Nghi Văn: 'Tình yêu mang cho tôi niềm hứng khởi'
"Chúng tôi còn trẻ, trước mắt vẫn còn nhiều việc để làm nên chưa thể nói trước điều gì. Song tình yêu đang đem lại cho chúng tôi nhiều niềm hứng khởi để sáng tạo", Nghi Văn chia sẻ về chuyện tình cảm của cô với nhạc sĩ trẻ Việt Anh.
 |
| Ca sĩ Nghi Văn. |
- Điều gì đã đem Nghi Văn, một ca sĩ chưa thuộc hàng “sao”, vào trong một chương trình khá lớn như "Con đường âm nhạc" của nhạc sĩ Thanh Tùng?
- Cách đây 6 năm, lần đầu tiên bước lên sân khấu trong một chương trình ca nhạc, tôi đã thành công với ca khúc Hoa tím ngoài sân của Thanh Tùng. Đến nay, tuy đã hát nhiều ca khúc Thanh Tùng, nhưng mỗi khi biểu diễn Hoa tím ngoài sân, với giai điệu nhẹ nhàng tình cảm, phù hợp với bản thân, tôi vẫn cảm thấy tự tin hơn cả. Có lẽ nhờ vậy mà Nghi Văn được mời tham gia vào các chương trình của nhạc sĩ Thanh Tùng chăng?
- Khi đang là một ca sĩ triển vọng, chị lại bỏ ngang để đi học nghề khác tại Singapore. Lý do nào khiến chị trở lại sân khấu?
- Lúc ấy tôi hãy còn nhỏ, trước mắt còn nhiều con đường để lựa chọn nên cũng muốn thử sức mình. Sang Singapore, tôi theo học ngành quảng cáo, nhưng những ngày ở bên đó, tôi nhớ sân khấu chịu không nổi đành phải về. Để sự trở lại được khán giả chú ý hơn, tôi đã phải bỏ ra 9 tháng thực hiện album vol. 1 Sa mạc trắng, không ngờ đĩa bán khá chạy.
- Những ca sĩ trẻ thường bị các “sao” giành hát trước tại các tụ điểm. Những lúc như vậy, chị phản ứng thế nào?
- Trước đây thường có những cảnh ca sĩ “sao” chạy nhiều sô, sợ trễ giờ nên đến là muốn hát ngay, xảy ra chuyện tranh giành, cãi vã. Nhưng giờ tình trạng ấy cũng bớt đi nhiều. Các điểm diễn thường lên lịch trước, ai cũng có trách nhiệm phải tuân thủ. Vả lại, nhiều “sao” tự biết mình vốn xuất thân từ ca sĩ hát lót nên cũng tỏ ra biết điều. Tôi chưa gặp trường hợp nào quá đáng như vậy. Tôi nghĩ, muốn thành “sao” phải có cái riêng, từ giọng ca cho đến phong cách và nhất là phải thực sự yêu nghề. Người ta thường nói những người thành công là được “tổ đãi”, có hết lòng với nghề thì tổ mới đãi.
Tôi đang tìm cho mình một phong cách riêng. Ngoài chất giọng luôn được rèn luyện, tôi thường chọn những bộ trang phục giản dị, gọn gàng và mềm mại, phù hợp với những ca khúc sở trường mang chất ballad trữ tình. Tôi đi hát không phải để ganh đua mà trước hết là để thỏa mãn niềm đam mê. Tôi thích hát ở những sân khấu lớn bởi ở đó, khán giả đông, cổ vũ nhiệt tình giúp tôi thêm hứng khởi.
- Từng học thanh nhạc tại Nhạc viện TP HCM, điều đó giúp gì cho con đường ca hát của chị hiện nay?
- Tôi được học với cô Mỹ An và thày Quốc Trụ. Các thày cô không chỉ dạy cho tôi biết hát mà còn khuyên bảo, cố vấn cho tôi cách sống. Đến nay, thày Quốc Trụ vẫn luôn theo dõi giúp đỡ tôi. Thày thường khuyên "đừng nhuộm tóc" và "con gái nên để tóc dài". Bởi vậy mỗi khi làm việc gì, tôi cũng luôn tự hỏi, điều ấy có làm tổn thương tới uy tín của thày hay không. Tôi nhìn thày như một tấm gương về tài năng và đạo đức để noi theo.
- Trước kia là ca sĩ Kasim Hoàng Vũ và bây giờ là nhạc sĩ Việt Anh. Sự thay đổi trong tình yêu ảnh hưởng ra sao đến sự nghiệp của chị?
- Tình yêu đến và đi bất chợt, khó ai biết trước. Cuộc gặp gỡ với Kasim từng đem lại cho chúng tôi những ngày hạnh phúc. Kasim giúp đỡ tôi rất nhiều trong nghề nghiệp. Khi chia tay, tôi thực sự đau buồn. Nhưng công việc bận rộn, có nhiều điều phải lo nghĩ nên chuyện buồn ấy dần cũng quên đi. Tôi quen biết Việt Anh khi thực hiện album vol. 2 và chọn ca khúc Đêm nằm mơ phố của anh làm chủ đề chính. Tôi gọi điện thoại sang New Zealand để xin thêm bài, anh bảo sẽ mang về theo một ca khúc. Đó là ca khúc Những con đường vắng anh, được viết bên đó và bán độc quyền cho tôi.
Ngoài sự nể phục về tài năng, làm việc chung, tôi nhận ra anh là một người tính tình hiền lành, làm việc rất có trách nhiệm. Anh viết tặng riêng tôi ca khúc Dấu đêm để bày tỏ tình cảm. Tôi tìm thấy ở những nhạc phẩm của anh sự đồng điệu, rất sâu lắng nhưng hơi buồn, nhiều tâm trạng.
(Theo Người Lao Động)