NSND Phạm Thị Thành không cần trông vào người khác
"Hồi xưa tôi nghiện thuốc lá ba số. Giờ xơ vữa động mạch, huyết áp cao. Tôi bỏ thuốc hơn một năm rồi. Nói cho vui, tôi vẫn còn ham sống, sợ chết lắm", NSND hóm hỉnh.
 |
| NSND Phạm Thị Thành. Ảnh: B.L. |
- Nhiều quá, đếm mãi không đủ. Thực ra bà có tất cả bao nhiêu chức vị?
- Ừm, cũng kha khá. Trước là GĐ Nhà hát Tuổi Trẻ, Đại biểu HĐND thành phố Hà Nội, Phó chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc Hà Nội, Phó giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Bảo tồn và Phát huy văn hoá dân tộc, giảng viên ĐH Sân khấu Điện ảnh...
- Cụ ngoại là Tuy Lý Vương - con vua Minh Mạng, cha là Đổng lý ngự tiền văn phòng Phạm Khắc Hoè, sau là Chánh Văn Phòng Bộ Nội Vụ ở Việt Bắc. Con quan thì lại làm quan, bà thấy sao về truyền thống gia đình?
- Quan gì đâu. Thời xưa, người ta giỏi thì thi đỗ làm quan. Còn giờ thì nhiều người cố chạy làm quan rồi mới học. Mệt lắm. Tôi thì bình thường thôi.
- Làm nhiều thế, thu nhập của bà thế nào?
- Nhìn nhà tôi xem có cái gì nào? Nhà bé tẹo. Xuềnh xoàng. Những thứ chức đó, trời ạ, làm gì có lương. Hiện giờ tôi chỉ ăn lương hưu thôi. Mà trong quá trình công tác tôi cũng không để ý gì đến tiền lương. Khi về hưu, mới thấy lương mình thấp so với một số nghệ sĩ nhân dân khác. Đến giờ, làm tròn khoảng 1.700.000 đồng.
- Vậy sao có dư luận rằng mỗi lần làm tổng đạo diễn lễ hội, bà được rất nhiều?
- Tôi biết, có một bài báo viết "ám chỉ" như thế. Tôi rất bực mình với kiểu viết bài mà không đến tìm hiểu, phỏng vấn trực tiếp. Tôi sẵn sàng chứng minh mọi điều nghi vấn. Làm báo như thế là không có lương tâm, không nói sự thực. Tôi rất buồn và không bao giờ đặt mua tờ báo đó nữa.
- Bà từng nói mình là người sống rất thoáng và hết mình, không phải nuối tiếc. Những điều đó có nghĩa là gì?
- Thoáng ở đây là thoáng về vật chất thôi. Tôi không khe khắt về vấn đề này. Tôi tin vào lòng tốt của con người. Tôi là kẻ ít hoài nghi, nên ai lừa tôi cũng dễ, mà tôi thì lại hay bị mắc lừa. Còn sống hết mình, là với nghệ thuật.
- Thế đã có ai lừa tình bà?
- Bây giờ thì không. Hồi xưa trẻ, chắc là cũng có thể. Lời ngon mật ngọt...
- Sống một mình lâu vậy, đã khi nào bà cảm thấy cô đơn, nhất là ở vị trí một nữ nghệ sĩ?
- Cô đơn không phân biệt ai cả. Nhưng còn cô đơn, nghĩa là còn mong chờ. Đời không tìm thấy người thích hợp để vui, để chia sẻ thì không cần "vơ bèo gạt tép". Tôi còn gia đình, còn công việc, anh em bạn bè làm niềm vui. Tôi không hy vọng, và thấy không cần thiết phải trông mong vào ai. Tự mình giải quyết hết.
- Sự hoài niệm về những chuyện tình xưa cũ đã giây phút nào trở lại với bà?
- Hầu như không còn. Có muốn cũng chẳng được nữa rồi. Tôi đã qua trải nghiệm, đã qua thời đoạn đó.
- Nhưng cảm giác không cần phải có một người đàn ông là hay hay dở?
- Con người đến mức ấy thì cũng chả hay ho. Nhưng như thế không phiền toái đến ai, mà cũng không ai hại mình.
- Nhiều người nói bà độc đoán trong công việc. Thực tế thì sao?
- Quyết đoán thì đúng hơn. Nếu ai làm nghệ thuật chắc phải hiểu điều này. Không thế thì như cái chợ à? Nhưng tôi luôn chịu khó lắng nghe, sửa đổi khi thấy điều gì bất hợp lý. Nói phải, củ cải cũng nghe.
- Mà đến giờ, đá bóng đối với bà còn bao nhiêu hứng thú?
- Ơ, cô không nhìn thấy tôi đang đội mũ len có logo của đội Manchester United à? Mê lắm, nhất là Beckham hồi xưa, sau là Van Nistelrooy, Wayne Rooney... Thức đêm xem bóng đá là chuyện thường.
- Nguồn giải trí của bà còn có gì nữa?
- Tôi còn chơi tennis nữa. Rồi đọc sách báo, học tập không ngừng. Tôi ham học hơn là ham chơi. Ước gì mỗi ngày kéo dài thêm hai tiếng nữa để tôi được làm việc và nghỉ ngơi.
- Bà sẽ tự miêu tả mình thế nào?
- Là người có đôi kính râm to, hay cười, và bản lĩnh. Thế là đủ.
(Theo Lao Động)