Thứ hai, 25/4/2005, 10:09 GMT+7

Xuân Thụ: 'Tôi chỉ đại diện cho chính mình'

Được coi là đại diện tiêu biểu cho giới trẻ Trung Quốc khi hoàn thành "Búp bê Bắc Kinh", cuốn tiểu thuyết best seller 2002 của chị được dịch ra hàng chục thứ tiếng. Xuân Thụ, không kém gì minh tinh điện ảnh, được tờ Time chọn làm gương mặt trang bìa và mời làm giám khảo cuộc thi viết văn quốc tế.

Nhà văn trẻ Xuân Thụ.
Nhà văn trẻ Xuân Thụ.

Chị có thể tóm tắt "Búp bê Bắc Kinh"?

- Đây là cuốn sách phản ánh cuộc sống hiện nay của các thiếu nữ từ 14 đến 18 tuổi.

- Một số nhà phê bình đã đưa ra "thương hiệu" cho tiểu thuyết của chị, nói nó kể về một "tuổi trẻ tàn khốc". Chị định nghĩa thế nào về "tuổi trẻ tàn khốc"?

- Cái gọi là "tuổi trẻ tàn khốc" trong tiểu thuyết của tôi khá khác biệt so với tuổi trẻ u sầu vẫn được thể hiện trong điện ảnh và tiểu thuyết của người lớn, cũng không giống như tuổi trẻ được mô tả trong lời ca khúc của một vài ca sĩ giả vờ quậy phá. "Tuổi trẻ tàn khốc" của tôi không phải là một khái niệm văn học yếu kém. Nó chính là hiện thực, là những gì đã diễn ra thật trong đời tôi, là quá trình lớn lên mà tôi đã sống và trải nghiệm.

- Nữ nhân vật của chị trong "Búp bê Bắc Kinh" là người thế nào?

- Cô ấy luôn ở trong tình trạng mù quáng về đầu óc, và cũng mù quáng, nôn nóng theo đuổi tất cả những gì cô ấy cho là tốt: tình yêu, tự do, phù hoa vật chất, danh tiếng. Vì những thứ ấy, cô luôn hết lòng và sẵn sàng làm mọi chuyện không chút ngần ngại. Cô bỏ học và ngủ lang bên ngoài. Cô bị bỏ rơi, bởi thế giới người lớn đối với cô không chút nồng hậu, quan tâm, cha mẹ đã hoàn toàn phó mặc; thày cô giáo không thể hiểu nổi tâm tình.

Trong tiểu thuyết, người đọc có thể thấy cả những niềm vui tế nhị, nhỏ bé của nhân vật cho đến những cơn nghi ngờ và buồn đau dữ dội. Cô ấy cứng đầu, tự cao, nhưng rồi cũng yếu đuối, hạ cấp. Cô lạc lối và bốc đồng, nhưng sự say mê các lý tưởng và tự do thì vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.

- Chị có thể nói qua về phong cách viết của mình?

- Tôi ít khi sử dụng tính từ trong tiểu thuyết của mình. Tôi hy vọng mọi thứ diễn đạt đều giản dị, giản dị nhất có thể được. Tôi nghĩ mọi người ai cũng có thể viết, nhưng ít người có thể trở thành nhà văn được. Tôi không nghĩ tôi là một nhà văn. Điều trọng yếu nhất của viết lách chính là khách quan và trung thực.

- "Búp bê Bắc Kinh" thường gợi nhớ tới "Bảo bối Thượng Hải" của Vệ Tuệ. Sao chị dùng cái tựa đó?

- Rất nhiều người hỏi tôi tại sao lại đặt tên tiểu thuyết như vậy, có người còn cho đó là cách câu sự thu hút của báo chí. Nhưng tôi thú thật là cái tựa đó là nhà xuất bản đã đổi vào phút cuối. Tựa đầu của tôi là Thế giới băng giá. Tôi không có cách nào khác. Đôi khi chúng ta chẳng khác gì những sản phẩm của một dây chuyền sản xuất.

- Chị cảm thấy thế nào khi được coi là đại diện cho những thế hệ sinh sau 1980 ở đại lục?

- Tôi nghĩ từ "đại diện" luôn luôn có một hàm ý gắn với trách nhiệm. Tôi thì chỉ đại diện được cho mình.

(Theo Lao Động)

Link Site
Phỏng vấn trực tuyến
Á hậu Hoàn vũ VN 2008 Võ Hoàng Yến trả lời trực tuyến.
Vài nét về người đẹp Võ Hoàng Yến
Các phỏng vấn trực tuyến đã thực hiện
 
Tôi và ngôi sao
Sau mấy lần "phục kích", độc giả Phạm Trang đã được gặp và chụp ảnh với Michael Jackson.
Hãy kể kỷ niệm của bạn với các nghệ sĩ, người nổi tiếng.
 
ẢNH ĐẸP NGHỆ SĨ
Siêu mẫu Huỳnh Thanh Tuyền trong ngày cưới
 
 
 
 
Lien he quang cao