Người xử bắn tử tù
 |
| Ông Hồ Như Vọng. |
Trước những dòng máu rỉ trên nền đất, không ít nhân viên pháp y run cầm cập nhưng ông Vọng vẫn cần mẫn tháo khăn bịt, vuốt mắt, chỉnh lại quần áo và đặt ngay ngắn kẻ từng phạm trọng tội vào cỗ áo quan.
Người đàn ông ấy là thượng tá Hồ Như Vọng, ở Gia Lâm, Hà Nội. Ông đã gần 40 năm gắn bó với trường bắn.
Thật ít người biết sau khi đã đền tội xong, phạm nhân được “chăm lo” ra sao. Người ta chỉ biết một tội ác đã khép lại qua dòng tin ngắn ngủi trên báo. Riêng với thượng tá Hồ Như Vọng, sự việc không đơn giản như vậy. “Tôi là người lo mua từ cây cọc tre dài cỡ 2,5 m chôn xuống đất đến buộc khăn bịt mắt cho tử tội bớt hoảng hốt ở những phút cuối, rồi chỉ huy đội xạ thủ...”- ông Vọng kể.
Trong một buổi thi hành án, thượng tá Vọng như hai con người khác nhau. Lúc chỉnh đốn đội thi hành án thì nghiêm khắc, dõng dạc, dứt khoát. Sau đó, ông là người đầu tiên tiến đến cởi từng nút dây trói cho phạm nhân, đỡ họ nằm xuống tấm ván quan tài, rồi chỉnh lại tư thế nằm “cho trông khỏi tang thương”, để bác sĩ kết luận.
Trước đây, dù không có quy định công an thắp hương cho mộ tử tù nhưng khi mọi người đã ra về gần hết, ông Vọng vẫn kiếm bát cơm, quả trứng rồi thắp bó nhang cho những người chỉ được coi là hết tội khi đã... về với đất. Đến nay, trong tiêu chuẩn của tử tù đã được bổ sung hai món hàng tâm linh trên.
18 tuổi Hồ Như Vọng được điều vào canh gác Phủ Chủ tịch. Năm 1955, ông Vọng được cử đi học Trường Công an Trung ương. Qua vài công việc, đến năm 1969 thì ông được chuyển vào phụ trách phân đội 5 của trại tạm giam Hà Nội, khi đó còn gọi là trại Hỏa Lò.
Thời ấy, công việc của cán bộ trại giam bao gồm cả đi bắt, dẫn giải can phạm ra xét xử rồi giam giữ, thi hành luôn những bản án cao nhất. Trại Hỏa Lò phải lập một đội chuyên thi hành án tử hình, ông Vọng nằm trong số đó. Ông cũng đã nhiều lần xin thuyên chuyển nhưng không được. Sau này, đội chuyên trách thi hành án tử hình được giải tán, thay bằng cách lấy luân phiên trong Trung đoàn cảnh sát cơ động thủ đô, thượng tá Hồ Như Vọng vẫn làm chỉ huy đội xạ thủ.
Gần 40 năm gắn bó với trường bắn, ông nhớ rất nhiều câu chuyện, hình ảnh cuối cùng của những người phải đền tội. “Cái đêm thi hành án đường dây mua bán ma túy do Vũ Xuân Trường cầm đầu một thời xôn xao cả nước ấy, trời lạnh, mưa giăng giăng nhưng ngột ngạt lắm. Duy chỉ có những kẻ chuẩn bị đền tội là còn… đùa”; “Hôm Kh. “Trắng” - tay anh chị nổi tiếng chợ Đồng Xuân - “trả nợ đời”, từng giết người từ từ nhưng ra pháp trường hắn run đến không thể tự bước. Có hai người đi cạnh dìu nhưng vừa nghe thấy tiếng súng lách cách, đũng quần Kh. đã ướt đẫm...”.
Thượng tá Vọng khi về hưu vẫn đeo đuổi xin đất, kinh phí để làm khu chôn cất tử tù. “Chết là hết tội”, ông vẫn thường nói thế và luôn đối đãi họ với cái tâm của một con người.
(Theo Tuổi Trẻ)