Lý Liên Kiệt: 'Trái tim tôi thuộc về gia đình'
Sau thành công của "Anh hùng", Lý Liên Kiệt tiếp tục đến với công chúng bằng một vai diễn gây ấn tượng qua "Unleashed". Trong phim này, tài tử Trung Quốc thủ vai Danny, một người mà ngay từ khi còn nhỏ đã được huấn luyện thành sát thủ biết phục tùng như một chú cún trước tay anh chị hung hãn.
- Trong phim, anh thường vào vai người hùng, tuy nhiên trong "Unleashed" anh lại chứng tỏ mình như một "chú cún" biết vâng lời. Tại sao anh lại chọn vai này?
- Theo quan điểm của tôi, là một diễn viên, đối thủ của ta chính là ta. Tôi cần phải liên tục tự thách thức bản thân và không muốn lặp lại mình. Đây là một bộ phim võ thuật rất độc đáo, trong đó tôi thủ diễn một kiểu nhân vật mà tôi chưa hề đảm nhiệm trước đó. Anh ta bị mắc bệnh thiểu năng trí não từ khi lên 10, nhưng thể xác vẫn khỏe mạnh, lớn lên trong sự u tối, chẳng hiểu gì về cuộc đời, tình bạn, gia đình, tình yêu hay bất cứ thứ gì. Anh ta chỉ hành động như một con vật, nhưng dần trở thành một người bình thường nhờ sự yêu thương, chỉ bảo của một người sửa đàn piano (Morgan Freeman).
 |
| Diễn viên Lý Liên Kiệt. |
Qua bộ phim này tôi muốn gửi một thông điệp tới công chúng, đặc biệt là khán giả trẻ - khi họ thường nghĩ rằng Lý Liên Kiệt chỉ biết đấm đá, hay phim võ thuật chỉ là những cảnh đấm đá - rằng bạo lực không phải là giải pháp duy nhất để giải quyết những vấn đề của con người. Nếu chúng ta chỉ phát triển về thể xác mà không hiểu biết gì, không biết yêu thương người khác thì chúng ta chỉ là những con vật, chỉ như một chiếc máy... Xem phim này, khán giả sẽ cảm nhận được tốt hơn những quan điểm của tôi về võ thuật.
- Anh muốn làm phim ở đâu hơn, Trung Quốc hay Hollywood?
- Tôi nghĩ làm phim ở bất cứ đâu, Trung Quốc, châu Âu hay ở Mỹ thì cũng chẳng có gì khác nhau khi mục đích chính là giới thiệu tác phẩm điện ảnh của mình tới khán giả toàn thế giới. Cái chính là tôi tìm được sự cân bằng.
- Hollywood đã bắt đầu dàn dựng lại các bộ phim châu Á, như Martin Scorsese đang làm lại "Vô gian đạo". Anh nghĩ sao về xu hướng này?
- Chúng tôi thực sự gặp nhiều khó khăn để có được quyết định. Như Unleashed, tôi đã cố gắng thực hiện thành một phim Mỹ nhưng chẳng có xưởng phim nào ủng hộ tôi. Tôi phải tới châu Âu, làm phim cùng Morgan Freeman, Bob Hoskins, Luc Besson, rồi mang phim trở về "chào mời" các hãng phim, lúc đó họ mới thích nó.
- Anh từng nói không muốn trở thành người hùng, nhưng trong mắt trẻ nhỏ, anh luôn là hình ảnh đẹp. Anh nghĩ sao về sự ưu ái đó?
- Tôi không phải là một người hùng. Tôi chỉ là một người bình thường biết thể hiện tình yêu thương. Tôi chỉ thủ diễn các nhân vật, mà đôi khi họ là những người cứng rắn, thô bạo. Nhưng đó không phải là con người thực của Lý Liên Kiệt, và Lý Liên Kiệt là một người hay cười. Trong đời thường, tôi chẳng bao giờ dùng võ thuật để làm đau người khác.
- Los Angeles là nơi anh đang sống. Tình cảm của anh đối với quê hương Trung Quốc như thế nào?
- Trái tim tôi luôn ở bên vợ, con tôi. Họ ở đâu, tôi ở đó. Hiện nay tôi sống ở Los Angeles, nhưng trước đó tôi ở Hong Kong và thấy Hong Kong là "gia đình” mình. Có thể trong tương lai, tôi sẽ lại di chuyển đi đâu đó, nhưng ở bất kỳ đâu tôi vẫn “đồng hành” cùng vợ và gia đình, đó mới là "ngôi nhà" của tôi.
- Anh luôn bận rộn với kế hoạch làm việc dày kín. Thời gian nào anh dành cho gia đình?
- Tôi dành rất nhiều thời gian cho gia đình mình vì tôi nghĩ đó là một phần cuộc sống của tôi. Theo tôi, nhiều hay ít không phải là điều quan trọng, mà quan trọng là khoảng thời gian mình dành cho gia đình hữu ích đến đâu.
- Ngày càng trở nên nổi tiếng, điều đó ảnh hưởng tới cuộc sống riêng của anh ra sao?
- Khi còn trẻ, điều này luôn làm tôi phiền lòng. Tôi được gì đó, nhưng lại mất đi nhiều thứ. Tôi mất tự do và không thể thoải mái đi dạo trên đường phố hay đi mua những thứ mình thích. Nhưng giờ đây, tôi luôn thấy thoải mái, vì nếu luôn coi mình là người quan trọng, nổi tiếng thì tự mình sẽ bị nhiều áp lực, sẽ thấy có gì đó không công bằng. Nhưng nếu tự nghĩ mình chỉ là người bình thường, phim ảnh, diễn viên cũng chỉ là một công việc, chẳng có gì đặc biệt... thì sẽ thấy thoải mái hơn nhiều.
Giờ đây tôi luôn cố gắng làm tốt những gì có thể. Nếu mai kia chẳng có xưởng phim nào "chứa", chẳng ai mời tôi đóng phim thì tôi sẽ vui vẻ "về vườn".
- Nhìn lại những bộ phim đã đóng cũng như chặng đường đời đã qua, điều gì anh thấy cần phải làm khác đi?
- Tôi cũng chẳng biết nữa, nhưng thấy rất hài lòng với những gì mình đã làm.
- Hơn 25 năm trong nghề mà chỉ toàn nghe "lệnh" chỉ đạo, anh nghĩ sao về ý định trở thành đạo diễn, làm ra những bộ phim theo đúng ý tưởng của mình?
- Tôi sẽ không thể là một đạo diễn cừ, nhưng tôi đã sản xuất nhiều phim ở Hong Kong. Chẳng ai có thể làm được mọi việc. Có lẽ tôi sẽ làm một bộ phim hài nhẹ nhàng về gia đình cho các con gái tôi và để chứng tỏ rằng, tôi có thể đóng phim hài chứ không chỉ có sở trường phim hành động.
(Theo Thể Thao Văn Hóa)