Trần Hoàn - hiện tượng đặc biệt của âm nhạc VN
 |
| Nhạc sĩ Trần Hoàn. |
Giới âm nhạc đã gọi ông như vậy bằng cả sự trìu mến và lòng biết ơn một nhạc sĩ tài hoa, một nhà quản lý văn hóa tâm huyết. Ông cũng là một trong những người đặt nền móng cho nền âm nhạc cách mạng Việt Nam. Vì vậy, nhiều nhạc sĩ đã rất xúc động khi biết tin ông qua đời.
Nhạc sĩ Trọng Bằng - Tổng Thư ký Hội nhạc sĩ Việt Nam: Trong Trần Hoàn luôn tồn tại hai con người: một cán bộ quản lý và một người sáng tạo. Theo lệ thường, hai con người này luôn chống đối nhau nhưng với ông thì ngược lại, và đó chính là điều đặc biệt mà không phải ai cũng có. Trần Hoàn vừa là một người quản lý tốt, vừa là một nhạc sĩ tài hoa. Khi nghe tin ông qua đời, tôi rất bất ngờ vì mới hôm rồi còn gặp, vậy mà hôm nay đã lìa xa thế giới này, tôi đã mất đi một người bạn, một đồng nghiệp mà mình vô cùng yêu mến và nể trọng.
Nhạc sĩ Hồng Đăng - Phó Tổng Thư ký Hội Nhạc sĩ Việt Nam: Tôi gặp Trần Hoàn lần đầu khi ông dẫn đoàn thiếu nhi đi biểu diễn nghệ thuật ở miền núi cách đây hơn 30 năm. Lần gặp đó đã để lại ấn tượng sâu sắc đối với tôi về một Trần Hoàn tài hoa về mọi mặt, một chính khách, một nhạc sĩ, một nhà hùng biện, nhà quản lý lỗi lạc... Riêng đối với âm nhạc, ông đã có những đóng góp đáng kể với nhiều tác phẩm có giá trị nghệ thuật. Lần đầu tiên nghe Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò xứ Nghệ, tôi rất xúc động bởi dường như ông đã nói hộ tâm tư của nhiều người xa quê hương thời bấy giờ. Nhạc của Trần Hoàn luôn mang đến cho người nghe sự đầm ấm, tình cảm và thấm đẫm chất dân ca. Những ngày gần đây, tôi biết ông đã yếu đi nhiều nhưng vẫn cố gắng hoàn thành công việc làm cố vấn nghệ thuật cho SEA Games 22. Cũng chính vì làm việc quá sức mà Trần Hoàn đã ra đi đột ngột như vậy.
NSND Quang Thọ: Tôi có tình cảm đặc biệt với bác Trần Hoàn bởi đã dàn dựng rất nhiều đêm nhạc của bác. Là một ca sĩ, tôi cảm nhận được các ca khúc của bác luôn mang âm hưởng dân ca của nhiều vùng quê khác nhau, phản ánh cuộc sống của người dân lao động một cách chân thực và sinh động nhất. Khi hát nhạc của Trần Hoàn, trong lòng tôi luôn trào dâng lòng tự hào dân tộc, cảm thấy yêu cuộc sống hơn. Tôi có rất nhiều kỷ niệm với bác Hoàn trong những lần đi diễn và ở cùng khách sạn. Sáng nào bác cũng dậy từ 5 giờ, khua hết các ca sĩ dậy tập thể dục và bàn công việc chuẩn bị cho đêm diễn, khiến ai cũng sợ. Sau đó, mọi người đùa nhau: "Lần sau mà đi diễn cùng bác Trần Hoàn thì cho bác ở riêng một chỗ". Mới đây, khi thể hiện một sáng tác mới của nhạc sĩ Trần Hoàn trên sân khấu, vì chưa thuộc bài, tôi đã hát sai rất nhiều chỗ kể cả về lời và nhạc. Sau đêm diễn, tôi tưởng bác sẽ giận mình lắm, nhưng ông chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng... Nhạc sĩ Trần Hoàn ra đi, tôi như mất một người thân của mình.
V.H.