Đức Trí: 'Tôi không thoát khỏi người đẹp'
Giới truyền thông từng nhắc nhiều về một nhạc sĩ được tu nghiệp bài bản ở Mỹ, người đầu tiên dám "thét" giá 100 triệu đồng cho 1 ca khúc nhạc phim. Mới đây, sự kết hợp của anh với ca sĩ chân dài Hồ Ngọc Hà cũng thu hút nhiều sự chú ý của công chúng.
 |
| Nhạc sĩ Đức Trí. |
Ngoài đời, Trí không có cái vẻ... tay chơi như trong các tấm hình từng thấy trên báo. Khuôn mặt ngồ ngộ, là sự kết hợp của những chi tiết khá đặc biệt, tạo nên ấn tượng về một sự góc cạnh và tròn trĩnh đầy ngộ nghĩnh: vầng trán cao hơn mức bình thường, đôi tai xòe rộng, cặp mắt rất sáng dưới hàng lông mày đen và sắc cho một ánh nhìn thân thiện. Ở anh toát ra một phong cách hơi bụi bặm, cá tính nhưng giản dị. Đức Trí khiến người đối diện có cảm giác về một con người thâm trầm trong cách nói, nhất là cách nghĩ. Anh cười và công nhận đúng là mình hơi... già: "Có lẽ do từ bé tôi đã được tiếp xúc rất nhiều với những người thày, những người chú vô cùng đáng kính cùng rất nhiều bạn bè lớn tuổi, vì thế tôi học được ở họ không chỉ âm nhạc mà còn là những bài học làm người".
Trí tâm sự, anh đến với âm nhạc khá trễ. Năm học lớp 10 mới thực sự có được bộ trống, nhạc cụ đầu tiên trong đời - món quà mơ ước mà để có nó gia đình anh phải dành dụm khá lâu. Qua lời mẹ anh kể, Trí có năng khiếu từ thuở lên ba: hát đúng nốt, không sai cao độ, có đôi tai nhạy bén với âm nhạc. Song chẳng ai tính đến chuyện sẽ cho Trí đi theo con đường âm nhạc bởi thời đó âm nhạc chưa được coi là một nghề mà chỉ như thú chơi hơi... xa xỉ. Khi vào môi trường âm nhạc chuyên nghiệp, anh cũng nhận ra ngay cả những người tâm huyết nhất với âm nhạc cũng không thể sống bằng chính âm nhạc. Chính vì thế, suýt chút nữa Đức Trí trở thành một anh kỹ sư điện tử, khi anh nghe theo ý muốn của cha ôn thi vào ĐH Bách khoa. Đột ngột, bố anh qua đời trong lúc anh chuẩn bị thi. Sự hụt hẫng khiến anh không còn tâm trí cho chuyện thi cử nữa. Nhờ những lời động viên, khuyến khích của bạn bè, thày cô, anh quay sang thi vào Nhạc viện.
Tại môi trường âm nhạc viện, Trí may mắn được học những thày giỏi và tận tâm. Các thày khám phá ra khả năng của anh là hòa âm, phối khí, đệm... và hướng anh đi đúng sở trường. Tuy nhiên, chương trình trong nhạc viện lại chưa chú trọng phần nhạc nhẹ. Muốn phát triển được nghề, cần một sự đầu tư, phải học lên nữa. Quyết tâm và niềm khao khát học hỏi đã khiến anh nảy ra ý nghĩ liều lĩnh: "Chỉ cần được đi du học 1-2 năm, hết tiền về cũng được. Quan trọng là được tiếp xúc, được va chạm với nền âm nhạc của thế giới".
Đặt chân sang đất Mỹ, Trí mới nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản: Làm sao để kiếm đủ 11.000 USD học phí cho mỗi học kỳ, chưa kể ăn gì, ở đâu? Trí luôn rơi vào tình trạng thiếu thốn, có những khi phải nhịn đói... Anh tìm việc làm thêm để có thể xoay đủ tiền học, tiền ăn. Và anh đã trải qua hơn 3 năm trời trong cảnh lo ăn lo học lần hồi như thế.
Bù lại, anh đã học được rất nhiều. Cái "được" lớn nhất chính là cách làm việc, cách tổ chức, cách tư duy trong vai trò của một người sản xuất âm nhạc. Nhắc lại kỷ niệm những năm đi du học, anh mỉm cười, pha chút trầm ngâm: "Các bạn trẻ thường nói họ không có điều kiện để tu nghiệp, trau dồi kiến thức. Thực ra, cơ hội là do chính chúng ta tạo ra. Ngoài đam mê, sự quyết tâm cần đầu tư cả... máu liều của tuổi trẻ nữa".
Music Faces mới hoạt động chưa lâu, các đơn đặt hàng đã tới tấp bay đến. Đức Trí, trong vai trò phó giám đốc, đang cùng êkíp thực hiện phần nhạc cho hai bộ phim nhựa Áo lụa Hà Đông và 1.735 km và những dự án thu băng đĩa cho các ca sĩ. Các nhân viên trong công ty cho biết, Trí là một trong những người làm việc cực nhọc nhất: thường xuyên phải thức đêm tới 1-2 giờ sáng. Song Trí lại không cảm thấy bị áp lực hay căng thẳng, trái lại anh thấy làm việc là một niềm hạnh phúc lớn lao: "Âm nhạc là một nghề mà người lao động được hưởng thụ thành quả của mình ngay cả khi đang thai nghén ra nó. Vì thế, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc trong công việc".
"Ngoài âm nhạc, anh có niềm đam mê nào khác như chơi xe, chơi đồ hiệu...?". Anh lắc đầu quả quyết: "Không! Tôi từ bé đã không có thói quen tiêu xài hoang phí". Trí thú thật anh vẫn đi con xe Magic cũ mèm, thỉnh thoảng lại giở chứng... ăn vạ. "Thế mà thiên hạ tưởng anh... giàu lắm rồi!". Trí bật cười: "Nói ra có thể nhiều người không tin: đến giờ tôi vẫn còn "kéo cày" để trả món nợ thời đi du học đấy. Điều này cũng là bình thường với các sinh viên nước ngoài thôi... Tôi không đam mê thời trang có lẽ vì ảnh hưởng của lối sống gia đình và những năm "thắt lưng buộc bụng" đi học. Tuy nhiên, tôi rất quan tâm đến những công cụ phục vụ cho âm nhạc và từ đó đã nảy sinh một thứ đam mê khác: đầu tư vào máy móc. Có máy mới hay phần mềm mới cho việc làm nhạc, tôi phải mua bằng được". Anh chìa cho xem chiếc hộp lớn, bên trong chứa vỏn vẹn một chiếc đĩa CD: "Chẳng hạn đây là một software mới dành cho việc làm nhạc, chỉ từng này thôi đã ngốn 550 USD".
"Một người không có máu tay chơi như anh tại sao luôn gắn với hình bóng các người đẹp?". Trí bật cười: "Thực ra, tôi không... thoát khỏi những người đẹp. Đó là do nghề nghiệp, môi trường... Và quan trọng hơn là sự đồng cảm. Thông thường, những người làm cùng nghề có thể hiểu và chia sẻ được những vất vả của nhau".
(Theo Thanh Niên)