Hồng Ánh: 'Cao sang quá khiến tôi lúng túng'
Hồng Ánh xinh, từ ánh mắt đến nụ cười với nước da nâu giòn, mang vẻ đẹp của một "gái ngoan", có chiều sâu, nhẫn nại chịu đựng và nền nã, không gây choáng ngợp. Đó là vẻ đẹp ngấm về sau hơn là vẻ đẹp của kiểu nhan sắc "người tình đại chúng" hay "niềm mong muốn nhất của các quý ông".
Hồng Ánh đem đến cho người ta một dự cảm không hạnh phúc. Một cô gái xinh đẹp, tài năng, thông minh, sống khiêm nhường, tự trọng, tự lập, lại có giọng nói hơi khàn, chỉ tay nát, nhiều "nguy cơ" sẽ là người đàn bà khổ tâm. Nhưng đấy là cái khổ tâm, cái không hạnh phúc để gây "nghiện" cho người từng nếm trải.
Nhiều lần, vào những đợt quần áo đại hạ giá 50-70%, Hồng Ánh kiên nhẫn, hớn hở đứng xếp hàng rồng rắn, chờ đến lượt thanh toán tiền, trên tay ôm la liệt quần áo. Gặp sáng, rồi gặp chiều, trong một ngày, vẫn cũng cảnh ấy. Ai trêu, cô cười bẽn lẽn: "Tranh thủ đại hạ giá mới dám mua và phải mua nhiều để dành làm đồ đi diễn". Cô thật gần gũi, có phần đáng yêu trong hình ảnh đời thường ngộ nghĩnh ấy, nhưng cũng chạnh lòng. Một ngôi sao điện ảnh, kịch nghệ, một diễn viên múa, MC, người mẫu ảnh, bà chủ quán, nai lưng thồ từng ấy việc, với danh vị ấy rồi, mà danh vọng kia vẫn chẳng thể đi đôi với giàu sang.
- Cát-xê đầu tiên chị nhận được năm 14 tuổi là từ múa. Thế rồi điện ảnh đã quyến rũ mất con thiên nga xinh đẹp của sàn gỗ. Lý do gì khiến chị vĩnh biệt múa luôn?
- Tôi đã bỏ hẳn múa, dù mười năm học khổ cực. Khi bước sang điện ảnh, tôi mới khám phá ra rằng mình không hợp lắm với múa, nếu theo cũng chỉ luôn dừng ở mức múa minh họa. Vì tôi không có điều kiện cần và đủ để làm diễn viên múa. Cơ thể tôi thiếu độ mềm, độ dẻo, chỉ đỡ là không dị tật.
- Đạo diễn Nguyễn Thanh Vân từng nói: người thực sự có tài, tiềm ẩn một năng lực dồi dào đủ để chuyển tải những vai diễn phức tạp, đa dạng nhất hiện nay, chỉ có Hồng Ánh. Còn bên kịch, đạo diễn Thành Lộc nhận xét thế nào về chị?
- Diễn viên từ điện ảnh chuyển sang sân khấu thường nhiều khiếm khuyết, đầu tiên là về đài từ. Anh Lộc nói điều ấy tôi có thể khắc phục và quan trọng nhất là tôi có cảm xúc mạnh với vai diễn. Anh Lộc rất khắt khe về mặt nghề nghiệp với diễn viên trẻ, nếu có khen ngợi gì, anh ấy cũng chỉ nói sau lưng. Tôi chỉ có thể biết được đánh giá thực sự của anh ấy qua những vai diễn anh trao thôi.
 |
| Diễn viên Hồng Ánh. Ảnh: Quốc Huy. |
Một ngôi sao nghệ thuật không là minh tinh màn bạc
- Người ta cho rằng, Hồng Ánh không là ngôi sao để công chúng bỏ tiền ra mua vé vì hầu hết những bộ phim chị được mời tham gia, đoạt giải đều là những tác phẩm không được ưa thích ở thời điểm này. Nhưng từ phía chị, chị có lý giải nào khác?
