Phi Hùng gắn bó với 'bà bầu' vì cái tình
"Điều khiến bố mẹ lo nhất là chuyện yêu đương của tôi. Những năm trước bố mẹ lo lắng vì tôi yêu đến mức khó tập trung vào việc gì khác. Còn bây giờ khi tôi không có ai để yêu thì bố mẹ lại hối thúc mãi", nam ca sĩ tâm sự.
- Trước sô diễn đầu tiên vào tháng 5/2000, cái tên Nguyễn Phi Hùng còn rất xa lạ. Là một diễn viên múa ra trường chưa được bao lâu, cũng chưa tiếp cận được nhiều với thị trường ca nhạc phía Nam, anh nghĩ sao mà quyết định làm chương trình vội vàng như vậy?
- Quả thật cho đến giờ tôi vẫn nghĩ mình quá liều. Lúc đó cũng thấy sợ, nhưng nếu không có bước liều lĩnh ấy, chưa chắc tôi đã đi được đến bây giờ. Mọi việc cũng nhờ có chị Thuỷ ("bà bầu" của Nguyễn Phi Hùng).
- Bây giờ, sau 7 năm đi hát và tạo được chỗ đứng cho mình trên thị trường ca nhạc, anh vẫn một lòng với "bà bầu" Thuỷ Nguyễn, dù có không ít tin đồn về mối quan hệ của hai người. Thực tế, giữa anh và Thủy Nguyễn là như thế nào?
- Không phải chuyện gì cũng có thể giải thích với mọi người và cũng không nhất thiết phải làm vậy. Sau sô diễn đó tôi mắc vào thời điểm khó khăn, việc ca hát không mấy khả quan, rồi có những lúc theo đoàn phim dài ngày, chị Thuỷ và công ty vẫn gánh các chi phí. Đó là cái tình với nhau chứ không chỉ là công việc. Tôi rất trân trọng điều đó.
 |
| Ca sĩ Nguyễn Phi Hùng. Ảnh: Thế Giới Nghệ Sĩ. |
- Người ta nói sự xuất hiện của Nguyễn Phi Hùng trên sân khấu lúc nào cũng hiền hiền, đều đều, không mấy khi gây ấn tượng. Đó là phong cách được xây dựng có chủ ý hay anh chỉ có thể làm đến mức đó?
- Ban đầu tôi chọn những bài mình hát tốt, có thể cảm nhận được để biểu diễn. Như vậy sẽ không tạo nhiều áp lực khi ra sân khấu. Rồi dần dần tôi tập thói quen vừa hát vừa quan sát những biểu hiện từ phía khán giả. Không chọn cho mình dòng nhạc, phong cách nào cụ thể, tôi hát theo nhu cầu của khán giả, cần nhẹ nhàng thì nhẹ nhàng, cần sôi động thì sôi động. Cái cảm giác mình được cổ vũ, ủng hộ và chia sẻ hạnh phúc hơn là chỉ hát những gì mình thích mà không tìm thấy sự đồng cảm. Và tôi có lượng khán giả của riêng mình.
- Lượng khán giả ấy liệu có đủ để anh hài lòng?
- Tôi không tham vọng gì to tát lắm, nhưng thị trường ca nhạc phát triển và thay đổi liên tục, nhiều nhân tố mới, nhiều sự cạnh tranh. Nếu cứ dừng chân tại chỗ, tôi sẽ rơi ra khỏi sân chơi đó.
- Album mới nhất gồm hầu hết các sáng tác của anh, phải chăng là cách để anh khỏi "rơi"?
- Có nhiều ca sĩ tự sáng tác. Tôi cũng muốn thử sức khi không có nhiều ca khúc cho mình. Sáng tác được là một niềm vui.
Tôi bắt đầu sáng tác khoảng hai năm gần đây, lấy cảm hứng từ câu chuyện của người khác, từ tình cảm của họ dành cho mình hơn là chuyện của bản thân. Khi đưa bài ra tôi hồi hộp lắm, cứ tự hỏi không biết khán giả sẽ đón nhận thế nào. Dù sao thì tôi cũng đã cố gắng bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ qua các ca khúc và hy vọng được khán giả đón nhận.
- Anh sẽ phản ứng thế nào nếu khán giả tỏ ý phản đối anh hát?
- Tôi chưa gặp trường hợp nào như thế. Nhưng cũng có lần tôi không đoán đúng ý khán giả và sô diễn đó không thành công như mong muốn. Chẳng hạn có lần tôi hát liên tiếp 4 bài được khán giả cổ vũ rất nhiệt tình, vậy mà chọn không đúng bài thứ 5 nên đành uổng phí công sức trước đó.
- Những lúc như vậy anh làm gì?
- Buồn và không ngủ. Tôi cứ suy nghĩ mãi về những việc mình chưa làm được, lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ, rồi tự hỏi mình vì sao phải lang thang mãi xứ người.
- Xa xứ, vất vả tìm chỗ đứng cũng vì mưu sinh, sao anh không nghĩ đến chuyện về gần hơn với bố mẹ?
- Bố mẹ ủng hộ tôi vì đây là một công việc không tệ hơn những công việc khác. Hơn nữa tôi rất yêu thích nó và ít nhiều cũng tạo được vị trí nào đó trong lòng khán giả. Điều khiến bố mẹ lo nhất là chuyện yêu đương của tôi. Những năm trước bố mẹ lo lắng vì tôi yêu đến mức khó tập trung vào việc gì khác. Còn bây giờ khi tôi không có ai để yêu thì bố mẹ lại hối thúc mãi (cười).
- Sài Gòn với anh bây giờ có ý nghĩa ra sao?
- Tôi từng có những ngày vất vả tìm một con đường. Tôi yêu Sài Gòn vì nơi đây cho tôi có những khoảng riêng của mình.
- Anh có vẻ rất ít bạn bè, nhất là bạn trong giới ca sĩ. Anh không chơi được với ai hay không ai chơi được với anh?
- Có nhiều lúc tôi nhận ra mình rất ít bạn. Những người bạn thân từ xưa thì ở xa hết. Tôi cũng không biết tại sao mình rất khó kết bạn dù trong lòng rất yêu quý họ. Mỗi lần ở sau cánh gà chờ đến lượt mình diễn, nhìn thấy các bạn khác trò chuyện rôm rả với nhau, tôi cũng thích tham gia nhưng lại chẳng biết nói gì. Mà nói chuyện không ra làm sao biết đâu lại làm người khác mất hứng. Các cuộc tụ tập vui chơi thì ngại tham gia vì thấy không thoải mái.
- Anh có ngoại hình hiền lành như con gái. Bản thân anh nghĩ sao về mình?
- Ai gặp tôi cũng nói vậy. Có lẽ do tôi ít nói.
(Theo Thế Giới Nghệ Sĩ)