Thứ sáu, 3/8/2007, 03:49 GMT+7

Chuyện kinh doanh của 'người tâm thần'

Nhà rất nghèo, anh làm thuê đủ nghề để rồi phát hiện mình có năng khiếu rửa xe hơi. Từ đó anh đã mày mò sang nghề sửa và cả lái ôtô.

Câu chuyện kinh doanh của anh Nguyễn Thanh Tâm, người bị "chứng bệnh tâm thần" được bắt đầu từ những phương châm rất đời. "Cái gì thiên hạ không thèm nhìn thì tôi lại rất quan tâm. Người giỏi thường làm những việc lớn, tôi tự nhận thấy mình không giỏi… nên chỉ dám tìm những việc bé mà vun vén".

Xuất thân trong một gia đình rất nghèo. Tuổi thơ anh rất cực, phải đi làm thuê để đổi từng ký gạo.

Tuổi đời chưa tròn 20, anh đã gia nhập cánh tài xế ở Bến xe Miền Đông. Hằng ngày, ngoài việc đưa hành khách từ Sài Gòn ra các tỉnh miền Trung và ngược lại, chiếc xe của anh còn chở theo cả tấn thắc mắc ưu tư của ông tài xế. Tại sao có cơm tù? Tại sao sau khi đi vệ sinh thì tất cả hành khách phải… bịt mũi? Rồi cả khẩu phần ăn nữa chứ, nhà xe thì bao giờ cũng mâm cao cỗ đầy, trong khi hành khách vừa bị “chém đẹp”, vừa phải ăn những thức ăn tệ nhất trên đời.

Cũng có lần anh cùng vài người bạn tài xế đã mạnh dạn đi tìm chủ quán để thương lượng nhưng kết quả chỉ là những cái lắc đầu. Mà hợp tác sao được khi họ thấy những điều anh nói quá lý thuyết? Những người chủ quán - còn mạnh dạn thách thức, nếu anh không thích cách làm cũ thì có thể đi tìm quán khác.

Dự án xây trạm dừng đỗ, nghỉ chân của xe khách chất lượng cao (nằm giáp ranh Bình Phước và Đăk Nông) dành cho tất cả mọi người của anh Tâm đã thành hiện thực.
Dự án xây trạm dừng đỗ, nghỉ chân của xe khách chất lượng cao (nằm giáp ranh Bình Phước và Đăk Nông) dành cho tất cả mọi người của anh Tâm đã thành hiện thực. Ảnh: SGTT

Anh nhớ lại: "Năm 2004, Chính phủ chỉ thị phải dẹp sạch nạn cơm tù. Báo chí lúc đó cũng vào cuộc. Tôi phấn khởi ôm dự án xây trạm dừng, nghỉ cho khách đi xin giấy phép. Nhưng một số công chức lại hiểu nhầm thành nhà nghỉ, khách sạn. Thế là phải mất thời gian giải trình, xin ý kiến, xin chỉ đạo… Mất gần hai năm mới xong tờ giấy phép”.

Theo thiết kế và dự trù kinh phí mà kiến trúc sư đưa cho anh, phần diện tích cho khu vực nhà vệ sinh 30 m2, kinh phí xây dựng 1 m2 là một triệu tư; 1 m2 tại khu kinh doanh nhà hàng ăn uống ước chừng kinh phí sẽ là ba triệu rưỡi.

Anh đồng ý nhưng đồng ý… ngược. Có nghĩa là, kinh phí xây dựng khu vệ sinh không phải là một triệu tư mà phải là ba triệu rưỡi, phần diện tích xây dựng không là 30m 2 mà phải là 300m 2. Viên kiến trúc sư há miệng hỏi rất thật tình: “Anh có lộn không? Có thật là anh làm ăn hay là đang phá tiền? Hay là anh bệnh tâm thần?”.

“Không chỉ một người nói tôi bệnh tâm thần đâu, còn có nhiều người lắm, quen rồi”, anh trả lời.

Quen biết anh, mới hiểu, một trong những nguyên nhân người ta nói anh bệnh tâm thần là vì anh còn có thời gian ngồi nghĩ cả chuyện tạo cảm giác thoải mái cho hành khách bị khuyết tật khi ghé trạm dừng. Anh đưa yêu cầu với nhà thầu: “Xe dừng, làm sao một người bị tật sau khi bỏ xe lăn xuống đất, có thể tự di chuyển vào khu vực vệ sinh và từ đây họ có thể di chuyển một cách dễ dàng ra khu vực nhà hàng, ăn uống...”.

“Làm việc gì cũng vậy, nếu khi ngủ có nằm mơ thấy công việc đó là tôi tin mình sẽ thành công” - anh khẳng định.

Từ một thợ rửa xe, anh Tâm chuyển sang làm tài xế. Đường dài, đi nhiều, xài ít, có ít đồng vốn, anh xoay ra kinh doanh từng bộ phận, rồi nguyên cả… chiếc xe. Tỉ mẩn mấy chục năm, cuối cùng, khi tuổi ngoài 50, anh đã có được điều mà mình mơ ước. Đó là một trạm dừng đỗ nghỉ chân của xe khách chất lượng cao dành cho tất cả mọi người. Nhưng cho tới giờ, người giám đốc công ty xe khách Rạng Đông vẫn còn tiếp tục sở thích… rửa và sửa xe của mình.

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

Link Site
 
CHIA SẺ KINH NGHIỆM KINH DOANH
TỦ SÁCH DOANH NHÂN
5 ngôn ngữ tình yêu của doanh nhân Thương hiệu thành công ở châu Á
Khuyến mãi làm thượng đế phát cuồng Thiếu tầm nhìn - khó giàu
Lối tư duy đáng sợ trong các ngành kinh tế Người bán hàng bậc thầy ở Mỹ
 
 
 
 

Lien he quang cao