Hoàng Hải tích lũy bài học làm người từ điện ảnh
Hỏi Nam diễn viên phụ xuất sắc giải Cánh diều vàng 2006 rằng chị nhà xem phim chồng đóng cảnh tình cảm có ghen không, anh kể, có lần đưa vợ đến trường quay. Xem chồng diễn cảnh hôn nhau giữa bao nhiêu người, đèn sáng rực, hơi nóng chói chang, về nhà vợ thốt lên: "Đóng phim cũng mệt, anh nhỉ".
Hoàng Hải sinh ra ở Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học Sân khấu Điện ảnh, anh về Nhà hát Kịch Hà Nội. Sau đó, anh theo gia đình trở về nguyên quán Đà Nẵng và đầu quân cho Đoàn Ca kịch Quảng Nam. Những năm bao cấp, thù lao nghề diễn ít ỏi, với tấm bằng lái xe tải trọng lớn, anh tranh thủ buôn chuyến đường dài, vào Nam, ra Bắc, lên biên giới Trung Quốc... Mặt hàng anh mang theo khá đa dạng, từ đậu xanh cho đến những... chú ỉn. Giải nghệ tài xế, anh chuyển sang kinh doanh xe du lịch. Tích góp vốn liếng kha khá, Hoàng Hải mở cửa hàng buôn bán vật liệu xây dựng. Và bây giờ, anh trở thành Giám đốc đại lý phân phối khu vực miền Trung của hãng Toto (Nhật Bản).
Hoàng Hải khoe, được "quen tên, biết mặt" do đóng phim nên anh gặp khá nhiều thuận lợi trong giao tiếp. Nhưng anh cũng quả quyết, con người nghệ sĩ không can dự vào việc kinh doanh: "Tôi giải quyết công việc không theo cảm tính nghệ sĩ. Sau khi bộ phim đóng máy, tôi nhanh chóng trở lại với cuộc sống thường nhật chứ không ảo tưởng về thế giới nghệ sĩ".
Nam diễn viên tâm sự, bà xã không làm nghệ thuật nhưng hoàn toàn tin tưởng ở chồng, dù có khi, cả năm anh bôn ba với đoàn phim hết trong Nam, ngoài Bắc. Hỏi anh, chị nhà xem phim thấy chồng đóng cảnh tình cảm có ghen không? Anh kể câu chuyện vui: "Có lần, tôi đưa vợ đến trường quay. Xem tôi diễn cảnh hôn nhau giữa biết bao nhiêu người, đèn sáng rực, hơi nóng chói chang, về nhà vợ thốt lên: Đóng phim cũng mệt, anh nhỉ".
Trải nghiệm và tích lũy những bài học làm người
 |
| Hoàng Hải và Can Đình Đình trong một cảnh quay "Hà Nội, Hà Nội". Ảnh: Tuổi Trẻ. |
Lối diễn xuất tự nhiên, dung dị, nét mặt cương nghị và vẻ đàn ông rắn rỏi, Hoàng Hải chinh phục được cả những đạo diễn nổi tiếng khó tính. Thủ vai trung úy Minh xuyên suốt 40 tập Cảnh sát hình sự, anh ghi dấu ấn về một hình mẫu chiến sĩ công an tận tụy, dũng cảm trong công việc, đồng thời là người đàn ông nặng tình, nặng nghĩa. Hai bộ phim dài tập anh tham gia gần đây: Đường đời và Dòng sông phẳng lặng, đều đoạt giải thưởng cao tại các Liên hoan phim. Các vai diễn này in sâu trong tâm trí khán giả, đến mức bây giờ đi đến đâu, anh cũng được khán giả yêu mến gọi bằng tên nhân vật.
Vai Trọng trong phim Hà Nội, Hà Nội dường như được viết riêng cho Hoàng Hải. Sở hữu tấm bằng lái xe tải trọng lớn, Hoàng Hải dễ dàng xuôi ngược trên những nẻo đường biên giới với chiếc xe 18 bánh. Nhân vật Trọng không những là lái xe đường dài cừ khôi mà còn là người đàn ông tốt bụng. Một người bạn hy sinh để lại người vợ trẻ và đứa con thơ nhờ Trọng chăm sóc. Chàng trai độc thân ấy chấp nhận bươn chải kiếm tiền nuôi vợ và con của bạn, rồi nguyện gắn bó cuộc đời với mẹ con cô...
Trong một cảnh của bộ phim khi thực hiện ở Sóc Sơn, cô gái Trung Quốc Tô Tô sang Việt Nam tìm địa chỉ theo di chúc của bà ngoại. Cô được bố trí đi nhờ xe của Trọng. Nhưng khi nghi ngờ Trọng lừa dối để lấy tiền, cô giận dỗi xuống xe và cuốc bộ. Đêm xuống, trời mưa, Tô Tô căng túi ngủ, gió to quá, không có dây giữ túi nên cô ra xe cắt dây buộc hàng...
Cảnh quay đêm, nước mưa nhân tạo xối xả vào người, quạt lớn tạo gió thốc tháo. Trời lạnh buốt nên nước chảy đến đâu, người tê cứng đến đấy, Hoàng Hải đứng dưới mưa cả giờ chỉ để thực hiện cảnh Trọng cột lại những bao hàng và thét mắng cô gái đi nhờ xe. Khổ nhưng anh thấy vui. So với những vai diễn trong Đường đời, Cảnh sát hình sự, thì cái lạnh ấy vẫn chưa thấm vào đâu. "Diễn viên là một nghề đặc biệt vất vả, nhưng cái được lớn nhất là tôi có cơ hội trải nghiệm và tích lũy những bài học làm người", anh thổ lộ.
Hôm trao giải Cánh diều, gặp Hoàng Hải ở Cung Văn hoá Hữu nghị Hà Nội. Vào trong, ngồi chưa ấm chỗ, nghe có người thắc mắc, sao mặc vest mà không dùng cà vạt, anh cười tự tin: "Không cà vạt mới nghệ sĩ chứ". Nói rồi anh bẻ cổ áo sơ mi ra ngoài áo vest, xốc lại ngay ngắn và... cười. Hồi lên nhận giải Nam diễn viên phim truyền hình được yêu thích nhất, anh vẫn chỉ giản dị với áo pull sẫm màu có cổ. Một đồng nghiệp ngồi bên anh ghé tai: "Doanh nhân trót làm nghệ sĩ nên không đeo cà vạt đâu".
(Theo Thanh Niên)