Chí Trung luôn nín nhịn khi vợ nổi giận
"11h đêm, tan tiệc cưới, vợ chồng tôi và mấy đôi bạn ở quê lên giúp cùng chui vào một phòng khoảng 10 m2. Đêm động phòng mà tôi phải 'nín thở bóp cò' trong căn phòng cùng với 4 đôi khác. Thế nhưng chúng tôi vẫn vui vẻ, sung sướng trong cái khổ ấy", nam diễn viên kể về đêm tân hôn.
- Là người chuyên đi gây cười cho thiên hạ, anh còn lúc nào để khóc?
- Hồi bé, có lúc tuyệt vọng vì thua thiệt bạn bè quá nhiều tôi cũng khóc. Nhưng giờ đây, tôi không khóc nữa bởi nước mắt trót rơi quá nhiều, ấy là lúc bố mẹ tôi chia tay. Hồi đó bỏ nhau được xem ngang với tội… tày đình và tôi phải đi sơ tán cùng bà nội. Bà cháu tôi cùng trú ẩn trong một ngôi chùa. Mỗi khi có bom đạn, tôi lại chui vào chân tượng. Từ khi gặp và yêu bà xã bây giờ, cuộc sống tôi thay đổi hẳn. Và tôi chỉ còn khóc khi người yêu không cho… hôn nữa mà thôi (cười).
- Ngọc Huyền là con nhà giàu, anh phải tốn bao nhiêu công sức để thuyết phục bố mẹ vợ?
- Thực ra tôi chưa hề phải thuyết phục mà là bố mẹ vợ không còn khả năng lựa chọn nào khác (cười).
 |
| Nghệ sĩ Chí Trung. Ảnh nghệ sĩ cung cấp. |
- Mối tình của anh đã trải qua những sóng gió nào?
- Hồi đấy tôi làm gì có tiền. Ngọc Huyền toàn móc tiền túi của bố mẹ để đưa tôi đi ăn đấy chứ. Thậm chí xe đạp xịt lốp, tôi sẵn sàng dắt hàng mấy cây số (vì không có tiền vá săm). Gia đình Huyền không thích tôi lấy Huyền chút nào. Bố mẹ Huyền không cho tôi đến nhà, nhưng tôi cứ ỳ ra. Huyền cũng quyết tâm bỏ tôi mấy lần rồi đấy, nhưng rồi không bỏ được. Thế là Huyền nhắm mắt đưa chân lấy tôi vậy.
Đám cưới, nhà Huyền làm 40 mâm, nhà tôi chẳng có mâm nào. Quần áo cưới tôi cũng không có, phải mượn bộ vest của thằng bạn đi nước ngoài về, rồi nhảy lên ôtô do Nhà hát cấp cho đến nhà Huyền đón dâu. 11h đêm, tan tiệc cưới, vợ chồng tôi và mấy đôi bạn ở quê lên giúp cùng chui vào một phòng khoảng 10 m2. Đêm động phòng mà tôi phải "nín thở bóp cò" trong căn phòng cùng với 4 đôi khác. Thế nhưng chúng tôi vẫn vui vẻ, sung sướng trong cái khổ ấy.
Săm, lốp, gạo, bóng đèn, tivi, xe máy: buôn tất
- Những năm tháng trượt dài trong chuyện bán buôn, anh học được những bài học xương máu nào?
- Năm 1978, tôi về Nhà hát Tuổi trẻ và cưới Ngọc Huyền. Gia đình tôi nghèo, nghệ sĩ mà, danh là chính chứ hồi đó tiền không có. Vợ tôi lại không có sữa nên toàn nuôi bộ con bằng sữa bột. Vậy là tôi vác túi đi buôn. Chỉ cần vác chiếc cassette chạy từ đầu phố đến cuối phố bán là tôi đã được nửa chỉ. Nửa chỉ lúc đó sống thoải mái bởi ai cũng muốn có tiền, nhưng nhắc đến chữ buôn bán thì không dám, còn tôi thì chẳng ngán gì. Săm xe đạp, gạo, bóng đèn, săm lốp ôtô, tivi, xe máy… cái gì có lãi tôi buôn tuốt. Có lúc đang đứng ở đường Phùng Hưng, nghe tiếng xe môtô công an, thế là tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Cơ cực lắm.
