Thứ năm, 24/8/2006, 04:50 GMT+7

Mỹ Tâm chỉ coi Đàm Vĩnh Hưng là đồng nghiệp

"Tôi trân trọng anh Hưng như một người bạn, người anh, người đồng nghiệp thân quý. Chuyện tình cảm khó nói trước được gì lắm, mà tôi chưa đến cái tuổi phải lựa chọn ai lấy để làm chồng đâu", "họa mi tóc nâu" cười giòn khi nói về chuyện chàng ca sĩ họ Đàm tuyên bố chỉ kết hôn nếu cô dâu là Mỹ Tâm.

- Ngôi sao luôn bị áp lực làm mới nhưng không hẳn ngôi sao nào làm mới cũng có thêm khán giả, thậm chí là mất bớt đi. Chị phải cân nhắc thế nào chuyện làm mới, đổi phong cách với chuyện mất hay có thêm khán giả?

- Đó là một sự dũng cảm. Nếu cộng thêm với sự tính toán khôn khéo thì vẫn tốt hơn. Nếu làm vì tôi thích thì ích kỷ, cá nhân quá. Tôi là người của công chúng, phải hiểu mình là ai, làm gì, có những cái mình muốn nhưng không thể làm được và ngược lại.

Ví dụ như có nhiều bài tôi thích lắm, nhưng thu chỉ để nghe chứ đem ra thì khán giả không nghe đâu. Tôi không đoán biết được mọi việc, nên làm gì cũng phải cân nhắc.

- Vẫn chưa ai qua mặt Mỹ Tâm về vị trí trên thị trường, nhưng thời gian qua đã có khá nhiều ý kiến về chuyện chị chững lại. Bản thân chị thấy sao?

- Từ tháng 2 đến giờ tôi đâu làm gì, chỉ ngồi chơi không và suy nghĩ sẽ làm cái gì đó nữa. Đến khi nào có tôi sẽ loan báo. Thực ra, kế hoạch tôi đã có sẵn, đúng thời điểm sẽ làm. Ngựa chạy cũng có lúc dừng, dưỡng sức, để chuẩn bị "trận đánh" tiếp chứ.

Ca sĩ Mỹ Tâm. Ảnh: Thế Giới Nghệ Sĩ
Ca sĩ Mỹ Tâm. Ảnh: Quốc Huy

- Dư luận cũng đang ít nhiều cho rằng chị đã qua khỏi đỉnh dốc. Chị nói sao?

- Qua dốc? Cái đó cứ để người ta xem sẽ thấy thôi chứ tôi không tự nhận. Bây giờ tôi đã tỉnh táo để giữ cái tên của mình hơn.

- Mọi thứ liên quan đến chị đều trở nên nhạy cảm với dư luận. Cảm giác của chị thế nào khi phải sống chung với tin đồn?

- Cuộc sống này, tôi nhận cũng nhiều. Cũng có cho đi, nhưng những cái tôi cho đi thì người ta không thấy. Nhận thêm những điều không hay, tuy buồn nhưng cũng chịu được thôi. Mà biết đâu người ta thích như vậy, không cần biết tốt xấu gì, nhưng phải có tên Mỹ Tâm vào mới được.

Tôi không hề mơ thành ngôi sao. Hồi bé thấy mấy bìa băng ca nhạc thiếu nhi, ghi tên bài hát xong đến phần biểu diễn có ghi ca sĩ... tôi cứ tắc lưỡi: Chà, vậy cũng là ca sĩ, khi nào mình như vậy để người ta kêu mình là ca sĩ. Lớn lên, tôi thích thi hát vì được giải sẽ có tiền mua sắm, đi ăn uống thật vui, mà người ta lại biết đến mình.

Ngoài ra, tôi chỉ nghĩ đến việc học, có lúc vô tình lật lại cuốn sổ linh tinh ghi chép từ những ngày đầu đặt chân đến Sài Gòn: "Mục tiêu của tôi là phải học luyện thanh, học tiếng Anh, sau đó phải đậu vào Nhạc viện". Năm đó tôi 16 tuổi. Hồi mới vào Sài Gòn, ba tôi không cho đi ra ngoài, chỉ ở nhà học nên tôi hay ghi những thứ mình sẽ làm vào cuốn sổ. Một năm sau, ba cho ở ký túc xá vì thấy tôi đủ lớn, và vì thấy đạp xe đi về ngày 4 lần từ Tân Bình đến Nhạc viện mệt lắm.

Được cho "sổ lồng" ra rồi tôi lại không thấy thèm đi chơi nhiều như hồi còn bó buộc ở nhà. Cái may mắn là có nhiều cơ hội đến với tôi và tôi quyết tâm với cơ hội đó.

- Chị giải thích thế nào về những thành công đến sớm?

