Quay phim Đinh Anh Dũng: 'Tôi sợ nhất lửa nghề bị tắt'
 |
| Quay phim Đinh Anh Dũng. |
Đang là một trong những nhà quay phim "hot" nhất, năm 1994, Đinh Anh Dũng bất ngờ xuất cảnh qua Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình. Sau 10 năm, anh đã quyết định trở về và muốn làm điều gì đó cho mình, cho nghề nghiệp mà anh theo đuổi từ khi còn trai trẻ.
- Anh có dự định nào cho sự trở về của mình?
- Thực ra trong lòng tôi chưa bao giờ nghĩ là mình ra đi cả nên không có sự trở về. Qua Mỹ nhưng thời gian tôi sống ở Việt Nam khá nhiều. Bây giờ là thời gian tốt nhất cho tôi trong độ tuổi không còn trẻ của mình. Nếu không làm việc, để thời gian trôi đi, tôi sợ rằng đến một lúc nào đó lửa nghề sẽ tắt. Tôi dự định tháng 6 tới cộng tác với đạo diễn Lê Hoàng trong vai trò quay phim cho bộ phim Nữ tướng cướp. Bên cạnh đó, tôi đã viết xong 3 kịch bản phim truyện và đang ấp ủ để chuyển thành phim trong thời gian tới.
Các thành tích mà Đinh Anh Dũng đã đạt được: - Giải quay phim xuất sắc cho bộ phim tài liệu 1/50 giây cuộc đời (năm 1983). - Quay phim xuất sắc cho bộ phim tài liệu Người công giáo ở huyện Thống Nhất (năm 1985) - Quay phim xuất sắc LHP Việt Nam năm 1990 trong bộ phim Gánh xiếc rong (đạo diễn Việt Linh) - Quay phim xuất sắc LHP Việt Nam năm 1993 trong bộ phim Xương rồng đen (đạo diễn Lê Dân). |
- Kịch bản của anh đặt ra vấn đề gì và có yếu tố "ăn khách" hay không?
- Để có được một tác phẩm nghệ thuật và ăn khách là điều quá lý tưởng và ai thực hiện phim cũng nhắm vào đó. Tôi không dám nói trước điều gì, nhưng mong rằng mình sẽ làm một phim có giá trị, có người xem với đề tài về giới trẻ.
- Anh có cái nhìn thế nào về đời sống điện ảnh thời gian qua và hiện tại?
- Điều tôi nhận thấy là những người làm điện ảnh không thay đổi bao nhiêu nhưng khán giả thì đã thay đổi khá nhiều. Điện ảnh Việt Nam phải loay hoay trong một thời gian dài cũng do cách suy nghĩ của người làm phim cộng với những điều kiện làm phim không chuyên nghiệp về phim trường, kỹ thuật. Cho tới bây giờ, sau gần 10 năm khán giả mới trở lại rạp thì quả là cái giá mà chúng ta phải trả hơi đắt. Hiện nay, điện ảnh đang sống trở lại và đó là một dấu hiệu đáng mừng.
- Là người từng tham gia nhiều bộ phim vừa có tính nghệ thuật nhưng vẫn là phim ăn khách, trong vai trò quay phim, anh nghĩ thế nào khi có ý kiến cho rằng có cần phải phân ra hai thể loại phim chính thống và phim ăn khách?
- Tôi không đồng ý với quan điểm đó, theo tôi chỉ có phim hay hoặc dở, phim hay sẽ có người xem còn phim dở sẽ không có người xem chứ không có phim nghệ thuật hay thương mại. Nếu phim nghệ thuật mà đông khách thì gọi đó là loại phim gì? Phim nghệ thuật mà nhiều người xem chẳng lẽ cho là phim thương mại? Định nghĩa thế nào là phim thương mại, thế nào là phim chính thống? Không lẽ làm phim về một anh bộ đội là chính thống, một cô gái nhảy là phim ăn khách? Nếu làm về một anh bộ đội mà hay thì người ta vẫn xem, một cô gái nhảy dở thì không ai đi xem. Đạo diễn Clint Eastwood của Hollywood làm phim rất chính thống nhưng vẫn ăn khách. Thử đặt câu hỏi để thấy rằng khán giả sẽ chọn những gì hợp với họ để xem chứ không phân biệt chính thống hay thương mại.
(Theo Thanh Niên)