- Tôi nghĩ đấy không phải là lỗi của những bộ phim tôi tham gia mà là lỗi của tôi. Ở thể loại phim truyền hình, tôi cũng toàn thủ vai "đào đẹp" đấy chứ. Mà đâu phải chỉ những tác phẩm về chiến tranh hay hậu chiến, tôi cũng chưa bao giờ tạo được cái gọi là "cơn sốt hâm mộ". Tôi không phải là ngôi sao "hot". Nhưng thực chất vấn đề "không là ngôi sao của khán giả" của tôi có nguyên nhân sâu xa hơn, nằm ở hiện trạng nền điện ảnh.
Ở Hollywood, nếu là diễn viên tài năng, thì bất kể anh ta (cô ta) thuộc kiểu vẻ đẹp nào, họ cũng có khán giả và họ là ngôi sao của loại khán giả đó. Ở Việt Nam, hiện vàng thau lẫn lộn, tôi tin rồi nó sẽ phân nhanh ra, đa dạng khán giả, mọi dòng phim đều tồn tại, phát triển. Nhưng sợ rằng đến lúc đó, thời của tôi cũng qua mau rồi.
- Những phim chị tham gia, từ "Người đẹp Tây Đô", cho đến "Cầu thang tối", "Hải nguyệt", "Đời cát", "Thung lũng hoang vắng", "Người đàn bà mộng du"... đều mang về giải thưởng, chỉ không mang về được doanh thu. Để có những bộ phim vừa có giải vừa có doanh thu, chị cho đó là nỗ lực của chị hay của ai?
- Đó là nỗ lực của tất cả thành phần tham gia vào quá trình tạo nên bộ phim và quảng bá cho nó. Còn tôi, khi làm việc, tôi chỉ nỗ lực hết sức cho nhân vật. Làm tận tâm, tận sức, tận hiến, để chạm được đến cái thần của nhân vật. Còn ngoài ra, người ta mua vé xem mình diễn hay không, quả thực không nằm trong mối bận tâm của tôi.
- Vậy nếu được tham gia trong những bộ phim vừa có giải vừa có doanh thu, chị thấy sao?
- Tôi rất mơ ước. Ví dụ như Dòng máu anh hùng thôi, nó đơn thuần giải trí nhưng sạch sẽ, hấp dẫn. Dù tôi thiên về diễn tâm lý hơn hành động, tôi vẫn cứ thích được đóng trong một phim như vậy. Nhưng tôi đâu có mấy cơ hội tham gia, vì đạo diễn và nhà sản xuất đâu mời tôi.
- Nếu được mời, chị sẽ làm được như Ngô Thanh Vân trong "Dòng máu anh hùng", Kim Thư trong "Khi đàn ông có bầu", như Minh Thư trong "Gái nhảy"... hay còn hơn thế?
- Tôi nghĩ là tôi không diễn được. Với ngoại hình, suy nghĩ, cảm nhận của bản thân về nhân vật như thế, mình sẽ chọn cách diễn khác. Và cách diễn đó chưa chắc đã ăn khách.
Nhanh - nhiều - tốt - rẻ ư? Tôi không làm được
- Chị làm nghề như một tín đồ hành lễ. Vào thời buổi ai cũng chọn lối đi, cách làm đỡ tốn mồ hôi, công sức nhất, sao chị không hòa chung vào cái "dòng thời cuộc" ấy cho đỡ khổ, lại đạt được hiệu quả kinh tế nữa?
- Điều đó xuất phát từ cá tính. Tôi không làm được như vậy. Tôi muốn sự hoàn hảo. Tôi làm việc thường ít nghĩ tới hiệu quả kinh tế hay hiệu quả này nọ, chỉ thích được mọi người công nhận, khen ngợi, yêu mến. Mà muốn được thế thì phải cố, không ẩu được. Cũng nhiều khi tôi muốn làm như vậy, nhanh - nhiều - tốt - rẻ cho khỏe, nhưng cuối cùng tôi làm không được.
