Thứ tư, 19/4/2006, 09:45 GMT+7

Ngọc Châu hồi sức sau 'cơn đau' âm nhạc

Nhạc sĩ trẻ đầy triển vọng một thời với câu hát như thách thức: "Không, anh sẽ như bình minh, xua tan lạnh lùng trong băng giá, như ánh sáng, như mặt trời", đã tự nhận mình là một bệnh nhân bắt đầu thời kỳ hồi sức.

Nhạc sĩ Ngọc Châu. (VNN)

Chiều chiều, Ngọc Châu ngồi ở quán cà phê cạnh hồ Giảng Võ. Khi thì anh ngồi cùng nhóm bạn, là những anh em trong làng nhạc hay những người bạn mà anh yêu quý, nhưng thường một mình nhiều hơn.

Sau Con đường âm nhạc Tình bạn, bạn bè và đồng nghiệp cảm nhận được niềm vui tột độ trên đôi mắt Ngọc Châu. Đã lâu rồi anh không xuất hiện, sân khấu âm nhạc vắng anh và những người như anh, không buồn thêm, không vui lên mà chỉ có nhí nhố hơn. Lớp trẻ mới lên thích sôi động cứ thế cuốn theo chiều gió. Người có học và có tuổi thì hoặc im lặng kiểu sĩ phu, hoặc lên tiếng nhưng rung chuông cũng không báo động được cho ai nên cũng đành làm thinh.

Ngọc Châu không ngoại lệ, anh phản ứng một cách gay gắt, rất gay gắt là đằng khác. Anh rất tiết kiệm lời trên diễn đàn và trên báo chí, không phải vì sợ hay vì nể mà có cảm giác như rất nhiều người viết báo a dua theo cái mốt đó. Chỉ với bạn bè, đồng nghiệp, là nơi để anh trút bỏ những bực tức của một người tâm huyết với sự lành mạnh của nhạc nhẹ nước nhà. Một lần trong quán cà phê, khi đĩa nhạc cổ điển hết, cô nhân viên mở một album kiểu: "Hãy khóc đi khóc đi khóc đi đừng ngại ngần...", Ngọc Châu lên tiếng: "Kiểu này lại đuổi khách rồi đây". Chủ quán liền cho thay ngay CD khác.

Nhưng có lẽ đến giờ Ngọc Châu mới nhận ra một sự tai hại, đó là khi anh trút giận vào chính bản thân mình. Anh không thèm viết, một mình ngồi ru rú trong phòng thu, bật máy tính vào mạng cập nhật những kiến thức âm nhạc hoặc đọc những bài phê bình. Một ngày, hai ngày, một năm lại hai năm, cứ thế. Có ngày anh đóng kín cửa phòng không ra khỏi nhà. Anh bất bình khi nhìn những giá trị ảo được tung hô, còn những bài hát tâm huyết lại không có chỗ đứng. Chỉ có bố mẹ anh hiểu, động viên và tin vào anh như bao nhiêu năm họ vẫn tin một ngày nào đó mọi thứ sẽ khác. Giục lấy vợ, giục chán rồi cũng không giục nữa, bố mẹ Ngọc Châu đành để anh yên với những gì anh làm.

2005 có thể nói là một năm tệ nhất với Ngọc Châu. Anh không viết ca khúc nào, mà viết xong thấy không ổn lại vò nát cho vào ngăn kéo.

Một buổi chiều, khi ngồi tâm sự cùng những người bạn, có người gợi lại câu chuyện xưa. Họ nói về thời Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh, những người nổi tiếng cùng thời với thế hệ nhạc sĩ "vàng" thời kỳ đầu cơ chế thị trường: Ngọc Châu, Vũ Quang Trung, Quốc Trung, Việt Anh, Anh Quân, Trương Quý Hải... Những ca khúc của thế hệ nhạc sĩ đó trong sáng mà đằm thắm, tinh tế mà sâu sắc, gần gũi với đời sống nhưng cũng rất sang trọng. Nhạc sĩ Đỗ Bảo mạnh dạn nói với Ngọc Châu: "Nói thật, anh không nên quá bức xúc với nhạc thị trường bây giờ. Em nghĩ nên chấp nhận nó, sống cùng với nó vì nó là tất yếu của một cơ chế. Chỉ có điều mình làm gì để khẳng định mình đã đẩy lùi những thứ kém giá trị, chứ anh bức xúc rồi thu mình lại, cố chấp trong nghề nghiệp là anh sai rồi". Ngọc Châu đã nghe ra.

Sau Tình bạn, Ngọc Châu đã lấy lại được thăng bằng. Anh bật mí, mình đang viết "như hồi xuân" và sẽ tung ra album những ca khúc của anh trong một tương lai rất gần. "Đúng vậy, việc của người viết là cứ viết chứ không có gì phải bức xúc hay chán nản", Ngọc Châu bảo thế.

(Theo Người Lao Động)

Cảm xúc âm nhạc
Bạn yêu thích một ca khúc nào đó và dâng tràn cảm xúc mỗi lần lắng nghe? Bạn muốn gửi một bài hát hay và ý nghĩa đến người thân yêu cùng lời đề tặng? Hãy chia sẻ tại đây. "Cảm xúc âm nhạc" của VnExpress sẽ giúp bạn bày tỏ tấm lòng.
'Frozen' của Madonna giúp thay đổi đời tôi (Vân Nguyễn)
'Dù đến, rồi đi... Tôi cũng xin tạ ơn người' (Bình Thường Thôi)
 
 
 
 
Nồng nàn đêm nhạc Thanh Tùng Hoàng Thùy Linh trở lại sân khấu
Hoàng Hải: "Tôi không phải hoàng tử" Mỹ Tâm trở lại mới mẻ và hiện đại
Khán giả "Ngồi bên hiên nhà" nhớ Trịnh