- Thật ra cái này khó giải thích. Tôi luôn hướng đến một cách làm việc chuyên nghiệp. Cái này học hỏi từ nước ngoài, dĩ nhiên cũng có những biến đổi cho phù hợp.

Ví như chuyện manager. Tôi là ca sĩ đầu tiên thuê một người quản lý về công việc. Lúc đó rất nhiều người dị ứng, không chấp nhận việc tại sao liên lạc, kêu sô đều qua anh Huân (quản lý cũ của Mỹ Tâm) nhưng tôi vẫn kiên quyết làm thế. Thế rồi họ cũng quen đi và sau đó khá nhiều người cũng áp dụng hình thức này.

Rồi chuyện vũ đoàn riêng, make up riêng, nhiếp ảnh riêng. Cũng như nhiều người hỏi tại sao Mỹ Tâm lâu nay chỉ make up với một người, nhưng tôi thấy chuyên làm việc với một êkíp sẽ tiện lợi hơn. Và dĩ nhiên, thành công có một phần do may mắn nữa.

- Ngày xưa, đã bao giờ chị hát lót cho người khác?

- Tính tôi hơi nguyên tắc và bướng. Tôi muốn dù không là ngôi sao thì cũng phải có cái để người ta vị nể, tôn trọng. Chính vì vậy tôi chưa bao giờ hát lót, chưa bao giờ nhận những lời sỉ vả, chèn ép hay những gì đại loại như thế đối với ca sĩ hát lót. Dù hồi đó, học bổng chỉ khoảng hai trăm mấy chục nghìn, mà gia đình thì không dư dả. Tôi thích tự lập và không muốn là mối lo cho bố mẹ.

Còn nhớ sau khi đoạt giải Giọng hát vàng Mực tím, chủ quán bar 169 trên đường Võ Thị Sáu kêu tôi hát, lúc đó lương chỉ khoảng 40.000-50.000 đồng thôi. Và tôi hát chỉ một chỗ. Cứ thế rồi những ai thích mời thì mời, chứ không đi xin hát. Lúc diễn ở bar Cadillac có nhiều khán giả thích, người ta mời tôi hát cả tuần, nhưng tôi chỉ hát 3 buổi thôi, bù lại cát-xê ngày càng lên... Cứ như vậy tôi đi trên con đường của mình.

- Ngoài công việc ca hát, chị quan tâm đến điều gì nhất trong cuộc sống?

- Tôi chỉ suy nghĩ chủ yếu về âm nhạc. Thỉnh thoảng tôi cũng xem thời sự để biết bên ngoài diễn ra những gì, dù không thường xuyên. Những sự kiện như Nhật ký Đặng Thùy Trâm hay Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư chẳng hạn. Tôi xem những kênh kiến thức phổ thông, rồi học tiếng Anh, thỉnh thoảng đi bar, nhưng là do bạn bè rủ.

- Đã khi nào chị sống trong cảm giác: "Em đã sống những đêm trời có ánh trăng chiếu vàng/ Em đã sống những đêm ngoài kia biển ru bờ cát..."?

- Tôi là dân biển mà. Những tình cảm nhẹ nhàng lãng mạn thường đến mỗi khi đứng trước biển hay nhớ về biển. Ca khúc Ước gì anh Võ Thiện Thanh đưa tình cờ chứ không đặt hàng gì cả. Thế mà tôi cứ ngỡ Tình em còn mãi là bài hit của vol.3 đấy chứ.

- Khi nào thì chị nhận thấy mình là người lớn?

- Tôi ít khi thấy mình là người lớn, dù nhiều việc cần phải giải quyết mà không thể lơ mơ như trẻ con được.

- Những sự thay đổi về ngoại hình thời gian gần đây phải chăng là để phù hợp một hướng đi nào đó mà chị chọn lựa sẵn?

- Người khác thấy tôi thay đổi nhiều rồi đoán già đoán non. Thật ra tôi không thay đổi gì cả, chỉ là từ mập xuống ốm. Có một thời gian tôi làm việc rất nhiều, từ Cây đàn sinh viên đến Hát với dòng sông là bị ốm, rồi chạy sô cật lực, đến độ bị suy nhược, gày rất nhanh.

Xem lại các băng cũ, mới thấy có lúc mình mập thật. Đó cũng là thời điểm tôi thay đổi từ tóc ngắn sang tóc dài, "thời kỳ quá độ" thì thường xấu trước khi đẹp hẳn ra mà. Hơn nữa, sau này ý thức về sắc đẹp cũng nhiều hơn, khi bắt đầu có nhiều người để ý mình.

- Số tiền có được từ nghề ca sĩ, chị để dành hay định tái đầu tư vào một công việc gì đó?

- Tôi chưa biết nữa. Sẽ, nhưng không phải là lúc này, tất cả đều ưu tiên cho âm nhạc trước đã.

(Theo Thế Giới Nghệ Sĩ)

Lien he quang cao