Thứ tư, 28/3/2007, 03:22 GMT+7

Johnny Trí Nguyễn: 'Vợ tôi đẹp nhất'

Rời Việt Nam ngay trong ngày sinh nhật tròn 9 tuổi, mãi 16 năm sau, Johnny Trí Nguyễn mới trở lại quê hương trong vai trò người quay phim cho một hãng giải trí tại Mỹ. 8 năm sau nữa, ước mơ được làm phim cho người Việt của anh mới trở thành hiện thực.

- Suốt một thời gian dài, phim truyền hình Việt Nam khai thác quá sâu về đề tài chiến tranh, và phim điện ảnh ra rạp đề tài này không thu hút được khán giả. Lấy bối cảnh là cuộc kháng chiến chống Pháp, "Dòng máu anh hùng" nghĩ sao nếu đi vào vết xe đổ này?

- Chúng tôi không khai thác đề tài chiến tranh. Cuộc kháng chiến chống Pháp chỉ là bối cảnh. Ở đó, nhân vật Cường do tôi thể hiện là một người Việt làm việc cho Pháp. Chúng tôi nhấn mạnh vào mâu thuẫn bên trong tâm lý của Cường, giữa một bên là công việc và một bên là ý thức dân tộc. Song song đó là hình ảnh anh hùng của Thúy, nhân vật nữ do Ngô Thanh Vân thể hiện.

Mối tình của Cường và Thúy làm cho bộ phim nhẹ nhàng hơn. Tôi nghĩ, phim có ý nghĩa nhưng tính giải trí rất cao. Đặc biệt, những màn đấu võ (vốn là sở trường của Trí Nguyễn) được chúng tôi chăm chút cẩn thận.

- Khác với người phương Tây, châu Á làm phim hành động chủ yếu sử dụng thế mạnh đánh võ quyền thuật, mà "Dòng máu anh hùng" lại đi sau những siêu phẩm gần đây của Trung Quốc. Đâu là cánh cửa mở ra thế giới cho phim khi Việt Nam còn thua kém điện ảnh thế giới về kỹ thuật và kỹ xảo?

- Khi nói về hướng đưa sản phẩm ra nước ngoài, chúng ta hay đổ lỗi cho sự thua kém về kỹ thuật và kỹ xảo. Có lẽ ý nghĩ này xuất phát từ mặc cảm của chúng ta về trình độ khoa học kỹ thuật.

Thực chất, quan trọng nhất vẫn là kịch bản. Không thiếu những bộ phim Hollywood đầu tư hàng trăm triệu USD cho kỹ xảo nhưng vẫn không thành công. Trong khi không ít phim kinh phí thấp lại thu hút khán giả và đoạt nhiều giải thưởng. Quan trọng là kịch bản tốt và hướng thể hiện trên phim phù hợp với kịch bản.

Diễn viên Johnny Trí Nguyễn. Ảnh: Thế Giới Văn Hóa.

- Sau khi trực tiếp làm công việc quan trọng nhất là viết kịch bản, anh đã làm khổ nhà đầu tư khi kéo kinh phí từ 800 nghìn USD dự kiến lên đến 1,5 triệu USD thực tế. Sai số gần gấp đôi phải chăng là một biểu hiện của sự thiếu chuyên nghiệp?

- Khoản tăng thêm là để đầu tư cho phần hậu kỳ và in sang tiến hành tại 4 nước Mỹ, Đức, Thái Lan và Việt Nam.

Thật sự, ngay từ khi Dòng máu anh hùng chưa hoàn chỉnh, chúng tôi đã mang một bản chiếu nháp đi giới thiệu, và hãng Weisteins của Mỹ đã đồng ý mua. Nhưng chúng tôi không muốn "bán lúa non", chúng tôi muốn tự mình làm đến mức tốt nhất có thể. Trước hết là làm cho đã, cho thỏa mong muốn sáng tạo của anh em. Dù không có những tín hiệu tốt từ phía các hãng nước ngoài thì chúng tôi vẫn sẽ như thế.

- Nghĩa là theo anh, mua được chữ "làm cho đã" với giá 1,5 triệu USD tại Việt Nam vẫn còn quá rẻ so với những nước khác trên thế giới?

- Rẻ. Nhưng ngoài Việt Nam, còn nhiều nước khác cho phép chúng tôi làm phim "cho đã" với giá đó hoặc thấp hơn. Tuy vậy, chúng tôi vẫn chọn Việt Nam vì chúng tôi là người Việt, muốn làm được một cái gì đó cho đất nước này.

Không mất "cái vốn Việt Nam"

- Trước anh, nhiều Việt kiều cũng về nước làm phim nhưng khán giả vẫn thấy đó là cái nhìn của người sống tại nước ngoài nhìn vào Việt Nam. Anh đã thay đổi cái nhìn Việt kiều của mình trước khi làm sản phẩm Việt ra sao?

