền hàng tháng cho người nuôi con và có trách nhiệm truy thu của người cha/mẹ đó khi họ có thu nhập.
Tất nhiên không thể trông chờ vào hệ thống quy chuẩn của Việt Nam được như vậy nhưng tôi nghĩ chắc cũng sẽ có biện pháp giải quyết cho trường hợp này.
Chào chị Thanh!
Em năm nay 30 tuổi, em cũng có hoàn cảnh giống như chị, thậm chí khi em có bầu chồng em đã bỏ rơi 2 mẹ con, từ đó em sống 1 mình, sinh nở và nuôi con 1 mình.
Em phải sinh non lúc con ...
Chào chị Thanh!
Em năm nay 30 tuổi, em cũng có hoàn cảnh giống như chị, thậm chí khi em có bầu chồng em đã bỏ rơi 2 mẹ con, từ đó em sống 1 mình, sinh nở và nuôi con 1 mình.
Em phải sinh non lúc con trai em được 7 tháng rưỡi, em đã vượt qua tất cả cùng gia đình ở bên để nuôi dạy con em, giờ cháu đã được 4 tuổi, trộm vía rất kháu khỉnh và ngoan.
Em phải tự nộp đơn ra tòa xin ly hôn đơn phương 1 năm nay, tòa cũng xử chồng cũ có trách nhiệm chu cấp nuôi con là 1 triệu đồng/tháng, nhưng chồng cũ em cùng cả gia đình nhà chồng đã không hề thăm cháu, cũng không hề phụ cấp 1 đồng nào kể từ 4 năm nay.
Tuy vậy, em được bù lại rất nhiều điều kiện trong công việc hay làm ăn gặp rất nhiều điều may mắn, luôn có gia đình ở bên động viên ủng hộ 2 mẹ con em có 1 cuộc sống rất tốt và đầy đủ không hề thua kém bất kỳ ai.
Giờ em cũng đã tìm được người đàn ông yêu thương thật sự cả 2 mẹ con em, coi con trai em như con đẻ, đó là điều em cảm thấy hạnh phúc vì đã cố gắng vượt qua mọi khó khăn, sống tốt và không thù hận trong lòng.
Chị em phụ nữ mình cùng hoàn cảnh hãy cùng nhau sống thật bản lĩnh chị à, trời sẽ không bao giờ phụ lòng người tốt đâu.
Chị hãy tin mọi việc đều có quả báo hết gieo nhân nào sẽ gặp quả đấy chị à. Cuối cùng em chúc mẹ con chị luôn gặp nhiều may mắn, hạnh phúc và mạnh khỏe chị nhé!
Tôi cũng từng ly hôn, và cũng có 1 cháu nhỏ. Vợ cũ tôi ép tôi ly hôn để lấy chồng mới, cách đây 4 năm toà xử vợ tôi được quyền nuôi vì cháu mới được 18 tháng, mỗi tháng đóng góp 300.000 đồng nuôi con.
Nhưng thú ...
Tôi cũng từng ly hôn, và cũng có 1 cháu nhỏ. Vợ cũ tôi ép tôi ly hôn để lấy chồng mới, cách đây 4 năm toà xử vợ tôi được quyền nuôi vì cháu mới được 18 tháng, mỗi tháng đóng góp 300.000 đồng nuôi con.
Nhưng thú thực từ đó đến nay tôi ko thể nào gặp mặt cháu được, lí do là gia đình vợ cũ kéo theo du đãng lên nhà tôi yêu cầu ko được đến thăm con cái làm phiền hạnh phúc mới của cô ta.
Thâm tâm tôi luôn nhớ và rất thương cháu, nhiều lúc gọi điện hỏi thăm và xin phép gặp cháu thì chỉ nhận được sự hằn học. Điều kiện của tôi kinh tế cũng ko đến nỗi nhưng ko có cách nào gặp cô vợ cũ hoặc con mình để đóng góp nuôi cháu. Tôi rất mong 1 cuộc điện thoại hoặc tin nhắn của cô ta tạo điều kiện cho tôi được thăm cháu và đóng góp.
Đôi điều tâm sự với bạn về suy nghĩ người đàn ông cùng hoàn cảnh như chồng bạn chỉ khác duy nhất tôi ko bao giờ xử sự vũ phu với vợ con.
Trường hợp 1: Chồng bạn là một người tệ bạc, vô trách nhiệm ... Thôi, đừng hy vong nữa.
Trường hợp 2: Hãy xem lại cách ứng xử cũng như thái độ của bạn với anh ta sau khi hai người chia tay... (mặc dù nói về trách nhiệm người cha ...
Trường hợp 1: Chồng bạn là một người tệ bạc, vô trách nhiệm ... Thôi, đừng hy vong nữa.
