Minh Vượng không buồn vì ngoại hình mập mạp
"Người béo có niềm vui của người béo nên chẳng có gì phải buồn. Cuộc sống phải có người tốt, người xấu, người béo, người gày nên phải biết yêu thương, dựa vào nhau mà sống", cây hài phía Bắc tâm sự.
Trong toán học có vô số hình, hình thang, hình vuông, hình tam giác, hình chữ nhật... Riêng tôi, tôi tự nhận mình là hình tròn. Được cái bây giờ tôi mi nhon hơn trước rồi.
 |
| Nghệ sĩ Minh Vượng. Ảnh: Mỹ Thuật. |
Khi vào học trường nghệ thuật (khóa 1974-1978), tôi nặng 43 kg, cao 1,60 m. Mười năm sau, do bị khớp nặng, tôi phải uống thuốc. Từ đó, người sưng phồng lên, và tôi phát phì tới 72 kg. Gần 20 năm rồi, đến giờ tôi vẫn giữ chiếc áo kỷ niệm thời còn thon thả. Nếu xưa kia, hai vạt áo ở đúng vị trí phía trước thì bây giờ nó nằm ở hai bên... sườn. Chẳng ai muốn như thế bao giờ, nhưng nếu điều đó xảy đến với mình thì cũng không có gì phải buồn nhiều.
Hiện tại, cân nặng của tôi chỉ khoảng 61-62 kg. Vì khán giả đã quen với hình ảnh một Minh Vượng cồng kềnh, chao chát nên mỗi lần lên sân khấu, tôi thích độn thêm vào người để tăng kích cỡ. Chẳng thế mà khi gặp ngoài đời, có đến 85% khán giả ngỡ ngàng. "Ôi, trông chị dạo này đẹp và thon thả hơn nhiều".
Cách đây 1 tuần, đi ngoài đường lạnh 13 độ C, dù tôi đã bịt kín mặt mũi vẫn có hai cô gái tuổi chưa đến 20 đi theo hỏi thăm: "Xin lỗi chị, chị có phải là Minh Vượng không?". Tôi trả lời: "Đúng rồi, chị là Minh Vượng đây". Cô ngồi sau nói: "Đã bảo nhìn mẫu mã, bao bì là biết ngay Minh Vượng. Chịu thua rồi nhé". Hỏi ra mới biết, hai cô đánh đố nhau, vì cô ngồi trước bảo: "Không phải Minh Vượng. Chị ấy to béo lắm mà".
Một điều thú vị là tôi lên cân nhanh, xuống cũng rất nhanh mặc dù tôi ăn uống vớ vẩn lắm, chỉ ăn rau, không mê thịt, không mê đồ biển. Các đồng nghiệp thường nhận xét: "Bà già này làm thật ăn giả, vậy mà vẫn giữ được phong độ thể hình mới lạ".
Năm 2001, tôi bị ốm một trận tơi bời, nhiều bữa bỏ cả ăn. Đến khi khỏe lại, tôi cũng giảm một số cân đáng kể. Hiện tại, tôi có một chiếc máy tập chạy bộ ở nhà, nhưng mỗi khi rảnh rỗi, tôi thích ra công viên đi bộ với mọi người, vừa sảng khoái vừa lượm lặt được nhiều đề tài viết tiểu phẩm.
Có lần, nhà báo Lại Văn Sâm hỏi tôi: "Chị có buồn về vóc dáng của mình không?". Tôi trả lời ngay: Người béo có niềm vui của người béo nên chẳng có gì phải buồn. Con người giống như dãy số, có số 1 phải có số 0 và không thể bỏ số nào được. Tương tự trong cuộc sống phải có người tốt, người xấu, người béo, người gày nên phải biết yêu thương, dựa vào nhau mà sống. Có những công việc chỉ người béo mới có thể làm được. Vì vậy, đừng nhìn hành vi đánh giá bản chất.
Minh Vượng
(Theo Mỹ Thuật)