- Để theo "Thung lũng hoang vắng", chị phải đóng cửa một quán bar của mình. Đó là sự hy sinh vì nghệ thuật, hay do không có tài kinh doanh?
- Do tài kinh doanh của tôi kém, lại còn sĩ diện nhiều. Tôi không biết cách sắp xếp, ngoại giao như thế nào cho được việc mình, lại còn sợ nhân viên họ buồn, họ khổ. Tôi cũng không chịu được những người khách có lời đề nghị khiếm nhã. Nhiều thực tế kinh doanh khiến tôi bàng hoàng mà tôi không thể lấy danh nghĩa diễn viên ra để "che chở" cho nhà hàng. Lại cũng là những chuyện tôi "làm không được".
Chỉ sợ mình hy sinh mà nó không đẹp
- Hầu hết vai của chị là vai bi, và chị đã chứng tỏ đẳng cấp chính ở khả năng tạo dựng nhân vật theo tinh thần này, bi kịch không bị lụy. Trong cuộc đời thực, bi kịch của riêng chị là gì?
- Bi kịch của tôi đến từ nghề nghiệp, tình cảm. Ai sống có cảm xúc, biết khóc biết cười mà lại không có bi kịch? Chỉ có điều, với người khác điều ấy mới sượt qua da, thì với tôi đã vào tim rồi. Còn xử lý bi kịch cá nhân thì khi tốt khi không. Tôi cũng có những sai lầm khiến bi kịch của mình thành bi lụy đấy.
- Xem những cảnh khỏa thân của chị trên phim, thấy "Rõ ràng trong ngọc trắng ngà/ Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên". Tòa thiên nhiên trên màn ảnh rộng ấy, nhờ góc máy và ánh sáng "điêu" lên mấy lần?
- Phim ảnh là cuộc chơi của ánh sáng, khả năng của nó ma quái lắm đấy, nó đã "cộng điểm thưởng" cho tôi rất nhiều.
- Chị bảo ai cũng có khuyết điểm riêng, thế khiếm khuyết về hình thể của chị là gì?
- Tôi là người không có ba vòng đều đặn như người mẫu hay hoa hậu, người thô, hơi mập, khung xương to, ngực nhỏ. Nói chung, mình không là người hoàn hảo cho những cảnh nude, nên tôi mới nói "chỉ sợ mình hy sinh mà nó không đẹp".
- Thế sao chị vẫn chấp nhận tự mình đảm đương những cảnh này?
- Khi mình yêu nhân vật hết lòng, thì mình không từ chối nhân vật ấy điều gì cả. Cùng với nghệ thuật ma quái của quay phim, tôi đã làm tròn nhiệm vụ của mình trước nhân vật và khán giả đấy chứ, phải không?
- Nhìn vào danh sách những vai trò chị đảm đương, thấy rõ chị dốc toàn lực cho công việc. Điều gì khiến chị mải miết như vậy, hay như chị thừa nhận mình có "tham vọng điên cuồng"?
- Câu nói ấy là của người bạn trai cũ nói với tôi: "Em tham vọng điên cuồng, mà chẳng để làm gì cả". Tham vọng điên cuồng của tôi là làm nhiều việc và làm thật tốt, để mỗi ngày đều có ý nghĩa, để được công nhận và khen ngợi. Còn "chẳng để làm gì cả" là những ích lợi tôi thu được từ "tham vọng điên cuồng" bởi nó không là thứ hữu hình, có thể cân đo đong đếm được. Thậm chí tôi còn là mẫu người ưa nhận phần thiệt về mình. Tôi hay nhường, thích nhường, đặt cảm xúc của người khác lên trên cảm xúc cá nhân.
 |
| Ảnh: dienanh. |
Đấy là thứ hạnh phúc không trọn vẹn
- Một lần làm cô dâu hụt với đạo diễn Đỗ Phú Hải, lâu nay không nghe chị nhắc đến chuyện chồng con nữa. Hiện tại, chị nghĩ sao về hôn nhân?