Trường hợp 2: Hãy xem lại cách ứng xử cũng như thái độ của bạn với anh ta sau khi hai người chia tay... (mặc dù nói về trách nhiệm người cha đối với người con thì không liên quan gì tới bạn...), ít hy vọng.
Trường hợp 3: .... Chắc là bạn đã không cần hỏi, tham khảo thêm ý kiến của mọi người... Mọi việc đều được giải quyết tốt đẹp rồi.
Tôi là người đang sống ở nước ngòai (CH-CZECH), ở đây và nhiều nơi trên thế giới, trong trường hợp của bạn, thì người chồng kia "khó sống " theo kiểu này. Pháp luật sẽ sờ gáy ngay. Không có tiền nộp ư? thì vào tù ngồi, đi lao động ...
Tôi là người đang sống ở nước ngòai (CH-CZECH), ở đây và nhiều nơi trên thế giới, trong trường hợp của bạn, thì người chồng kia "khó sống " theo kiểu này. Pháp luật sẽ sờ gáy ngay. Không có tiền nộp ư? thì vào tù ngồi, đi lao động công ích để có tiền trả.
Nhưng ở VN, có lẽ vấn đề không được như vậy? Vì vậy theo tôi, bạn nên quên "người chồng" này đi, để tâm hồn bạn được thanh thản. Dạy con bạn không có "người cha" như vậy.
Cũng không cần nghĩ đến khoản "tiền trách nhiệm", tòa đã phán làm gì, cuối cùng bạn cũng đâu có lấy được, khi mà người kia không chịu có trách nhiệm với con của bạn? Chúc bạn thành công và vui vẻ với gia đình mới của bạn.
Chào chị, tôi là Vĩnh, Bắc Ninh.
Tôi năm nay đã 22 tuổi rồi, tôi đang học đại học năm cuối trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ. Tôi nghĩ chị chẳng cần bận tâm số tiền "vô nghĩa" ấy làm gì cả.
Tiền có là gì, ...
Chào chị, tôi là Vĩnh, Bắc Ninh.
Tôi năm nay đã 22 tuổi rồi, tôi đang học đại học năm cuối trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ. Tôi nghĩ chị chẳng cần bận tâm số tiền "vô nghĩa" ấy làm gì cả.
Tiền có là gì, có mua được hạnh phúc đâu. Chị hãy sống cùng với con chị cho đầy đủ là được. Tôi có người "cha" sống cùng làng, ông bỏ tôi lúc tôi 10 tháng tuổi, cùng với anh trai mới gần 2 tuổi, vậy mà ông ruồng rẫy đòi bỏ mẹ tôi bằng được.
Theo quyết định của tòa thì ông được nuôi anh trai tôi, còn mẹ tôi nuôi tôi. Và mỗi tháng ông phải trợ cấp cho tôi 5 kg thóc (hồi đó là năm 1988). Nhưng ông chỉ nuôi anh trai tôi được vài tháng rồi để cho anh trai tôi chết trong đói khát, vì ông nhốt anh trai tôi trong nhà, không chăm sóc cẩn thận.
Còn tôi thì... 20 năm không một lời hỏi thăm, không một hạt thóc nào. Và đúng lúc tôi tròn 20 tuổi, ông cho tôi được một cái xe đạp (vì ông buôn xe đạp mà).
Và cũng lại từ đó, ông không còn nhớ tôi là ai nữa.... Câu chuyện dài lắm, nhưng vì tôi không phải là nhân vật chính nên... Một người cha như vậy đấy, vẫn sống như vậy đấy. Tôi chẳng cần, tôi chẳng thiết tha.
Đối với tôi, mẹ là tất cả. Chúc chị sớm có quyết định đúng đắn, chúc 2 mẹ con sống hạnh phúc.
Câu hỏi của bạn Thanh Thanh tôi xin trả lời như sau:
Căn cứ vào khoản 1 và khoản 2 Điều 55 Luật Hôn nhân và gia đình; Điều 20 Nghị định 70/2001/NĐ-CP ngày 03/10/2001 của Chính phủ quy định chi tiết thi hành Luật hôn nhân và gia ...
Câu hỏi của bạn Thanh Thanh tôi xin trả lời như sau:
Căn cứ vào khoản 1 và khoản 2 Điều 55 Luật Hôn nhân và gia đình; Điều 20 Nghị định 70/2001/NĐ-CP ngày 03/10/2001 của Chính phủ quy định chi tiết thi hành Luật hôn nhân và gia đình quy định cụ thể như sau:
* Khoản 1 và khoản 2 Điều 55 Luật HN&GĐ quy định:
1. Người được cấp dưỡng hoặc người giám hộ của người đó theo quy định của pháp luật về tố tụng dân sự có quyền tự mình yêu cầu Toà án hoặc đề nghị Viện Kiểm sát yêu cầu Tòa án buộc người không tự nguyện thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng phải thực hiện nghĩa vụ đó.
