Mỹ Uyên không còn 'đường vắng một mình tôi đi'
"Có những đêm diễn xong, anh em diễn viên rủ nhau đi. Ăn xong, các bạn nam lên xe, vẫy tay: 'Bái bai, Uyên ngủ ngon nha'. Chỉ còn mình tôi, đường vắng, thân gái, đi cứ rờn rợn. Lòng thầm tự hỏi: 'Hay là tại mình cứng rắn quá, nam tính quá nên người ta nghĩ mình là... nam giới?", Mỹ Uyên tâm tình.
Mười năm, một quãng nghề
Như một người lữ hành đi bộ, từng bước một, ngắn nhưng luôn hướng đến mục tiêu đã định, Mỹ Uyên dần khẳng định mình. Chưa đủ độ "nóng" để kéo khán giả đến chật rạp, nhưng cô đã có những người hâm mộ riêng. Họ đến xem cô khóc cười cùng Diễm - cô gái tội nghiệp trong Chuyện của Diễm, cùng Uyên - người vợ hay ghen đến nỗi chết đi mới thấy hết hạnh phúc mình đã có đẹp đến nhường nào trong Ngôi nhà của những linh hồn...
Không có nét mơn mởn của tuổi đôi mươi, Mỹ Uyên đem độ chín nhan sắc lên sân khấu, hóa thân vào những phụ nữ lận đận. Và phần lớn vai diễn thành công của cô trên sân khấu lại là những vai lứa tuổi quá "băm" có số phận trắc trở.
 |
| Diễn viên Mỹ Uyên. Ảnh: Quốc Huy. |
Kỷ niệm với Lê Công Tuấn Anh
Học trường Nghệ thuật sân khấu 2, khoa diễn viên kịch nói, khi đang năm cuối, Mỹ Uyên sớm lọt vào mắt xanh của đạo diễn Vinh Sơn và được ông chọn đóng vai Liên trong Mảnh đất tình đời. Hai tháng sống trong rừng cùng đoàn làm phim, cô có nhiều kỷ niệm với vai diễn đầu tiên này.
Mỹ Uyên kể: "Khi nhận vai, tôi không biết có cảnh phải hở ngực. Vì đóng vai một cô bán tạp hóa, muốn quyến rũ nhân vật chính bằng vẻ khêu gợi nên tôi phải hở ngực. Nhân vật của tôi núp trong bụi mía, chờ nhân vật nam do Lê Công Tuấn Anh đóng đi ngang thì chụp chân kéo vào trong lúc ngực áo mở nút để gài bẫy anh chàng.
Vì chưa đóng phim bao giờ và cũng không muốn đóng cảnh này nên tôi nói với đạo diễn xin thôi. Đạo diễn phải làm việc riêng để đả thông tư tưởng. Lúc này, chính Lê Công Tuấn Anh đã nói chuyện riêng với tôi, giúp tôi hiểu và diễn xuất tốt. Về sau, khi xem phim, đạo diễn cứ trêu chọc rằng nếu tôi không chịu đóng thì đâu có cảnh rất đẹp như thế".
Cũng đã 10 năm kể từ vai diễn đầu tiên ấy, Mỹ Uyên bồi hồi: "Ngày anh Lê Công Tuấn Anh mất là ngày mở cửa mả của mẹ tôi nên tôi không thể lên Sài Gòn đưa đám anh được. Tôi rất buồn khi biết anh mất. Cứ nhớ lại sự ân cần, quan tâm chỉ bảo của một người anh đối với một đứa em mới vào nghề là tôi lại ứa nước mắt".
Mỹ Uyên kể thêm, khi ấy dù Lê Công Tuấn Anh đã là một ngôi sao, nhưng Mỹ Uyên chưa thấy ai bình dân như vậy. Tuấn Anh đối xử với mọi người trong đoàn làm phim thật chân thành, dễ mến. Ngoài lúc quay, anh thường ngồi với đạo diễn thảo luận về kịch bản một cách chu đáo. Anh dạy bạn diễn mới phải diễn mềm mại để ra nhân vật, để nhân vật người hơn, đời hơn, không bị mang tính ước lệ. Và cũng chính nhờ vai diễn đầu tiên đóng cùng với Lê Công Tuấn Anh và học hỏi anh, Mỹ Uyên đã mạnh dạn hơn trong việc thảo luận với đạo diễn về vai diễn của mình, điều mà cô nghĩ là mình sẽ không dám làm.
Đường vắng một mình tôi đi
Thừa nhận mình là người khá kín tiếng, nhưng Mỹ Uyên khiến người đối diện không khỏi cảm động khi bộc bạch những tâm tình: "Có những đêm thứ bảy, chủ nhật, ngày lễ, sau khi diễn xong, nhìn các đôi tình nhân, vợ chồng đầm ấm ra về tay trong tay, tự nhiên tôi chạnh buồn. Một mình trên phố vắng, thấy đơn độc quá đỗi. Có khi, chợt thèm một người bạn thân thiết để tâm tình, nhưng...
Tôi từng có những người bạn gắn bó từ thời sinh viên, cái thời một bó rau muống làm thành ba món ăn ngon lành, đi quay minh họa cho karaoke là một điều hân hạnh. Nhưng rồi, chẳng hiểu sao, tôi lại một mình. Mở lòng ra với đời, không phải lúc nào đời cũng mở lòng với mình. Tốt với người khác, không phải lúc nào cũng nhận lại lòng tốt".
"Nghe có vẻ hơi bi quan?". Uyên cười: "Không, đó là hiện thực cuộc sống. Nhưng tôi muốn mọi người hiểu rằng, không phải vì vậy mà tôi bớt yêu thương cuộc đời này".
Uyên nói thật lòng, bởi chính cô, như một "bà chị" đã chấp nhận bị "nhìn" như một "con mụ lắm điều" khi yêu cầu đạo diễn Bùi Thạc Chuyên bảo vệ cho một diễn viên trẻ đóng cảnh nude trong Sống trong sợ hãi. Chính cô cũng là người giới thiệu các diễn viên khác về sân khấu 5B với lòng nhiệt tình và mong muốn các bạn trẻ có cơ hội thử sức, điều mà ngày xưa cô từng khao khát đến cháy lòng.
Trong căn phòng nhỏ ở đường Bùi Viện, Mỹ Uyên có một "báu vật". Đứa cháu gái 5 tuổi, thay vì gọi cô bằng "dì" lại gọi "má Hai". Cô bé Na - con của em gái cô - rất biết nịnh "má Hai" nên hễ mở TV là phải tìm xem có má Hai trên đó không. Cô bé quấn Mỹ Uyên đến nỗi đi ngủ cũng ngủ cùng má Hai. Bé Na làm Mỹ Uyên nghĩ về con đường phía trước. Cô hiểu rằng mình không thể làm một người cứng cỏi mãi được, không thể "đường vắng một mình tôi đi" mãi. Và, cô đã mở lòng, đón nhận một người. Thoáng e ấp khi nói về chuyện hôn sự, Mỹ Uyên cười: "Không dám nói thêm nhiều, chỉ mong...".
(Theo Thanh Niên)