- Mình định không bằng trời định, tôi sẽ không nhắc tới vì không muốn làm tổn thương ai. Tôi rất ngại nói những chuyện có liên quan đến người khác, vì biết đâu mình là nguyên nhân làm cho ai đó không hạnh phúc. Còn yêu ai, tôi cũng nghĩ sẽ đi đến tận cùng.
- Chị và đàn ông, ai làm khổ ai?
- Với tôi, người nào chịu được tôi thì người đó là quà tặng của tôi. Mình làm khổ người yêu mình và người yêu mình làm khổ mình. Trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn sẽ khổ. Nhưng tôi có cảm giác mình làm khổ họ nhiều hơn. Tôi cũng đành hanh, đỏng đảnh, đồng bóng lắm. Cũng là cái thói "nữ nhi thường tình".
- Chị đã ít nhất ba lần làm vợ lẽ, trở thành người thứ ba trên phim. Chị thấm thía được gì từ thân phận "kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng" ấy?
- Thấm thía nhiều thứ. Tự mình chuốc khổ vào thân thì dù là kẻ thứ nhất hay thứ hai, thứ ba gì cũng khổ hết. Một thứ hạnh phúc không trọn vẹn cho tất cả.
- Nếu điều ấy vận vào thân thì thái độ của chị sẽ thế nào?
- Tính tôi, rơi vào hoàn cảnh ấy, kể cả khi là người "được" tôi cũng khổ, khổ cho mình, khổ giùm cho người mất, chứ không hả hê gì đâu. Và tôi sẽ cố gắng cư xử sao cho chu toàn, gượng nhẹ nhất, để đừng gây thêm tổn thương cho một tình huống đã có quá nhiều tổn thương.
- Hiện giờ, chị yêu ai?
- Tôi có bạn trai. Anh ấy làm về công nghệ thông tin, có tí xíu dính líu tới văn học.
- Thế bao giờ thì chị mới chịu lấy chồng?
- Hai năm nữa, nếu như trời tính cũng giống như mình tính.
Ơn trời, Việt Nam mình không có paparazzi
- Có thể nói, chị là một ngôi sao "sạch". Bản thân chị không có scandal hay chị lựa chọn để trình bày một hình ảnh không có scandal?
- Có đấy chứ. Họ không bới móc ra thôi chứ cứ bươi là có đấy. Ơn trời. Việt Nam mà có paparazzi, thì tôi cũng bị "dính" rồi.
- Trong thế giới nghệ thuật, sự phù hoa rực rỡ, xa hoa và phù phiếm là một phần ánh sáng của các ngôi sao. Tại sao chị từ chối nó?
- Tôi là mẫu người cổ điển, hướng nội. Nhu cầu sống của tôi đơn giản, cao sang quá lại khiến tôi lúng túng. Nhiều người bảo tôi, đã chọn nghề diễn viên thì phải PR, phải chăm chút, tô màu cho hình ảnh bản thân. Nhưng như trên đã nói, ở Việt Nam tôi không thấy được ảnh hưởng của bản thân đến khán giả cho phim ảnh, nên không cố.
- Rốt cuộc lại, ý nghĩa gì ở điện ảnh đã khiến chị phải thiêu đốt mình như thế, thậm chí đặt nó trên cả tình yêu của chính mình, của những người đàn ông dành cho mình?
- Cảm xúc, sự thăng hoa, niềm vui dai dẳng, hạnh phúc đằm sâu mà những vai diễn đem lại cho tôi vẫn lớn hơn, choáng ngợp hơn những gì tôi có được từ cảm xúc tình yêu do người đàn ông đem lại. Thế nên, tôi vẫn nói với bạn trai của mình: "Làm ơn đừng bắt em lựa chọn. Nếu không, em sẽ phải hy sinh anh". Với tôi, phim ảnh không còn là một cái nghề nữa, mà là "đạo". Đã là "đạo" thì không thể bỏ.
(Theo Thanh Niên Tuần San)