Thứ hai, 18/6/2007, 03:07 GMT+7

Giám đốc không xe hơi

Hưng lóc cóc rồ ga xe máy bám theo chiếc Camry bóng lộn tới một nhà hàng sang trọng. Ngồi trong ôtô là đối tác tiềm năng mà anh quyết chèo kéo để ký hợp đồng quan trọng sau bữa ăn.

Trước khi đi, Thuận, bạn của Hưng nửa đùa nửa thật: “Tôi đố ông đi xe máy mà lại ký được hợp đồng lớn. Thời buổi này, giám đốc không xe hơi thì ít ai tin tưởng. Mà đã là ôtô thì đừng nghĩ đến Matiz hay gì khác, phải tầm Ford Focus gần 30.000 USD trở lên nhé”.

Hưng mới ngoài 20 tuổi, vừa thành lập công ty và còn dư gần 30 triệu đồng, đủ để sắm bộ bàn ghế, cái tủ, máy vi tính, rồi tiền đặt cọc thuê văn phòng. "May mà vay được bạn bè chút ít, chưa phải bán con xe máy, bán nó đi lấy gì mà đi lại", Hưng kể.

Có chiếc ôtô sẽ tiện hơn trong giao dịch.
Ảnh minh họa: Hoàng Hà.

Công ty của Hưng kinh doanh quảng cáo, thiết kế trang web, tư vấn pháp luật và một số công việc lặt vặt khác. Sau ba bản hợp đồng nho nhỏ, đây là lần đầu tiên Hưng gặp được một khách hàng tiềm năng. "Nếu họ đồng ý, sau khi trừ một số chi phí đi mình sẽ kiếm được khoảng 50 triệu đồng, một số tiền kha khá kể từ ngày thành lập công ty tới nay”, Hưng háo hức.

Hôm đó, đến giờ hẹn, Hưng đến đón đối tác đi ăn trưa và bàn bạc về đề hợp đồng. "Ôi, xe máy à, ôtô đâu? Thôi tôi sẽ đi xe của tôi, trời nắng nóng lắm”, đối tác thốt lên khi thấy Hưng đến đón bằng xe máy.

Và thế là Hưng lóc cóc theo sau chiếc Toyota Camry 3.0 màu đen bóng lộn kia tới nhà hàng. Cuối cùng, hợp đồng thì chẳng ký được, còn anh phải trả tới 1 triệu đồng cho bữa ăn chiến lược.

Giám đốc Nghị cũng long đong vì chuyện xe hơi. Tốt nghiệp trường Xây dựng vài năm mà chưa kiếm được việc làm đúng ngành nghề, Nghị vừa được thuê làm giám đốc một công ty. Công việc hằng ngày của Nghị là đi giao hàng và ký nhận hóa đơn chứng từ.

“Buổi sáng em đến cơ quan và chiều về bằng Mẹc hoặc Daewoo màu vàng đỏ, khi đi giao hàng em đi Hyundai”, Nghị kể vui. Hỏi ra mới rõ, Mẹc và Daewoo mà Nghị sử dụng chính là xe buýt, còn Hyundai là xe tải đi thuê thường ngày.

Công ty của Nghị làm đại lý trung gian cho một hãng dầu nhớt. Ông chủ, người mở công ty này vì một lý do nào đó mà không đứng tên trên giấy tờ. Nghị vừa là giám đốc, vừa là chủ hàng, vừa là chân giao hàng kiêm khuân vác. Chuyện đi tiếp khách Nghị cũng phải tự lo liệu.

Nghị ngại ngùng nhớ lại những lần đi tiếp khách phải thuê xe ôm đến nhà hàng. “Nhiều lúc gặp khách sang trọng ngượng lắm, buộc phải đi taxi cho đẹp mặt. Mà ngay cả khi tôi đi taxi, độ tin tưởng cũng vẫn chưa cao”, Nghị nói.

Anh Lê Cường, phó giám đốc Công ty tin học HTC thừa nhận: "Từ kinh nghiệm của mình, đi đấu thầu nhiều, ký kết hợp đồng nhiều, tôi công nhận xe hơi không chỉ là phương tiện đi lại. Nó còn là bộ mặt cho việc ngoại giao, ký kết làm ăn. Ngoài ra xe hơi cũng là một tài sản có giá trị tin cậy, nó có thể chứng minh cho sự thành đạt của một doanh nghiệp, cho biết ông chủ của nó là ai, độ tin tưởng đến đâu".

Ông Lê Phạm, chủ một doanh nghiệp in ấn lại tâm niệm: "Cũng còn tuỳ. Tôi nhận thấy nhiều bạn trẻ khá thành công trong việc kinh doanh, làm ăn mà không cần phải nhờ đến ôtô để đi lại với đối tác. Mặc dù vậy, nếu có thì cũng vẫn thuận lợi hơn nhất là việc đi lại với các đối tác là nữ giới”.

H.H.

 
Link Site
 
CHIA SẺ KINH NGHIỆM KINH DOANH
TỦ SÁCH DOANH NHÂN
5 ngôn ngữ tình yêu của doanh nhân Thương hiệu thành công ở châu Á
Khuyến mãi làm thượng đế phát cuồng Thiếu tầm nhìn - khó giàu
Lối tư duy đáng sợ trong các ngành kinh tế Người bán hàng bậc thầy ở Mỹ
 
 
 
 

Lien he quang cao