2. Viện kiểm sát theo quy định của pháp luật về tố tụng dân sự có quyền yêu cầu Tòa án buộc người không tự nguyện thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng phải thực hiện nghĩa vụ đó.
* Điều 20 Nghị định 70/2001/NĐ-CP quy định về thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng như sau:
1. Trong trường hợp người có nghĩa vụ cấp dưỡng theo quy định của Luật Hôn nhân và gia đình mà không tự nguyện thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng, thì theo yêu cầu của các cơ quan, tổ chức, cá nhân quy định tại Điều 55 của Luật Hôn nhân và gia đình, Toà án ra quyết định buộc người có nghĩa vụ cấp dưỡng phải thực hiện nghĩa vụ đó. Thời điểm thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng do người có nghĩa vụ cấp dưỡng và người được cấp dưỡng thoả thuận; nếu không thoả thuận được thì thời điểm đó được tính từ ngày ghi trong bản án, quyết định của Toà án.
2. Trong trường hợp người có nghĩa vụ cấp dưỡng theo quyết định của Toà án không tự nguyện thực hiện nghĩa vụ của mình, thì người được cấp dưỡng hoặc người giám hộ của người đó có quyền yêu cầu cơ quan thi hành án buộc người có nghĩa vụ cấp dưỡng phải thực hiện nghĩa vụ đó. Thời điểm thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng được tính từ ngày ghi trong bản án, quyết định của Toà án.
3. Theo quyết định của Toà án, cơ quan, tổ chức trả tiền lương, tiền công lao động, các thu nhập thường xuyên khác cho người có nghĩa vụ cấp dưỡng có trách nhiệm thực hiện việc khấu trừ khoản cấp dưỡng để chuyển trả cho người được cấp dưỡng hoặc người giám hộ của người đó theo đúng mức và phương thức cấp dưỡng do người được cấp dưỡng hoặc người giám hộ của người đó và người có nghĩa vụ cấp dưỡng thoả thuận hoặc theo mức và phương thức cấp dưỡng do Toà án quyết định.
Theo quy định nêu trên trường hợp của bạn, chồng bạn có nghĩa vụ cấp dưỡng cho con bạn 1 triệu đồng /tháng cho đến khi con bạn đủ 18 tuổi; (theo bản án của Tòa án khi ly hôn).
Tuy nhiên, chồng bạn 4 năm liển không thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng. Theo tôi trường hợp chồng bạn có việc làm ổn định có thu nhập thường xuyên bạn làm đơn đến cơ quan chồng bạn công tác, đề nghị khấu trừ nghĩa vụ cấp dưỡng vào tiền lương hàng tháng. (kèm theo quyết định của Tòa án về cấp dưỡng).
Nếu bạn gửi đơn đề nghị lên cơ quan nơi chồng bạn công tác mà không giải quyết; bạn làm đơn gửi đến cơ quan thi hành án theo quy định tại khoản 2 Điều 20 nghị định 70/2001/NĐ-CP hoặc yêu cầu Tòa án giải quyết theo quy định của Bộ Luật tố tụng dân sự.
Tôi cũng đồng ý với các chị. Một khi mình chấp nhận ly hôn là chấp nhận tự nuôi con một mình. Hoàn cảnh của tôi cũng vậy, cách đây 10 năm, tôi cũng đã ly hôn, lúc đó con gái tôi chỉ mới một tuổi.
Lúc tòa án hỏi ...Tôi cũng đồng ý với các chị. Một khi mình chấp nhận ly hôn là chấp nhận tự nuôi con một mình. Hoàn cảnh của tôi cũng vậy, cách đây 10 năm, tôi cũng đã ly hôn, lúc đó con gái tôi chỉ mới một tuổi.
Lúc tòa án hỏi "tôi có đòi trợ cấp nuôi con hay không?". Tôi đã trả lời "Không", bởi vì tôi nghĩ "nếu người cha có trách nhiệm thì không cần phải đòi trợ cấp - mà vẫn phải trợ cấp để nuôi con" còn ngược lại thì có "đòi" cũng bằng không.Vậy mà thấm thoát đã 10 năm, tôi làm nuôi con ăn học một mình. Trời thương tôi nên cho tôi có đủ sức khỏe để đi làm và cho tôi một đứa con gái thật ngoan, học giỏi, lễ phép và biết quan tâm đến mẹ.
Đối với tôi thế là mãn nguyện, tôi cũng chỉ cầu mong cho mình có đủ sức khỏe để làm việc và nuôi dạy con nên người.
Anh
(HN) - (TP.HCM)



Tôi cũng trong hoàn cảnh giống chị. Khi tôi ly hôn chồng cũ cũng chấp nhận cấp dưỡng hàng tháng cho con là 750 ngàn đồng đến khi bé 18 tuổi.
Thế nhưng anh ấy chỉ đưa được hai tháng rồi thôi. Tôi đã yêu cầu thi hành án giải ...