- Làm thế nào để anh bóc tách giữa con người buôn bán và nghệ thuật?
- Tôi tự đặt ra cho mình một quy định, ban ngày không nói chuyện nghệ thuật, buổi tối không nói chuyện buôn bán. Ra chợ giời, đừng ai nói với tôi về nghệ thuật. Ai quý lắm, chân tình lắm mới dám rỉ tai hỏi nhỏ: “Dạo này đang diễn gì đấy?”. Thế nhưng khi Nhà hát sáng đèn, tôi lại chỉ lao vào nghệ thuật. Lúc đó dù có mối hàng ngon ăn đến mấy, có cái xe máy đẹp đến mấy tôi cũng không thèm quan tâm.
Hôm tôi vào vai Romeo, đến khoảng 22h30, vở diễn kết thúc, tôi về nhà, ăn tạm bát cơm nguội, rồi ngồi ép săm (tôi vẫn thường lên chợ giời mua lại các loại săm ôtô cũ mang về nhà cắt ra, ép lại thành săm xe đạp). Tối nào cũng vậy, trên sân khấu tôi là Romeo nhưng sau 10h đêm, tôi là thợ ép săm, cho tới 4-5h sáng.
Tờ mờ mắt, tôi lại mang săm vào giao tận Hà Đông, Hà Tây. 8h sáng, tôi chạy về Nhà hát tập, đến khoảng 10h lại lao ra chợ giời kiếm sống. Sau này tôi còn mở cửa hàng kinh doanh karaoke theo kiểu hát tập thể. Nói chung tôi đã chia con người mình thành những khoảng thời gian như vậy.
- Phải vào vai hai con người trong một ngày, anh bị những áp lực nào?
- Áp lực ngày mai ăn bằng gì, con có sữa để uống không… đè lên tôi hằng ngày đến mức ngột ngạt. Ba ngày con tôi ăn hết một hộp sữa. Vậy là lại phải đăng báo rao bán hàng, rao tổ chức biểu diễn. Tôi đã bước qua tất cả các nghề bằng niềm vui và quyết tâm vốn có.
Khi “hổ” nổi giận thì mình phải nhịn
- Khi không hạ hỏa được vợ thì anh làm thế nào?
- Rất nhiều đôi có sẵn tờ đơn ly hôn trong ngăn bàn. Cũng rất nhiều người về nhà mẹ đẻ nhiều lần, nhưng chúng tôi chưa bao giờ thế. Điều đó có lẽ nhờ vợ nhiều hơn bởi bình thường tôi rất nóng nảy. Nhưng có lúc vợ sai hẳn hoi nhưng tôi vẫn nhịn.
Hồi đầu, vợ tôi cũng hay nóng lắm. Chúng tôi ở nhà tập thể, cãi nhau thì mình thành diễn viên mà bên kia thành khán giả. Biết cãi nhau đến rồi lại đi, nên để ấm êm mỗi lần như thế tôi xách xe lao vút đến gặp bạn bè tụ hội. Vì thế chúng nó thường bảo: "Cay đắng của mày là hạnh phúc của tao vì bỗng dưng được gặp mày để đi nhậu".
Vợ và con gái tôi đều tuổi hổ. Vì thế bí quyết “trị hổ” của tôi vẫn là nín nhịn mỗi khi “chúa sơn lâm” nổi giận.
- Có một nghiên cứu cho thấy đàn ông, đặc biệt là những người bề ngoài càng mạnh mẽ lại càng yếu mềm trước những giọt nước mắt của phụ nữ. Với anh thì sao?