- Ngay tại Mỹ, nơi có nhiều kiều bào Việt sinh sống, Việt kiều cũng phân chia thành hai nhóm. Một nhóm luôn tự giới thiệu mình là người Mỹ gốc Việt. Ngược lại, vẫn có những người chỉ xem mình là người Việt sống tại Mỹ.

Bản thân tôi thấy mình không có gì thay đổi trong cái vốn Việt Nam, từ khả năng nói tiếng Việt cho đến nhiều thứ khác. Nhưng hãy để những người giao tiếp với mình nhận xét. Cả bộ phim tôi sắp ra mắt cũng vậy, hãy để khán giả đến rạp và nhận định Dòng máu anh hùng có "cái nhìn Việt kiều" hay không.

- Là người sống tại Mỹ từ năm 9 tuổi, tác phong làm việc được xây dựng từ bên kia, về đây làm việc với êkíp Việt Nam, anh cảm thấy thế nào?

- Tôi học được từ Mỹ một điều: mỗi nơi, mỗi vùng văn hóa có cách làm việc, cách vận hành công việc khác nhau. Tốt nhất là người mới đến nên học theo cách làm việc của môi trường mới.

Làm việc với êkíp Việt Nam, tôi thấy mọi người rất nhiệt tình, ai cũng sẵn sàng làm hơn phần công việc họ phải làm. Mọi người không chỉ làm việc theo đúng trách nhiệm như nhiều nơi tôi đã hợp tác.

- Người Việt có câu: "Nhiệt tình cộng bất tài ra phá hoại", chuyện làm... quá tay xem ra cũng không phải là biểu hiện tốt. Anh nghĩ sao?

- Cái quan trọng là người quản lý, tổ chức công việc, cách đặt mỗi người vào đúng vị trí phù hợp với năng lực của họ. Chọn êkíp làm việc là chuyện rất quan trọng. Chính vì vậy, chúng tôi khá kỹ lưỡng trong thời gian casting, chọn lựa ban đầu.

Vợ tôi là người đẹp nhất

- Đã quen với cách làm việc ở Việt Nam, vậy anh nghĩ sao về ý định làm việc lâu dài tại quê hương?

- Với những lời mời hợp tác, tôi có thể đi bất cứ đâu khi có yêu cầu phù hợp. Nhưng nếu là kế hoạch riêng của mình thì tôi sẽ vẫn làm tại Việt Nam.

- Là một người chồng và là bố của hai đứa con, chuyện đổi môi trường sống không chỉ tính đến sự thích nghi của riêng cá nhân anh được. Anh làm cách nào để chúng cảm thấy thích hợp với cuộc sống ở quê hương?

- Tôi có hai đứa con, một bé 2 tuổi và một bé 4 tuổi. Lúc mới về, các bé đòi trở lại bên kia vì cuộc sống tại Việt Nam dù sao vẫn còn thiếu tiện nghi so với thói quen sinh hoạt cũ, nhất là thời gian ấy, tôi còn ở nhà thuê (tại Việt Nam). Nhưng ở lứa tuổi đó, các con tôi cũng rất dễ thích nghi, đặc biệt là bây giờ, các bé đã đi học, có nhiều bạn bè tại trường.

Riêng vợ tôi thời gian vừa rồi cũng theo đoàn làm phim, hiện tại chưa tìm công việc khác. Tôi để tùy cô ấy quyết định, ở lại Việt Nam hay về Mỹ là do cô ấy lựa chọn. Đó là sự tôn trọng quyền lựa chọn cá nhân. Tôi quan tâm đến vợ mình theo cách khác. Ngay cả bây giờ, nhiều người hỏi tôi về phụ nữ, bảo nhận xét về cô này cô kia thì tôi chịu, tôi không muốn nói. Vì tôi là người đã có vợ, tất nhiên tôi sẽ nói vợ mình là người đẹp nhất.

- Anh không đưa ra lời nhận xét về những người con gái khác vì anh khéo hay vì chị ấy hay ghen?

- Đã yêu, ai chẳng ghen. Mà người Việt Nam mình còn có một kiểu ghen nữa, đó là "ghen bóng ghen gió".

- Một anh chàng đẹp trai, lại thích "trang sức" mình bằng quần áo bụi và dây đeo thì muốn vợ không ghen cũng khó. Anh có định thay đổi bản thân?

- Đừng nhìn những "trang sức" của tôi mà hiểu lầm. Tôi thích đeo dây, vòng như một cách biểu hiện cá tính riêng. Ví dụ như khi mua một chiếc xe, tôi cũng trang trí cho nó theo phong cách mình muốn. Tôi không thích xe của mình giống bao nhiêu chiếc khác cùng mẫu mã. Việc đeo trang sức cũng vậy, không phải vì tôi muốn mình đẹp hơn hay điệu đàng hơn, mà chỉ đơn giản đó là cá tính của tôi, tôi muốn thể hiện nó ra như thế.

(Theo Thế Giới Văn Hóa)

Lien he quang cao