Lần đầu làm bố của tôi
Khi con tôi được một tuổi, bé hiểu được lời nói, cử chỉ, cảm xúc của người lớn cũng là lúc bé bắt đầu trở nên bướng bỉnh, hay đòi và cáu gắt mỗi khi không hài lòng chuyện gì. Những lúc như thế tôi thường lờ đi chuyện đang xảy ra, tươi cười và bày trò vui khác cho bé.
Tôi là người bố rất mến trẻ con và quan tâm đến việc nuôi dạy con cái. Đây là lần đầu tôi được làm bố và nhờ tính chất công việc của tôi có nhiều thời gian ở nhà nên có điều kiện gần gũi và chăm sóc con phụ bà ngoại bé. Con trai tôi đến nay được 18 tháng tuổi, bé rất ngoan ngoãn, biết nghe lời, ăn khỏe và nói rất tốt. Sau đây là một vài kinh nghiệm nhỏ mong là giúp ích được phần nào cho những ai được làm bố làm mẹ lần đầu như tôi:
Khi con tôi được một tuổi, bé hiểu được lời nói, cử chỉ, cảm xúc của người lớn cũng là lúc bé bắt đầu trở nên bướng bỉnh, hay đòi và cáu gắt mỗi khi không hài lòng chuyện gì. Những lúc như thế tôi thường lờ đi chuyện đang xảy ra, tươi cười và bày trò vui khác cho bé. Thế là bé nhanh chóng quên đi và vui vẻ với trò chơi mới của tôi. Không bao giờ tôi nói “không” với bé và la mắng bé hay giành giật lại đồ của bé, như thế chỉ làm tăng sự bực bội và cáu gắt cho bé. Tôi nhận thấy tính bướng bỉnh và cáu gắt giảm hẳn sau vài lần như thế.
Bé được 13 tháng nhưng bé chỉ nói được một từ, bé thường hay nói nhiều từ liền nhau, hoặc một câu dài nhưng không rõ được là từ gì. Ngoài việc thường xuyên trò chuyện cho bé nghe, dạy bé nói, tôi cũng cố gắng lắng nghe từ, câu bé nói xem gần giống âm của từ hoặc câu nào, tôi áp dụng nói lặp đi lặp lại nhiều lần từ, câu đó cho bé nghe. Đồng thời, vỗ tay hoan hô phấn khích tinh thần bé. Tôi áp dụng như thế trong vòng 2 tháng, bé nói được câu 3-4 từ liên tục và cho tới nay bé không còn nói “linh tinh” nữa mà nói và phát âm rất tốt. Ngoài ra, mỗi khi bé gọi bố, mẹ, bà là cả nhà tôi đều trả lời “dạ” với bé, chỉ vài lần là bé cũng tự động “dạ” khi được gọi.
Vấn đề quan trọng nhất ở tuổi con tôi bây giờ là việc chăm bé ăn, bé không chịu ngồi yên để ăn mà né tránh bằng cách chạy khắp nhà hoặc khóc la. Tôi cũng khổ sở vì vấn đề này với bé và áp dụng với tất cả cách. Cuối cùng tôi cũng tìm được phương pháp giúp bé tập trung ăn mà không phải cho bé xem tivi hay bày đồ chơi cho bé. Tới bữa ăn, tôi thường lấy 2 chén cháo, một chén thật ít cho bé, và một cho tôi. Hai bố con ngồi ngay ngắn vào bàn và bắt đầu với trò chơi đút nhau ăn, để con đút bố trước và bố đút lại cho con. Cứ thế, tạo sự hào hứng, vui vẻ với bé cho đến hết bữa ăn. Đơn giản lắm, nhưng phải nhẹ nhàng thuyết phục bé và bé cảm thấy thích thú khi ăn mới giúp tiêu hóa thức ăn tốt.
Còn vấn đề không kém phần quan trọng nữa là tập cho bé tự lập đi đứng. Bé nhà tôi ít khi leo trèo cầu thang, nhưng tôi không bao giờ chủ quan với bé. Vợ chồng tôi tập bé tự leo lên cầu thang và tự vịn để bước xuống, sau vài lần tập là bé leo lên xuống rất vững. Đó chỉ là cách để đề phòng khi bé leo trèo mà người lớn sơ ý không thấy, bình thường tôi luôn rào cản lối lên xuống cầu thang, chỉ thỉnh thoảng tập cho bé. Mỗi khi bé vấp ngã, tôi luôn bảo bé “không sao, đứng lên con trai” thế là bé đứng lên và quên đi dự định nằm vạ hoặc khóc nhõng nhẽo chực chờ trong bé.
Trẻ con rất cần sự quan tâm chăm sóc của người thân, với mỗi bé có cá tính khác nhau và luôn thay đổi theo từng giai đoạn phát triển, việc áp dụng phương pháp nuôi dạy cần có sự chọn lựa thích hợp. Và tôi cũng thế, tôi luôn quan tâm, học hỏi cách chăm con từ nhiều người và nhiều phương tiện khác nhau.
Nguyễn Minh Trúc
Gò Vấp, TP HCM
Mời bạn gửi bài chia sẻ kinh nghiệm nuôi dạy trẻ về suckhoe@vnexpress.net