- Tôi không yếu lòng (cười). Nói thế thôi chứ thẳng băng ra thì cũng yếu lòng lắm chứ. Nhưng thường tôi không lộ điều đó ra đâu. Một khi đã để tôi lộ ra điểm yếu đó, người khác chỉ còn nước xin lỗi mà thôi.
- Đâu là gót chân Asin của anh?
- Gót chân Asin của tôi là khá năng động, cầu toàn trong công việc, nhưng lại không táo bạo. Điều này có lợi nhưng đôi khi cũng rất có hại, đặc biệt trong chuyện làm ăn.
Cười đấy nhưng khóc đấy
- Là một trong những diễn viên gắn tên tuổi với các vở kịch của Lưu Quang Vũ, đã bao giờ anh khóc thật khi diễn nhân vật của ông?
- Có một vở mà tôi rất thích là vở Điều không thể mất của Lưu Quang Vũ. Tôi vào vai một người lính già thua thiệt có tên gọi là Thế Anh "tỉnh lẻ". Đây là nhân vật không có thành công gì, gặp ai lần đầu cũng cười hơ hớ, nhưng bên cạnh đó anh ta lại có một trái tim rớm máu. Đồng nghiệp nhận xét tôi khá thành công với vai đó, và đó cũng là con người thật của tôi: cười đấy nhưng lại khóc đấy.
- Vậy có lúc nào anh phải diễn hài với nụ cười ngượng?
- Không bao giờ, bởi khi lên sân khấu chúng tôi phải hóa giải hết. Ít khi tôi bị lệ thuộc bởi đời sống trên sân khấu. Lúc đó trách nhiệm lớn nhất là với khán giả, và chúng tôi quên nỗi buồn thực sự chứ không phải cố.
- Đàn ông khi buồn thường tìm đến rượu, khi cô đơn tìm đến với ly cà phê, khi suy tư tìm đến thuốc lá. Riêng anh thì sao?
- Cà phê ngày nào tôi cũng làm 3 cốc vào sáng, trưa, tối. Đấy không còn là cứu cánh nữa mà là thói quen “đều như vắt chanh”. Rượu thì tôi vẫn chủ động, vui buồn đều có thể uống nhưng rất ngại uống vì liên quan đến huyết áp. Những lúc cô đơn trong lòng hay có việc gì phải suy nghĩ, tôi tìm đến điện ảnh Mỹ, nhất là phim hành động bởi tiết tấu nhanh, hành động nhanh và tôi học được rất nhiều từ nó.
- Bây giờ nếu phải vào vai Romeo với cái giọng khản đặc, anh làm thế nào?
- Tôi vẫn diễn chứ, nếu chúng ta xây dựng nó dưới góc hài. Chẳng hạn như Rominê và toalét (cười).
Khán giả không nên làm khổ mình khi xem tôi làm MC
- Anh sẽ nói gì nếu có khán giả phát khóc khi thấy anh dẫn chương trình trên truyền hình… chán quá?
- Thì khán giả đó nên chọn kênh khác. Họ có quyền lựa chọn theo sở thích, tại sao phải làm khổ mình như thế.
- Anh nghĩ gì với cái bụng bia của mình?
- Đứng trước một cô gái đẹp mà tôi lại thích họ thì khổ sở lắm. Tôi phải nín thở đấy chứ, với điều kiện cô ấy chỉ đứng với tôi một hai phút, nếu không thì vỡ òa ra mất. Nhưng trong vai hài hoặc cần một vai dị dạng một chút, tôi lại rất tự hào.
- Sao anh không giảm cân đi cho nhẹ nhàng?
- Tôi đang cố gắng giảm cân bởi nhà sản xuất yêu cầu thế. Tôi thường đá bóng, nhưng với cái bụng thế này tôi chỉ dám đá… “sân hàng chiếu”. Nếu không, chạy từ cầu gôn này đến được cầu gôn bên kia thì tôi cũng ngất luôn đấy.
(Theo Gia Đình Xã Hội)