Thứ ba, 8/8/2006, 11:28 GMT+7

Các bệnh lây từ vật nuôi

Bò sữa có thể truyền bệnh lao ruột cho người. Ảnh: Rootsweb.

Người có thể lây bệnh lao phổi từ bò, dê (qua đường hô hấp). Người uống phải sữa bò bị bệnh lao có thể mắc lao ruột. Vì vậy, bò sữa phải được khám bệnh định kỳ; sữa phải tiệt trùng trước khi đưa đến tay người sử dụng.

Gia cầm, gia súc mang lại nhiều lợi ích cho con người nhưng cũng là nguồn lây rất nhiều bệnh nguy hiểm, chẳng hạn như:

Sán bò, sán lợn: Đây là loại sán dây dài, có nhiều đốt. Lợn, bò ăn phải trứng sán lẫn trong rau, cỏ, thức ăn lẫn đất. Trứng sán vào ruột phát triển thành ấu trùng, cư trú ở các cơ bắp thịt. Khi vào cơ thể người, ấu trùng phát triển thành sán trưởng thành, cư trú ở ruột non. Chúng đẻ trứng ở các đốt cuối; các đốt này rụng theo phân ra ngoài (đốt sán bò có thể cử động bò ra quần), gieo rắc mầm bệnh khắp nơi. Người ăn phải trứng sán lợn thì lại thành bệnh gạo người (có nang ấu trùng sán trong cơ).

Sán lá phổi: Ấu trùng sán lá phổi ký sinh ở cua đồng, cua núi đá. Người ăn gỏi cua có thể nhiễm. Chó, lợn, mèo ăn phải cua này cũng mắc bệnh và gieo rắc mầm bệnh vào môi trường sống. Ấu trùng sán lá phổi lẫn vào rau, cỏ, hoa quả, người có thể ăn phải và bị bệnh. Biểu hiện của bệnh là ho ra máu dai dẳng, dễ nhầm bị mắc lao. Sán có thể gây tràn dịch màng phổi.

Bệnh dại: Chó mèo bị mắc virus dại, khi lên cơn, các virus theo nước dãi phát tán ra môi trường xung quanh. Người có vết xây xát dính nước dãi hay bị chó dại cắn nếu không được tiêm văcxin kịp thời sẽ lên cơn dại. Lúc đó, bệnh nhân sợ nước, sợ gió, lên cơn giật, gào thét, hú như tiếng chó sói. Khi lên cơn thì tử vong là khó tránh khỏi.

Bò điên: Còn gọi là bệnh xốp não ở bò. Biểu hiện là thần kinh bất thường, bò không còn khả năng truyền tin ở não, trở thành điên. Thịt bò điên có thể là nguồn lây lan bệnh. Người ăn thịt bò điên có thể bị bệnh bò điên, tổn thương tổ chức não, thần kinh và mắt, trở thành ngớ ngẩn, mất trí…

Bệnh than: Do trực khuẩn than (bacillus anthracis) gây cho động vật ăn cỏ như trâu, bò, ngựa, cừu. Khi mắc bệnh, các con vật sốt cao, ủ rũ, trên da có nhiều nốt loét đen; nếu bị nhiễm khuẩn huyết thì chết rất nhanh. Khi chết, nước trào qua đường tiêu hóa, đông lại và chuyển thành màu đen, nên người ta gọi là bệnh nhiệt thán. Nha bào của trực khuẩn than tồn tại khá lâu ở dưới đất, trong lò mổ, xưởng thuộc da; có thể bị giun, mối đùn từ chỗ chôn con vật lên mặt đất, bám vào cỏ, cây. Súc vật lành ăn vào sẽ mắc bệnh. Bệnh có thể truyền sang người qua đường tiêu hóa (nếu ăn phải thịt bệnh) hay hô hấp (phải bụi có nha bào). Bệnh có thể gây nhiễm trùng huyết nặng, tử vong rất nhanh. Để phòng ngừa, khi động vật mắc bệnh than, phải báo ngay cho thú y, sau 24 giờ phải đốt hoặc đào sâu để chôn, rắc thêm lớp vôi bột xung quanh, khử trùng chuồng trại.

Tiêu chảy: Xảy ra do ăn phải thịt, tiết canh gia súc (nhất là lợn) nhiễm tụ cầu. Bệnh nhân bị tiêu chảy rất nhiều lần, gây mất nước và rối loại điện giải. Nếu nặng, sẽ có các biểu hiện mạch nhanh, huyết áp tụt, tinh thần lơ mơ và hôn mê, không cấp cứu kịp thời có thể tử vong.

Cúm gia cầm: Gà, vịt, chim có thể truyền virus cúm A cho người. Đây là căn bệnh gây tử vong cao.

(Theo Sức Khỏe & Đời Sống)

Link Site
 
 
 
 
 
 
 
Các tư vấn trực tuyến đã làm
 
 
 
 
Lien he quang cao